Nghệ Thuật Sống Quân Bình

INTEL

trước
tiếp

Trong khi mối quan hệ với Linda và việc học tập đang tiến triển tốt đẹp, thì sự nghiệp của tôi tại Intel còn vượt ngoài sức tưởng tượng.

Trong vị trí kỹ thuật viên bộ phận an toàn và chất lượng (Q+A), tôi có cơ hội lập trình chút ít. Những lúc rảnh rỗi, sếp bắt đầu dạy tôi lập trình với ngôn ngữ lập trình C. Anh thường giao cho tôi vài bài tập thực hành đơn giản để nâng cao kỹ năng lập trình của tôi. Nhờ sự kềm cặp của sếp, đăng ký học các lớp lập trình ở trường và tự mày mò học hỏi, tôi mau chóng nắm bắt kỹ năng mới mẻ này. Tôi cũng bắt đầu điều khiển hệ thống máy tính sử dụng hệ điệu hành UNIX của bộ phận Q+A.

Tại Intel, tôi bắt đầu đặt câu hỏi về phương pháp kiểm tra ở đầu cuối về chất lượng và độ bền sản phẩm tại Intel. Tôi nghĩ thay vì cố kiểm tra chất lượng sau khi con chíp đã được thiết kế, trước đó chúng ta có thể thiết kế chức năng tự kiểm nghiệm ngay trong con chíp. Dựa trên ý tưởng này và sự hỗ trợ cũng như khích lệ từ sếp của mình, tôi bắt đầu tự mày mò để thiết kế và xây dựng những chức năng kiểm thử cũng như hệ thống mạch tự kiểm nghiệm được gắn trực tiếp vào con chíp. Hướng đi này nghe có vẻ hợp lý, và cũng có một vài công trình nghiên cứu về lĩnh vực này, nhưng hầu hết chúng đều mang tính lý thuyết và chỉ có vài ứng dụng đơn giản cho việc phát triển chíp mang tính thương mại. Tôi bắt đầu liên lạc với nhóm thiết kế chíp 80286. Tôi hy vọng vài ý tưởng của mình có thể được áp dụng trong thiết kế của chip 80386 – là thiết kế đã được tiến hành ngay sau khi mẫu thiết kết của chíp 80286 bước vào giai đoạn hoàn tất.

Intel phát minh bộ vi xử lý vào năm 1974. Những tập đoàn khác như Motorola và National cũng nhảy vào lĩnh vực sản phẩm mới mẻ thú và vị này với những thiết kế của mình, tuy vậy Intel vẫn là công ty đi đầu. Đôi khi do làm tốt, đôi khi do may mắn, Intel đã giành được hợp đồng IBM PC quan trọng bậc nhất với con chíp 8088/6. IBM PC mau chóng chứng tỏ mình là “thiết kế” sẽ định nghĩa lại toàn bộ ngành công nghiệp ngày. Dù IBM PC bước vào thị trường sau những thiết kế khác nhưng nó không những là thiết kế hữu ích mà còn “thân thiện” nữa – những chi tiết kỹ thuật bên trong của nó được công bố rộng rãi khiến những người khác có thể cải tiến và nâng cấp nó. Thiết kế này trở thành sự kiện bước ngoặt cho thế giới máy tính và nó mau chóng dẫn đường trong lĩnh vực máy tính cá nhân như chúng ta đã biết và yêu thích nó ngày nay.

IBM đã dựa vào hai bộ phận then chốt từ công nghệ của các công ty khác để mau chóng đưa máy tính cá nhân vào thị trường, đó là bộ vi xử lý của Intel và hệ điều hành DOS của Microsoft. Intel bắt đầu nhận thấy tầm quan trọng chiến lược của thiết kế đó và công ty bắt đầu chen chân vào vị trí chiến lược này. Kết quả là những người giỏi nhất, sáng giá nhất trong công ty sẽ được tham gia đội thiết kế bộ vi xử lý.

Hãy cùng tôi hình dung: một anh chàng hai mươi tuổi, chẳng biết tí gì về thiết kế chíp, đang học nửa chừng chương trình cử nhân ngành kỹ sư điện tử, giờ đang tiếp cận nhóm thiết kế bộ vi xử lý của Intel. Không hẳn là “thánh địa”, nhưng đội thiết kế lúc đó là nơi rất gần với đích đến của bạn trong ngành công nghiệp máy tính. Họ nghiên cứu hầu hết những dự án quan trọng cho công ty và – như thực tế chứng minh – cho toàn bộ ngành công nghiệp máy tính nữa. Mọi điều họ làm đều được tường thuật trên mặt báo. Dù cũng có đôi chút lo sợ nhưng tôi không ngần ngại tiếp cận đội thiết kế với vài ý tưởng điên rồ về chức năng tự thử nghiệm chất lượng được gắn sẵn trong chíp.

