Chương Bốn: Đi Tìm Trung Tâm
by Lisa BevereCHƯƠNG BỐN
Đi Tìm Trung Tâm
Bạn có cảm nhận được không? Mọi thứ xung quanh chúng ta đang thay đổi. Một sự bất ổn sâu sắc và thâm thúy đang diễn ra. Cuộc sống mà chúng ta biết đang phát triển và thay đổi với tốc độ cực kỳ nhanh chóng.
Tôi sẽ không mô tả sự thay đổi này như một sự tiến hóa, bởi vì điều này có nghĩa là chúng ta đang tiến bộ và trở nên tương thích và thoải mái hơn với môi trường hiện tại. Tôi không cảm thấy chúng ta đang tiến về phía trước. Tôi sợ chúng ta đang tụt lại phía sau. Dường như có sự thù địch ngày càng tăng giữa quả đất và cư dân của nó.
Tôi cũng không cảm thấy “cách mạng” mô tả chính xác tình trạng hỗn loạn mà chúng ta đang trải qua. Không có sự thay đổi đáng kể nào trong suy nghĩ hoặc thực hành của con người. Chúng ta đang thụt lùi. Trở lại một lần nữa với những gì đã xảy ra khi lịch sử loài người lặp lại. Không có ánh sáng hoặc sự thật luôn hướng dẫn chúng ta thì chúng ta lại tự biến mình thành thước đo của mọi thứ và trong quá trình đó chúng ta mất lối.
Tự thân thiên nhiên nổi dậy chống lại sự tự phụ và kiêu ngạo của chúng ta. Đã quá lâu rồi, chúng ta đã đưa ra những lựa chọn chỉ phục vụ cho di sản trước mắt và đã chìm vào quên lãng. Tôi cảm nhận được sự sụp đổ chậm rãi và đều đặn. Những lực lượng xung quanh đang tác động mạnh mẽ hơn khả năng chịu đựng của thể chất bên trong chúng ta. Gia đình bị chia cắt, quốc gia bị chia cắt, chính phủ và các tổ chức tài chính đang sụp đổ. Sự sáng tạo không được khỏe mạnh. Những người bảo vệ và canh giữ nó đã rời bỏ vị trí của họ. Nếu những lựa chọn liều lĩnh của chúng ta đã mang lại sự hủy diệt, chẳng phải đó là lý do chúng ta có thể tham gia vào quá trình khôi phục sao? Chỉ có một hy vọng duy nhất đó là ánh sáng đến từ bóng tối này. Mọi người phải chọn sống vì một điều gì đó hơn là những gì diễn ra trước mắt.
Thế giới này đã thu hẹp lại và thu hẹp theo tỷ lệ khi nhiều cấp độ công nghệ truyền thông được mở rộng. Địa cầu được kết nối với nhau như những sợi dây từng treo rất lỏng lẻo giữa các nền văn hóa và quốc gia nay lại đan xen và thắt chặt với nhau. Chưa bao giờ có nhiều tiếng nói nói cùng một lúc đến thế. Có quá nhiều tiếng ồn nhưng lại có quá ít sự rõ ràng.
Trong khi chúng ta đang tiến lên trên nhiều mặt trận thì những mặt trận khác lại bị mất. Khi thế giới tăng tốc, cốt lõi của nó trở nên không ổn định. Không có căn cứ an toàn. Không có nơi nào bình yên và tĩnh lặng, nơi mà mọi hoạt động đều dừng lại. Chúng ta đang chơi nhiều trò chơi trên toàn thế giới mà không có chế độ an toàn. Những trò chơi không có luật lệ hay ranh giới chỉ là trò vui dành cho những kẻ bắt nạt.
Sân Nhà Nằm Ở Đâu?
