Header Background Image

GIỚI THIỆU

Đột Phá Tài Chính: Sức Mạnh Của Chiến Lược là cuốn thứ ba trong bộ sách Đột Phá Tài Chính. Bộ sách này gồm có năm cuốn và tất cả chúng đều là bản phóng tác mở rộng từ một hội nghị tôi từng thực hiện tại An-ba-ni vào năm 2005. Cuộc hội nghị lần đó đã làm thay đổi hướng đi của cuộc đời tôi một cách ngoạn mục. Nếu bạn đã nghe câu chuyện này rồi thì chắc bạn muốn bỏ qua phần giới thiệu và bắt đầu đọc ngay chương 1. Nhưng nếu bạn chưa nghe qua thì xin cho phép tôi được kể về làn sương xanh. “Làn sương xanh”, chắc bạn sẽ hỏi “nó là cái gì vậy?” Tôi hiểu ý bạn. Khi tôi thấy nó, tôi cũng không biết nó là gì như bạn vậy, nhưng quyền năng của Đức Chúa Trời quá đỗi mạnh mẽ đến nỗi tôi biết chắc chắn nó đến từ Chúa. Hãy để tôi kể cho bạn nghe.

Vợ tôi và tôi bắt đầu hôn nhân trong nợ nần và vẫn cứ nợ nần trong suốt chín năm ròng rã. Không phải chỉ có nợ thôi đâu mà còn có cả cơn đau do suy nhược, căng thẳng gây ra lẫn nỗi sợ xoay quanh chuyện tiền bạc. Mặc dầu tôi chưa bao giờ cố tình đẩy gia đình lâm vào cảnh nợ nần nhưng nó thực sự là những gì chúng tôi đã làm. Đơn giản là chúng tôi bắt đầu bằng việc quẹt thẻ tín dụng để mua xăng nhưng rồi sau đó thì là thẻ Visa rồi tiếp theo là mười cái thẻ Visa khác. Khi không trả được nợ cho những cái thẻ Visa đó thì chúng tôi vay mượn nhiều công ty tài chính với lãi suất vay từ 28-33%. Nhưng rồi tiền vay tiêu xài cũng hết rồi lại quẹt thẻ và rồi cứ thế nợ chồng nợ! Cuối cùng, chúng tôi kết thúc bằng 10 cái thẻ tín dụng đã quá hạn trả và chúng đã bị huỷ, rồi chúng tôi nợ ba công ty tài chính, nợ thuế nhà nước lên đến mười ngàn đô cộng với nhiều khoản nợ nhỏ lẻ khác nữa. Chúng tôi nợ tiền nha sĩ, nợ tiệm giặt là, nợ ba mẹ hai bên đến mười ngàn đô, nợ tiền hai chiếc ô-tô vợ chồng chúng tôi đi, nợ tiền thuê nhà và danh sách hãy còn dài lắm. Chúng tôi sống nhờ tiền hoa hồng tại thời điểm đó và sự căng thẳng nói đúng theo nghĩa đen đang giết chết tôi. Tôi bị những cơn hoảng loạn tấn công, rồi tôi phải dùng đến thuốc chống suy nhược nhưng cũng không giúp ích gì.

Mọi thứ chúng tôi có đều tan tành. Xe thì cũng đã chạy hơn 200.000 dặm. Căn nhà trong trang trại cũ kỹ, ọp ẹp, nhỏ thó chúng tôi thuê với giá 300 đô la mỗi tháng cũng gặp không ít vấn đề. Nhiều ô cửa sổ bị vỡ và khi không có tiền để sửa sang lại, chúng tôi dùng băng keo dán ống nước để dán lên những vết nứt đó. Nhưng như vậy cũng chẳng vá víu được gì. Dây leo thò từ bên ngoài cửa sổ mọc bò vào bên trong nhà thông qua những chỗ gãy bể đó. Vợ tôi, Drenda đã phải cắt tỉa lại chúng như thể chúng là một phần trang trí cho căn nhà. Tấm thảm trong phòng ngủ của các con trai tôi được tìm thấy ở nơi người ta chuyên để những đồ không dùng đến nữa men theo con đường. Chăn mền của chúng được tìm thấy trong đống đồ không dùng đến nữa ở một nhà dưỡng lão. Mọi thứ đồ nội thất trong nhà được tìm thấy ở nơi nào đó đại loại như trong chỗ người ta bán đồ lưu động không dùng đến nữa hoặc chúng tôi thấy nó bị bỏ đi trong nơi bỏ đồ phế liệu của một ai đó.