Lẽ tự nhiên đội thiết kế sẽ đáp với giọng mỉa mai: “Đương nhiên rồi, chúng tôi sẽ lập tức thực hiện ý tưởng của anh. Thật xấu hổ vì chúng tôi đã không tự nghĩ ra được như thế!”

Dù ý tưởng của tôi không bị phản đối ngay, nhưng chúng được đón nhận một cách bỡn cợt. Tuy nhiên, dù nghi ngờ những ý tưởng đặc biệt mà tôi trình bày, đội thiết kế cũng thấy một cậu bé năng nổ như tôi có thể có ích cho đội vì tôi biết sử dụng hệ điều hành UNIX.

Hóa ra UNIX là chiếc vé cho tôi gia nhập đội thiết kế chíp. Đội thiết kế chíp 80386 đặc biệt thích kỹ năng này ở tôi và họ muốn tôi tham gia vào đội. Họ có ý định thoát khỏi môi trường hệ điều hành hợp trợ CMS để chuyển sang hoạt động trong môi trường linh hoạt và hữu dụng hơn của hệ điều hành UNIX. Vì vậy, trong khi bộ phận Q+A gởi tôi sang nhóm thiết kế để xây dựng khả năng tự thử nghiệm trong chíp, thì đội thiết kế lại thấy tôi là cơ hội để gia thêm sức mạnh cho bước tiến vào môi trường UNIX đầy táo bạo của họ. Đội thiết kế mau chóng lôi tôi vào cuộc và tôi không bao giờ phải quay trở lại bộ phận Q+A nữa.

Sau khi tham gia đội thiết kế, tôi được tham gia vài công tác để hoàn tất thiết kế chíp 80286. Và rồi tôi trở thành kỹ sư đứng hàng thứ tư trong nhóm thiết kế 80386! Tôi xúc động được góp phần vào sự phát triển bộ vi xử lý cho Intel. Hồi mới đi làm, tôi không dám mơ có được vị trí tuyệt vời này. Ban ngày tôi học còn ban đêm tôi làm việc. Mỗi ngày, tôi tham gia nhiều lớp học về những khía cạnh khác nhau trong ngành kỹ thuật điện tử và khoa học máy tính, đầu tiên là tại Đại học Santa Clara để lấy bằng cử nhân, sau là tại Đại học Stanford để lấy bằng thạc sĩ. Ban đêm tôi mới thật sự ngồi lại để thiết kế những con chíp cho bộ vi xử lý quan trọng bậc nhất trong ngành công nghiệp máy tính.

Tôi mau chóng thăng tiến trong vị trí thiết kế và nhận lấy những trách nhiệm lớn hơn trong dự án thiết kế chíp. Một năm sau khi tham gia đội thiết kế 80386, tôi bắt đầu hướng dẫn một số kỹ thuật viên khác làm công việc nhập lược đồ. Tôi từng mong muốn trở thành kỹ sư để có thể sai bảo các kỹ thuật viên làm việc này việc nọ và tôi rất hứng khởi với thách thức mới này. Tôi hoàn tất một khối trong con chíp – đơn vị giải mã chỉ thị – sớm hơn lịch trình. Tôi được giao thiết kế tiếp đơn vị thứ hai – đường dẫn dữ liệu chính. Hoàn tất đơn vị này, tôi chuyển đến giải quyết đơn vị thứ ba – tính lô-gic trong việc bảo vệ và kiểm nghiệm. Cuối cùng, tôi đảm nhận luôn khâu lắp ráp cuối cùng và hoàn chỉnh sản phẩm.

Nếu bạn so sánh việc thiết kết chíp với việc thiết kế máy bay, thì khâu này cũng giống như khâu lắp ráp cuối cùng của chiếc máy bay đầu tiên. Cánh, động cơ, thân máy bay, thiết bị hạ cánh và những hệ thống điều khiển được thiết kế độc lập bởi nhiều đội nhỏ khác nhau. Sau đó, chúng ta cần kết hợp từng hệ thống con này vào một sản phẩm hoàn chỉnh. Khâu hoàn thiện thiết kế chip cũng như vậy, lần đầu tiên tất cả các đơn vị được ráp lại trong một thiết kế hoàn chỉnh.