Khi còn nhỏ, tôi thường chạy chơi vào những đêm hè lúc hoàng hôn. Có trốn tìm, đá lon và đóng băng thẻ, nhưng dù trò chơi là gì thì cũng luôn có một căn cứ được chỉ định. Đó có thể là một mái hiên hay ga-ra có đèn chiếu sáng, nhưng luôn có một nơi an toàn. Đó là nơi trò chơi có thể tạm dừng để thực hiện các quy tắc của nó với bạn hữu. Nếu bị thương, bạn có thể chạy về căn cứ và kêu lên: “An toàn!” Sân nhà là nơi bạn tập hợp lại và đặt câu hỏi nếu bạn không chắc chắn về cách chơi. Đó là nơi bạn bày tỏ sự bất bình đối với những người chơi ăn gian. Căn cứ là nơi bạn chạy trốn đối thủ. Đó là một trung tâm an toàn.
Căn cứ cũng là nơi bạn đến để giã từ khi màn đêm trở nên quá tối hoặc tiết trời đã lạnh giá và bạn nghe thấy tiếng gọi bạn về. Tôi nhớ về những đêm hè đi bộ từ ánh sáng đơn độc của căn cứ đến ngọn lửa ấm áp toả ra từ nhà tôi.
Nhưng còn hôm nay thì sao? Có phải chỉ có những trò chơi không có hướng dẫn? Chúng ta có chạy trong bóng tối mà không có căn cứ không? Hay khi được gọi vào, chúng ta có thấy ấm áp và ánh sáng trong nhà mình không? Mọi người có an toàn trong nhà của họ không? Có tiếng cười bên trong không? Hay chỉ có những người mẹ đang cô đơn và buồn bã? Những người cha có khắc nghiệt và xa cách không? Hay thậm chí còn không có ai ở đó?
Tâm hồn con người bị bệnh và cô đơn. Chúng ta đã được giải trí quá lâu bởi những điều không thực và không thật, không có gì thực sự có thể lay động chúng ta. Sự tàn bạo không còn làm tan nát trái tim chúng ta chừng nào chúng ta còn được an toàn. Chúng ta có thể tức giận, nhưng sau đó nó sẽ biến mất. Trẻ con lớn lên trong bầu không khí cứng rắn đến mức chúng không còn khả năng hối hận hay tiếc nuối.
Các cá nhân tồn tại không có mục đích và định hướng bởi vì trong cuộc sống của họ không có gì vĩ đại hơn chính họ. Không có la bàn nào chỉ đúng hướng Bắc. Sự thật chỉ mang tính tương đối khi chúng ta đi lòng vòng mà không tìm được điểm trọng tâm.
Thật khó để tìm thấy thứ gì đó lớn hơn thứ mà chúng ta có thể tin cậy. Chúng ta sợ rằng không có quyền lực nào là không thể bị tha hóa và không có nhà lãnh đạo nào là không nói dối. Cha chúng ta ra đi và mẹ chúng ta vắng mặt. Gia đình bị chia rẽ vì những cam kết trong hôn nhân chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng nơi trung tâm thì đưa ra góc nhìn. Đó không phải là nơi không hoạt động, mặc dù đó có thể là nơi bạn ít cảm nhận được sức hút của hoạt động nhất. Nhưng nơi trung tâm lại là mỏ neo. Nó điều khiển hoạt động xoay quanh nó giống như mắt bão. Đã quá lâu rồi, đàn ông và phụ nữ đã rời khỏi trung tâm và không có chỗ dựa an toàn.