Cuộc sống không hề vui vẻ gì nếu ngày nào bạn cũng thức dậy và tự hỏi phải làm sao để nuôi nổi gia đình đây. Nỗi sợ đeo bám đời tôi, niềm vui và hi vọng bị bóp nghẹt trong mớ hỗn độn về việc sinh tồn. Drenda và tôi đã sống theo cách đó suốt chín năm dài! Là chín năm dài đằng đẵng đấy! Sống cảnh ấy một tháng hay tệ nhất là một năm thì tôi có thể hiểu được nhưng chín năm thì sao chứ? Sau chín năm sống kiểu căng thẳng đó thì cảm xúc của bạn sẽ trở thành những vết thương đau buốt và sự kiên nhẫn xem như không hề tồn tại.

Trong suốt chín năm đó, chúng tôi đã là những Cơ đốc nhân tham dự ở một hội thánh lớn và hội thánh dạy chúng tôi biết rằng nghèo đói chưa bao giờ là ý muốn của Đức Chúa Trời dành cho dân sự của Ngài. Chúng tôi dâng phần mười đều đặn, tuy nhiên tài chính của chúng tôi lại không phản ánh chút gì về sự thành tín của Đức Chúa Trời cũng như những gì mà Lời Ngài ngụ ý đến cả. Tôi được cấp bằng về khoa Cựu Ước hẳn hoi và cũng tham gia học trường Kinh Thánh chí ít hơn một năm. Nên tôi biết có cái gì đó không đúng ở đây nhưng nếu tôi chỉ giữ niềm hi vọng ấy thôi thì dĩ nhiên quanh đi quẩn lại cũng chỉ có nhiêu đó. Chà, nhưng chín năm không phải chỉ có vậy thôi đâu. Về cơ bản ngày nào cũng có nhân viên thu tiền hoá đơn gọi điện, Drenda và tôi gần như mất hết hi vọng.

Ngoài ra, các bác sĩ cũng đã nói rằng tôi có tất cả mọi triệu chứng của một người mắc bệnh tiểu đường giai đoạn đầu khi tôi đối diện với nhiều vấn đề về suy nhược sức khoẻ. Không có tiền, tất cả thẻ tín dụng đều bị huỷ, nhà thì không có đồ ăn. Nỗi sợ tra tấn đời tôi đến mức tôi sợ ra khỏi nhà đúng theo nghĩa đen. Vợ tôi bắt đầu tính toán trong đầu làm sao để cô ấy và các con tôi có thể về nhà ba mẹ ruột khi cô ấy nghĩ mình sắp mất chồng. Tuy nhiên, ở ngay dưới đáy của cuộc đời thì bước ngoặc của cuộc đời tôi được mở ra.

Có một luật sư gọi cho tôi và tôi hứa rằng mình sẽ có khoản tiền để trả cho anh ta, đó là khoản tiền tôi rất kỳ vọng nhưng tiền đã không bao giờ xuất hiện để cho tôi trả nợ. Cho nên, sáng hôm đó anh ta gọi điện cho tôi khi không còn chút kiên nhẫn nào rằng “nội trong ba ngày, hoặc là ông trả tiền cho khách hàng của tôi hoặc là ông phải hầu toà vì số nợ này.” Đó cũng là lúc tôi biết rằng có giả vờ cũng như không. Tôi không có tiền và thậm chí còn nợ tiền bố mẹ đến mức gia đình không cho mượn nợ nữa. Quá tuyệt vọng, tôi đi lên lầu, nằm vật ra giường ngủ trong căn nhà nhỏ ọp ẹp của trang trại và kêu khóc với Chúa. Ngạc nhiên thay, ngay lập tức tâm linh tôi nghe được tiếng đáp lời của Ngài. Thoạt đầu, Ngài chỉ nhắc tôi về một câu Kinh Thánh tôi đã từng nghe và đọc rất nhiều lần, Phi-líp 4:19:

“Đức Chúa Trời tôi sẽ cung ứng mọi nhu cầu của anh em theo sự giàu có vinh quang của Ngài trong Đấng Christ Jêsus.”