Sau khi hoàn thiện, mẫu thiết kế được gởi đến bộ phận chế tạo silicon. Sau ba đến bốn tuần, con chíp bằng silicon đầu tiên được giao lại cho đội thiết kế để kiểm tra lỗi. Kiểm tra lỗi phần nào giống như việc khởi động các động cơ của máy bay, thử xem hệ thống điều khiển chuyến bay có thật sự hoạt động, kiểm tra cánh và bánh lái có hoạt động hoàn hảo hay không. Sau đó là chuyến bay thử đầu tiên. Cỗ máy đó có thật sự bay được hay không? Nếu như có vấn đề, thì vấn đề đó là gì? Lỗi và những vấn đề nào mà phép mô phỏng đã không nhận ra? Chúng tôi đã mắc phải sai sót nào khi ráp từng bộ phận lại với nhau? Những thay đổi nào cần có để con chíp hoạt động hoàn hảo và sẵn sàng cho việc tung ra thành phẩm?

Khâu hoàn thiện và quá trình kiểm tra lỗi được công ty đặc biệt chú ý. Sau bốn năm lao động vất vả và âm thầm của chúng tôi, giờ đây thế giới muốn nhìn thấy thành quả. Cả đội thiết kế, toàn thể công ty và hàng trăm người tại những công ty như IBM và Compaq đều vô cùng nôn nóng muốn biết thông tin mới nhất về tình hình của con chíp, chẳng khác nào những ông bố, bà mẹ, ông bà và họ hàng đang chờ đợi đứa bé đầu lòng sắp chào đời. Không phải bàn thêm, đối với một người ở tuổi tôi, với kinh nghiệm ít ỏi như tôi thì đây quả là một trách nhiệm to lớn.

Giai đoạn này hết sức bận rộn, căng thẳng nhưng hồ hởi lạ lùng khi những con chíp đầu tiên “hoạt động” dù mắc phải một số lỗi. Chúng tôi mau chóng sửa lỗi để có thể tiếp tục khám phá con chíp và cho chạy thêm vài thử nghiệm và phần mềm trên nó. Rồi chúng tôi lại phát hiện thêm một số lỗi nữa và mau chóng sửa lỗi. Chu kỳ này cứ nối tiếp nhau đến chóng mặt trong nhiều tháng. Sau giai đoạn chỉ lo làm sao cho nó hoạt động đúng, chúng tôi dần chuyển sang tập trung vào việc làm cho nó có thể được sản xuất dễ dàng. Tại sao một số con chíp hoạt động tốt, số khác lại không? Điểm yếu trong thiết kế đó là gì và làm thế nào để sửa chữa chúng?

Khi chúng tôi hoàn tất khâu hoàn thiện và phần kiểm tra lỗi của chíp 80386 và dần biến nó thành sản phẩm hoàn chỉnh, tôi được yêu cầu xúc tiến việc thiết kế chip 80486 với vai trò nhà sáng chế gốc. Ôi chao, tôi chính là nhân viên số một trong đội thiết kế thế hệ tiếp theo của gia đình bộ vi xử lý quan trọng nhất hành tinh! Tôi dốc sức vào công việc này trong một năm cũng như vào một số công tác phát triển khác và vài công việc cuối cùng của chíp 80386.

Tuy nhiên, sau khi hoàn tất bằng thạc sĩ tại Đại học Stanford và với nhiều sự khích lệ từ cha mẹ, tôi quyết định hoàn tất nốt bằng Tiến sĩ. Vì vậy, Intel bất ngờ nhận lá đơn từ chức của tôi khi tôi lên kế hoạch dành trọn thời gian cho việc học. Dẫu vậy, Andy Grove nhất quyết không để tôi ra đi và ông thách thức tôi: “Cậu muốn học lái máy bay mô hình hay bay trên một máy bay thực thụ?” Ông đề bạt tôi vào vị trí giám đốc thiết kế 80486! Hãy thử tưởng tượng: vương miện của Intel – dự án chíp quan trọng nhất trong ngành công nghiệp máy tính – và tôi – vừa tốt nghiệp bằng thạc sĩ, một gã hai mươi lăm tuổi không biết ngượng, ít kinh nghiệm hơn nhiều người dưới quyền mình – lại được đề bạt một cơ hội vận hành toàn bộ dự án. Tôi không những thích thú mà còn có phần bị choáng ngợp bởi sự thách thức và trách nhiệm lớn lao ấy. Không cần phải nói gì thêm, tôi đã bỏ giấc mộng tiến sĩ và chọn “bay chiếc máy bay thực thụ.” Tôi được thách để thức miệt mài làm việc và cũng vui thỏa tột cùng.