***
Tôi cảm thấy như thể bằng cách nào đó chúng ta lại quay trở lại với chiếc đu quay vui vẻ trong những năm tháng của tuổi trẻ của tôi. Chỉ có điều, lần này chiếc đu quay lớn hơn rất nhiều và mỗi quỹ đạo của nó không làm chúng ta chậm đi; mà nó đang làm cho chúng ta bị quay đi nhanh hơn. Nhưng yếu tố đáng sợ nhất chính là chúng ta dường như đã bắt đầu chao đảo. Những người chưa tìm được trung tâm thì lại đang gặp khó khăn. Nhiều người ở rìa ngoài đang mất thăng bằng và lật nhào. Chúng ta đang di chuyển quá nhanh và không biết làm cách nào để giảm tốc độ. Nếu lời tiên tri trong Kinh Thánh vẫn đúng thì xu hướng này sẽ không hề chậm lại cho đến khi cái cũ được đổi mới. Trong cơn bão của sự thay đổi này, Đức Chúa Trời đang đánh thức những người phụ nữ của Ngài và Ngài đang kéo chúng ta vào trung tâm. Ở đó, chúng ta tìm được nơi an toàn, nơi lực kéo không thể tác động lên chúng ta.
Có một cuộc sống vượt trên mọi quy luật, nơi tình yêu là vô bờ bến và ai cũng có thể tìm được con đường an toàn cho mình. Đó là một cuộc sống được sống trọn vẹn với tầm nhìn xa hơn. Được thiên đàng thúc đẩy, chúng ta được tự do thoát khỏi sự ràng buộc của thế gian. Các quy tắc chỉ có tác dụng khi bạn đang chơi trò chơi mà thôi. Thời gian chơi game đã kết thúc. Chúng ta đã sống với những sự ràng buộc về thế gian này quá lâu rồi. Đức Chúa Trời đang kêu gọi chúng ta thoát khỏi trò chơi tầm thường của chúng ta và mời gọi chúng ta phóng tầm mắt đến một điều gì đó hơn thế nữa.
Chúng ta đã quay quanh một trục không ổn định. Chúng ta không phải là đàn ông; chúng ta là phụ nữ. Đàn ông thì không phải là đàn bà; họ là đàn ông. Giới tính của chúng ta là sức mạnh của chúng ta. Đó là cốt lõi và trung tâm của chúng ta, từ đó cuối cùng chúng ta tìm thấy được sức mạnh của chính mình.
Tại Sao Giới Tính
Lại Quan Trọng Đến Vậy?
Hãy biết và hiểu điều này: Kẻ thù của chúng ta sợ sự mặc khải về các con gái của Đức Chúa Trời hơn là sợ những người phụ nữ hành động như đàn ông. Tại sao hắn không sợ những người phụ nữ cư xử như đàn ông, hay đàn ông hành động như phụ nữ? Vì khi đàn ông và phụ nữ không sống đúng với cốt lõi của mình, cả hai giới đều không đồng bộ và bị loại bỏ khỏi vị trí sức mạnh của mình. Không chiêu thức nào làm hắn sợ hãi, vì hắn đã làm việc chăm chỉ và lâu dài để làm xáo trộn những điểm mạnh và phóng đại những điểm yếu của cả hai giới. Kẻ thù luôn là chuyên gia bóp méo, xuyên tạc sự thật nhằm làm chệch hướng con người khỏi con đường sự sống. Hắn không muốn chúng ta bước về phía ánh sáng và sự thật, nên hắn liên tục ép buộc chúng ta bằng những sự thật nửa vời lừa dối, đẩy chúng ta vào con đường chết chóc và bóng tối.
Kẻ thù của chúng ta sợ sự mặc khải về các con gái của Đức Chúa Trời hơn là sợ những người phụ nữ hành động như đàn ông.
“Cô không hướng đến con đường sự sống; Các lối của cô bị lầm lạc mà cô chẳng biết.”
(Châm Ngôn 5:6 NIV)
Cô không biết điều đó… Tôi tự hỏi chúng ta đã đi sai hướng bao lâu rồi mà không biết. Đã đến lúc chúng ta phải suy nghĩ về con đường sự sống đúng đắn. Con đường sự sống này bao gồm đàn ông và phụ nữ là hai giới tách biệt nhưng độc đáo cách đẹp đẽ trong cách bày tỏ và mục đích của họ. Chúng ta sẽ thấy mình đang trên con đường lừa dối bất cứ khi nào chúng ta chấp nhận lời nói dối là sự thật. Chúng ta thấy mình đang lang thang trong bóng tối bất cứ khi nào chúng ta từ chối lời khuyên về sự khôn ngoan vượt thời gian của Chúa và cho rằng nó không liên quan đến thời đại của chúng ta hoặc không áp dụng được cho những hoàn cảnh riêng của chúng ta. Thật ngu ngốc khi nghĩ rằng mọi con đường đều đưa bạn đến với sự sống, bởi vì chắc chắn nếu có đường sống thì sẽ có đường chết.