“Tất nhiên rồi, thưa Chúa, con biết câu Kinh Thánh này mà,” tôi đáp lại Chúa và nói tiếp “nhưng nó không xảy ra cho cuộc đời con. Mọi thứ con cần đều không được đáp ứng.” Chúa lại đáp lời tôi, “Ta không liên quan gì đến mớ lộn xộn của con cả. Con gặp rắc rối vì con có bao giờ chịu học biết về cách Vương quốc Ta hoạt động đâu.” Ngài tiếp tục nói cho tôi nghe một số thứ khác nhưng tôi chỉ hiểu đúng một thông điệp: Nợ nần chưa bao giờ là ý muốn Ngài dành cho cuộc đời tôi. Mặc dầu tôi rất xúc động về điều mình vừa nghe được từ Chúa, phải công nhận là tôi không biết tí gì về ý nghĩa của Vương quốc mà Ngài nói đến cả. Tôi cũng có bằng cấp Kinh Thánh và cảm thấy mình cũng biết Kinh Thánh khá ổn nhưng hình như tôi đã sai. Điều đầu tiên tôi làm sau khi nghe những lời này đó là đi tìm Drenda và ăn năn với cô ấy vì đống lộn xộn tôi bắt cả nhà bị liên luỵ. Rồi sau đó chúng tôi cầu nguyện với Chúa và xin Ngài dạy cho chúng tôi biết cách Vương quốc Ngài hoạt động. Chúng tôi cũng ăn năn vì đã lệ thuộc vào tiền mắc nợ và kiên quyết không sống dựa vào tiền đi vay mượn vốn đã là lối sống của chúng tôi trước đây nữa. Nhưng thực tế, mặc dầu có bằng cấp Kinh Thánh hẳn hoi thì Vương quốc vẫn là điều huyền bí với tôi khi đó. Nơi duy nhất tôi nhớ có nói đến hai từ Vương quốc là ở trong Tân Ước, lời dạy cầu nguyện chung của Chúa Giê-su.

“Vương quốc Cha được đến, ý Cha được nên, ở đất như ở trời!”

(Ma-thi-ơ 6:10)

Chúng tôi thật sự không hiểu Đức Chúa Trời đang cố gắng nói với chúng tôi điều gì nhưng khi bắt đầu tìm kiếm Chúa thì Ngài cũng bắt đầu dạy dỗ chúng tôi. Điều đầu tiên chúng tôi phải tìm cho bằng được đó là vương quốc là gì và tại sao Đức Chúa Trời lại nói đến hai từ này. Ngài đang cố gắng nói với chúng tôi điều gì đây? Sau nhiều nghiên cứu, tôi học biết được rằng vương quốc không phải nói về một đám đông mà vương quốc chỉ về những người sống dưới quyền hạn thi hành hợp pháp của một thể chế lãnh đạo và của một vị vua. Trên thực tế, từ vương quốc thật sự nói đến quyền cai trị của vua. Quyền cai trị của vua hay thẩm quyền và bộ luật của vua được mọi công dân sống dưới sự cai trị của vua thực hiện trong suốt thể chế lãnh đạo của vua. Cho nên ở đây có một chìa khoá lớn dành cho tôi: Vương quốc của Đức Chúa Trời là một thể chế lãnh đạo.

Và thể chế lãnh đạo nào cũng có luật pháp!