Sau dự án 80386 và 80486 và những năm tiếp theo, sự nghiệp của tôi tiếp tục phát triển mau chóng. Mười lăm năm qua, mỗi năm tôi được thăng cấp một lần. Tôi đi từ vị trí giám đốc thiết kế dự án 80486, 486DX2 rồi đến Pentium Pro. Tất cả những con chíp này đã đem công ty và cả ngành công nghiệp máy tính bước vào giai đoạn nổi bật và đi đầu. Tôi trở thành tổng giám đốc bộ phận chuyên về sản phẩm cho Internet, hội thoại trực tuyến (video-conferencing) và thông tin liên lạc. Bộ phận này đã khởi xướng nhiều công nghệ then chốt giúp Internet lan rộng, thay thế cho hệ thống điện thoại chuyển mạch tiếng nói truyền thống.

Tôi được vinh dự cất nhắc lên chức vụ Phó Chủ Tịch (Vice President – VP) ở tuổi ba mươi hai, một VP trẻ tuổi nhất trong lịch sử công ty. Tôi nhận nhiệm vụ to lớn làm tổng giám đốc bộ phận sản phẩm máy tính để bàn – đơn vị kinh hoanh lớn nhất của công ty – với doanh thu hàng chục tỉ USD. Ở tuổi ba mươi lăm, tôi trở thành viên chức cấp cao của công ty và tham dự ban quản trị – thể chế điều hành cao nhất tại Intel.

Mùa thu năm 2001, tôi được cất nhắc làm Giám Đốc Kỹ Thuật (Chief Techonology Officer – CTO) đầu tiên cho tập đoàn Intel khi gần bốn mươi tuổi. Bạn hãy tưởng tượng niềm vinh dự lớn lao được trở thành CTO cho một trong những công ty kỹ thuật nổi bật nhất trong năm mươi năm trở lại đây. Hãy tưởng tượng mình làm CTO của một công ty với những lãnh đạo một thời làm mưa làm gió như Gordon Moore, Andy Grove và Robert Noyce – những huyền thoại trong ngành công nghiệp máy tính. Dù họ là những người lèo lái kỹ thuật chủ chốt của công ty trong nhiều năm, nhưng tôi là người đầu tiên nhận được chức vị CTO. Tôi nhớ tôi đã gọi điện cho mẹ tôi chỉ để thông báo rằng tuần tới sẽ có thông báo chính thức về việc tôi được thăng chức làm CTO đầu tiên của Intel. Nghe vậy, mẹ tôi đáp: “Tuyệt lắm, con yêu! Nhưng CTO là gì vậy?”

Kể từ đó, tôi cũng được cất nhắc làm phó chủ tịch cấp cao của Nhóm Doanh nghiệp Kỹ thuật Số. Hiện tại tôi đảm nhận trách nhiệm lãnh đạo kỹ thuật và kinh doanh cho nhóm kinh doanh lớn nhất tại Intel. Tôi được ơn nhiều đến mức choáng ngợp.

Lẽ dĩ nhiên, dù chính bởi tay Đức Chúa Trời thi hành năng quyền trên tôi,nhưng tôi cũng phải dừng lại để tỏ lòng biết ơn lớn lao dành cho Intel – công ty đã thuê tôi làm việc. Có mấy công ty dựa vào năng lực thật sự khi quyết định cất nhắc và giao trách nhiệm cho nhân viên của mình? Có mấy ai làm chủ lại chấp nhận liều lĩnh cho một gã hai mươi lăm tuổi đảm nhận vương miện tương lai của cả một tập đoàn? Hết lần này đến lần khác, Intel đã trao cho tôi những cơ hội, thách thức và những phần thưởng hết sức to lớn.

Đến đây, chúng ta hãy trở về với hình ảnh người tung hứng với những chiếc đĩa xoay tròn. Một chiếc đĩa nhỏ tượng trưng cho công việc, một chiếc khác cho mối liên hệ với Đức Chúa Trời và chúng ta vừa mới thay chiếc đĩa nhỏ của gia đình bằng một chiếc đĩa lớn hơn – cỡ đĩa đựng món rau trộn. Đến đây, hãy quẳng đi chiếc đĩa nhỏ tượng trưng cho công việc và thay vào đó là một chiếc đĩa lớn hơn – cỡ đĩa đựng phần cơm tối.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Nhận Thông Báo Chương Mới

Để biết thông tin các sách mới cập nhật của Ebook Cơ Đốc, bạn hãy điền vào form dưới đây. Chúng tôi sẽ gửi tới bạn ngay khi có ^^

[newsletter_signup_form id=3]

 Thảo Luận

0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x