“Nhưng đường người công chính sáng như mặt trời chiếu rạng, Càng sáng thêm cho đến giữa trưa.”
(Châm Ngôn 4:18 NIV)
Những con đường công chính sẽ dẫn ta đến những nơi được soi sáng nhiều hơn. Tôi cho rằng nền văn hóa hiện tại của chúng ta xác nhận rằng con đường hiện tại đã dẫn chúng ta vào những con đường ngày càng gia tăng bóng tối. Điều này cho thấy rằng con đường chúng ta đang đi đang hướng đến sự hủy diệt.
Cái Nhìn Cận Cảnh Về
“Nam Giới” và “Nữ Giới”
Trước khi đi xa hơn, điều quan trọng là phải xác định từ nam và nữ. Những định nghĩa này sẽ giúp cải thiện cách tiếp cận của chúng ta. Tôi biết bạn có thể nghĩ rằng việc hiểu những thuật ngữ này là điều đương nhiên, nhưng với tất cả những gì chúng ta thấy nó đang xảy ra thì tôi phải tự đặt câu hỏi này.
Từ điển Webster định nghĩa thuật ngữ nam giới là “người mang cặp nhiễm sắc thể X và Y trong nhân tế bào.” Điều này có nghĩa giới tính là vấn đề cốt lõi của DNA và nó không thay đổi, bất kể bề ngoài vật lý có thể bị thay đổi như thế nào. Văn hóa không có sức mạnh để thay đổi cốt lõi của chúng ta. Nam còn được định nghĩa thêm bởi các tính từ dùng để mô tả đàn ông và con trai. Chúng bao gồm sức mạnh, sự thẳng thắn, lòng dũng cảm và sự nam tính. Thuật ngữ nam tính mang hàm ý về khả năng sinh sản hoặc tình dục. Tất cả những đề cập đến nam giới cuối cùng đều dẫn đến đàn ông. Còn định nghĩa về đàn ông của Webster bao gồm mọi người nam trưởng thành. Cụ thể, đàn ông có khả năng sinh sản nhưng không thể sinh con.
Bây giờ chúng ta sẽ chuyển sang các định nghĩa về nữ, nữ tính và phụ nữ. Tương tự như vậy, ban đầu phụ nữ được định nghĩa là “một người có hai nhiễm sắc thể X trong nhân tế bào của mình.” Hạt nhân được định nghĩa là “phần trung tâm nơi tập hợp các bộ phận hoặc các nhóm lại với nhau: cốt lõi.” Thuật ngữ nữ tính được định nghĩa là “liên quan đến phụ nữ hay con gái: vẻ đẹp nữ tính; một chiếc váy nữ tính… có những phẩm chất truyền thống được cho là của phụ nữ, chẳng hạn như sự nhạy cảm hoặc dịu dàng.” Webster cũng liệt kê sự tinh tế, duyên dáng và kiên nhẫn, cũng như sự nhạy cảm về tâm trạng, là những đặc tính nữ tính. Điều này dẫn đến thuật ngữ cốt phụ nữ được định nghĩa là “người nữ trưởng thành về mặt sinh học; người là có khả năng sinh con.”