Bạn thấy không, tôi đã xem Đức Chúa Trời giống với hầu hết các Cơ đốc nhân khác, với sự hiểu biết lệch lạc về những gì Ngài có thể thực hiện. Tôi cho rằng Ngài là Đức Chúa Trời nên Ngài có thể làm bất cứ điều gì Ngài muốn vào bất cứ lúc nào Ngài thích. Tôi biết ngay lúc này bạn sẽ nói là tôi sai nhưng hãy để tôi tiếp tục. Vì tôi đã tin Đức Chúa Trời có thể làm bất cứ điều gì Ngài muốn vào bất cứ lúc nào Ngài thích nên tôi đã xem những lời cầu nguyện không được đáp lời là một lời thỉnh cầu đã bị Ngài bác bỏ. Tính không chắc chắn liên quan đến lời cầu nguyện đã dẫn tôi đến chỗ chỉ biết hi vọng rằng cầu mong Ngài đáp lời tôi. Rồi thì đó, định dạng công thức cho đời sống cầu nguyện của tôi đó là khóc lóc và cầu xin lòng thương xót với hi vọng duy nhất rằng trường hợp của tôi đủ nghiêm trọng để thu hút sự chú ý của Đức Chúa Trời. Nhưng khi Đức Chúa Trời bắt đầu dạy tôi rằng toàn bộ Vương quốc của Ngài là một thể chế lãnh đạo bằng luật pháp để chúng tôi có thể học và thực hành thì tôi hứng khởi lắm. Tôi học biết được rằng khi tôi tin vào Đấng Christ thì tôi trở nên người thừa kế và là công dân của Vương quốc vĩ đại của Ngài.

Như vậy, anh em không còn là người xa lạ hoặc là người tạm trú nữa, nhưng là người đồng hương với các thánh đồ và là thành viên trong gia đình của Đức Chúa Trời;

(Ê-phê-sô 2:19)

Tôi nhớ mình đã đọc câu Kinh Thánh đó và suy nghĩ, thì ra là mình có quyền hợp pháp trong Vương quốc Ngài! Mà điều này đơn giản chỉ có vậy thôi sao? Là công dân Hoa Kỳ, tôi không việc gì phải van xin và nài nỉ những gì vốn đã thuộc về tôi với tư cách là công dân cả. Tôi không cần phải cảm thấy nổi da gà khi chứng minh tôi là một công dân. Tôi được sinh ra ở Hoa Kỳ mà. Khi tôi được sanh lại vào trong Vương quốc của Đức Chúa Trời thì tôi trở thành công dân của Vương quốc Ngài. Điều đó có nghĩa tôi có lối vào hợp pháp đối với mọi điều luật cũng như được hưởng mọi quyền lợi từ mọi điều luật của Vương quốc Ngài có nói đến. Bỗng chốc toàn bộ thế giới của tôi thay đổi cách mạnh mẽ khi Đức Chúa Trời chỉ cho tôi thấy điều trên. Bạn thấy không, Drenda và tôi giống với hầu hết các Cơ đốc nhân khác đã không hiểu được Vương quốc và luật lệ của Vương quốc.

Thực chất, bạn sẽ nghe đại đa số Cơ đốc nhân sẽ nói kiểu thế này, “Chúa cho phép, Chúa biết điều gì là tốt nhất, Chúa vẫn đang kiểm soát mọi sự hoặc Chúa vẫn đang tể trị” mỗi khi có ai đó đang phải đối diện với thời gian khó khăn. Những câu bình phẩm này ngầm chỉ về một niềm tin tin rằng Chúa có quyền năng để cung ứng mọi nhu cầu nhưng chẳng qua là Ngài không sẵn lòng hoặc Ngài không có ý định sẽ liên quan. Những khái niệm sai lầm liên quan đến Đức Chúa Trời là kết quả của việc không biết tính cách của Đức Chúa Trời hoặc không hiểu biết cách Vương quốc của Ngài hoạt động.

Hãy để tôi minh hoạ điều tôi đang nói. Nếu bạn có một tỉ đô la trong ngân hàng thì bạn sẽ nói “tôi có một tỉ đô la.” Nhưng trên thực tế thì bạn không có một tỉ đô trong túi quần lúc bạn nói câu đó. Thay vào đó, bạn có một tỉ đô trong một trụ sở cơ quan nào đó mà ở cơ quan này bạn phải tuân theo mọi tiến trình hợp pháp để rút tiền từ trụ sở cơ quan đó thì bạn mới cầm được số tiền ấy trên tay. Vương quốc của Đức Chúa Trời cũng giống vậy. Là công dân và là thành viên của nhà Đức Chúa Trời, chúng ta thực sự là những người thừa kế mọi thứ Chúa có. Nhưng cũng có luật lệ và tiến trình để thông qua đó chúng ta mới sở hữu được những điều vốn là của chúng ta một cách hợp pháp.

Vì hầu hết mọi người không hiểu Vương quốc Đức Chúa Trời cũng không hiểu tiến trình và luật lệ thông qua đó mà Vương quốc hoạt động nên khi có điều gì đó không xảy ra như Lời Ngài đã phán thì mọi người cho là cuối cùng bên sai là Chúa chứ không phải họ.

Đây là điều tôi khám phá ra được. Giả dụ bạn quyết định nhảy từ nóc toà nhà Empire State mà không có dù bay cũng không có thứ gì khác, nhưng bạn lại được thuyết phục rằng nếu bạn đập cánh tay đủ mạnh thì bạn có thể đáp đất an toàn. Tôi nghĩ bạn biết kết quả của trò chơi nguy hiểm dại dột đó là gì rồi. Lý do bạn biết được kết quả là bởi vì bạn hiểu định luật trọng lực. Bạn biết định luật trọng lực không phải là định luật bán phần, cũng không phải vì vui mà đã là định luật trọng lực thì lúc nào nó cũng hoạt động theo cùng một cách thức và bạn nhất định đã biết kết quả. Cũng như vậy, khi bạn bật công tắc đèn, bạn chờ đợi ánh sáng xuất hiện vì bạn hiểu luật điện lực. Khi tôi ngồi trên máy bay, tôi chờ đợi máy bay sẽ cất cánh vì tôi hiểu định luật nâng. Máy bay và ánh sáng lúc nào cũng hoạt động vì chức năng hoạt động của nó được dựa trên hai định luật đó và hai định luật này có thể được học và nhân bội chúng lên để chúng sản sinh ra cùng một kết quả và cùng một chức năng vào bất cứ lúc nào. Vương quốc của Đức Chúa Trời cũng hoạt động bằng một mức độ chắc chắn như vậy.

Đây là sự vững tâm mà chúng ta có được trước mặt Ngài: Ấy là nếu chúng ta cầu xin điều gì theo ý muốn Ngài thì Ngài nghe chúng ta. Và nếu chúng ta biết Ngài nghe bất cứ điều gì chúng ta cầu xin thì chúng ta biết là mình đã nhận được điều cầu xin rồi.

(1 Giăng 5:14-15)

Đây là sự tin chắc của chúng tôi. Nếu chúng tôi cầu xin không cứ điều gì theo ý muốn Chúa thì chúng tôi biết chắc rằng Ngài lắng nghe chúng tôi và nếu chúng tôi biết Ngài nghe chúng tôi thì chúng tôi biết chắc chúng tôi sẽ nhận được điều chúng tôi đã cầu xin với Ngài. Bạn thấy không, tôi tin chắc chắn vào kết quả tôi nhận được vì Đức Vua chính là Đấng thiết lập luật lệ. Ngài cũng sẽ bảo vệ luật lệ của chính Ngài. Khi Kinh Thánh nói Ngài nghe chúng ta chứ Kinh Thánh không nói Ngài nghe rõ ràng rành mạch từng lời từng chữ của chúng ta, mà thay vào đó, Kinh Thánh nói đến cách thẩm phán lắng nghe trường hợp đó để trả lại sự công bằng. Thẩm phán không tuyên án dựa trên cảm xúc cá nhân mà thay vào đó thẩm phán hiện diện ở đó để đảm bảo luật lệ được thi hành vì quyền lợi của mọi công dân thuộc về Vương quốc cho nên tôi đã biết cách phiên toà kết thúc vụ kiện trước khi nó bắt đầu.