Những định nghĩa này ngay lập tức đưa một số điều ra ánh sáng. Đầu tiên là sự phụ thuộc lẫn nhau giữa hai giới. Tôi đã nghe điều này được mô tả hay nhất là “phụ thuộc lẫn nhau nhưng không thể thay thế cho nhau”. Như đã nói, đàn ông có khả năng sinh sản cách chủ động nhưng phải có người phụ nữ mang thai rồi sinh con ra thì mới được. Người phụ nữ không thể bắt đầu cuộc sống nếu không có người đàn ông, và người đàn ông cũng không thể hoàn thành cuộc sống nếu thiếu đi người phụ nữ. Xin đừng để bị lừa dối; không có cái gọi là hoạt động chuyển đổi giới tính. Chỉ có một hoạt động làm thay đổi chức năng và phản ứng tình dục. Điều này là do dù bạn có tái sắp xếp bên ngoài như thế nào thì bạn cũng không thể thay đổi các nhiễm sắc thể cốt lõi.
Vị Trí Chiến Lược Của Một Người Nữ
Chỉ riêng giới tính thôi thì không đủ tiêu chuẩn để đàn ông lãnh đạo.
Chỉ riêng giới tính thôi thì không đủ tiêu chuẩn để đàn ông lãnh đạo, cũng như chỉ riêng giới tính thôi thì không đủ tiêu chuẩn để loại bỏ phụ nữ. Theo Kinh thánh, nếu một người đàn ông không có đức tính mạnh mẽ, anh ta sẽ tự loại mình ra khỏi giới tính của mình, cũng giống như những người phụ nữ có đức hạnh trong lịch sử đã vượt lên trên những giới hạn về giới tính được nhận thức vậy. Tân Ước phác thảo những đức tính lãnh đạo này:
“Vậy, giám mục cần phải không chỗ trách được, phải chung thuỷ với vợ mình, tiết chế, sáng suốt, khả kính, hiếu khách, có tài dạy dỗ, không nghiện rượu, không thô bạo nhưng hòa nhã, không gây gổ, và không tham tiền. Người ấy phải khéo quản trị gia đình mình, dạy dỗ con cái luôn biết thuận phục và lễ phép;”
(1 Ti-mô-thê 3:2-4 NLT)
Hãy chú ý đến đặc tính nổi trội đòi hỏi ở đây, “chung thuỷ với vợ”. Đây là đức tính đầu tiên trong danh sách dài những đức tính cần có để có một cuộc sống không chỗ trách được. Nằm trong danh sách này là “hoà nhã”, một đặc tính thường được gán cho phụ nữ. Điều này xác nhận rằng có sự kết hợp giữa hai điểm mạnh, nhưng điều này có thể xảy ra mà không ảnh hưởng đến cốt lõi của chúng.
“Tương tự như vậy, người vợ phải là người nghiêm trang, không nói xấu, nhưng tiết chế và trung tín trong mọi việc.”
(1 Ti-mô-thê 3:11 NKJV)
Ở đây, phụ nữ được yêu cầu phải tiết độ và chung thủy như người chồng. Họ được khuyến khích trở thành một tấm gương về đức hạnh.
Lạy Cha Thiên Thượng,
Xin mặc khải cho con biết những điểm mạnh, những ân tứ và giá trị độc nhất vô nhị được dành cho con. Xin Cha phục hồi những lẽ thật về con người bên trong của con. Con muốn thoát khỏi sự chao đảo này. Con muốn quỹ đạo cuộc đời con sẽ tiếp thêm sức mạnh cho tất cả những ai có trong phạm vi ảnh hưởng của con. Con muốn căn cứ an toàn đó, là ngôi nhà — nơi những luật lệ không còn áp đặt lên con nữa. Con muốn thể hiện tất cả những gì con vốn đã được tạo dựng và được hình thành để tồn tại và được mang đến thế giới này. Con muốn trở thành người kết nối trong thân thể Đấng Christ để mang lại sức mạnh và sự tự do vận động đến từng chi thể trong thân thể Ngài. Con muốn thể hiện tấm lòng của một người nữ. Amen.

Một số dòng bị lỗi,