Drenda và tôi đã chứng kiến nhiều điều quá kinh ngạc xảy ra trong đời sống chúng tôi khi chúng tôi bắt đầu vận dụng quy luật của Vương quốc vào đời sống chúng tôi. Chúng tôi trở thành những con người hoàn toàn tự do thoát khỏi nợ nần trong vòng hai năm rưỡi. Chúng tôi đi từ việc phải chia nhỏ bữa ăn Happy Meal cho ba đứa con của tôi đến chỗ trả tiền mặt đầy đủ cho những chiếc ô-tô mới, mua được căn nhà mơ ước rộng 55 mẫu Anh. Chúng tôi mở nhiều công ty mà những năm về sau vẫn còn sản sinh lợi nhuận ròng hàng năm với hàng ngàn đô la mỗi năm. Chúng tôi thành lập hội thánh tại quê nhà để chia sẻ cho mọi người biết những gì chúng tôi đã khám phá được trong Vương quốc Đức Chúa Trời. Và chúng tôi thấy có rất nhiều người cũng đang muốn biết những gì chúng tôi biết và sống cuộc sống tốt đẹp là cuộc sống được Vương quốc Đức Chúa Trời ban tặng. Vì cớ có nhiều tin tức tốt lành về Vương quốc mà kể từ đó hội thánh chúng tôi được gia tăng lên đến hàng ngàn tín hữu mạnh mẽ.

Mặc dầu hầu như ngày nào tôi cũng dạy về Vương quốc cho bất kỳ ai muốn lắng nghe nhưng tôi vẫn ước ao chạm đến những người chưa từng được nghe về Vương quốc bằng sự trải nghiệm trước đó. Tôi biết Vương quốc sẽ thay đổi cuộc đời của một ai đó nếu nó có liên quan đến sự thông hiểu về Vương quốc, tôi cần chia sẻ cho họ không chỉ một bài học thôi hầu cho họ có thể nắm được sự hiểu biết cơ bản về Vương quốc. Khái niệm tôi nghĩ sẽ hiệu quả được sinh ra từ chính kinh nghiệm của tôi khi lớn lên trong một hội thánh Giám Lý. Khi còn là một chàng thanh niên trẻ, chúng tôi trải qua nhiều buổi nhóm phấn hưng kéo dài cả tuần lễ. Cho nên tôi ước ao có được nhiều buổi nhóm phấn hưng về tài chính kéo dài suốt cả tuần lễ nếu có thể. Tôi hình dung trong đầu sẽ có năm bài học diễn ra vào các buổi tối trong tuần. Tôi chưa từng dạy về Vương quốc theo một hệ thống nào trước đây và tôi tự hỏi làm sao có thể sắp xếp các bài học lại với nhau. Và tôi cũng tò mò không biết năm bài học liên tiếp về Vương quốc sẽ ảnh hưởng lên nhiều người như thế nào nếu họ được dạy dỗ về Vương quốc. Nên tôi bắt đầu cầu nguyện cho việc tổ chức buổi nhóm cầu nguyện như thế được diễn ra và tôi xin Chúa cho tôi cơ hội để thực hiện điều đó. Lời thỉnh cầu của tôi đó là tôi sẽ được dạy cho một nhóm người chưa từng được nghe về Vương quốc trước đó.

Vào một buổi chiều nọ, tôi đi gặp một trong những người bạn của tôi là giáo sĩ tại An-ba-ni (Albania). Cuộc trò chuyện của chúng tôi chủ yếu xoay quanh những khía cạnh về hội thánh, chức vụ và cuối cùng thì chúng tôi chuyển sang đề tài Chúa đã chỉ cho tôi thấy những gì. Larry sẽ tổ chức chương trình hội nghị mục vụ nội địa thường niên tại An-ba-ni vào dịp mùa thu năm đó và anh ấy đã mời tôi làm một trong những diễn giả của anh. Tôi không hề nói gì với anh ấy chuyện tôi ước ao dạy loạt năm bài học về Vương quốc bao giờ nhưng thật hứng khởi khi anh nói tôi sẽ dạy ba bài ở hội nghị đó. Anh nói tôi sẽ chịu mọi chi phí đi lại giống như những mục sư nào muốn đến vì An-ba-ni lúc ấy là quốc gia còn nghèo khó. Tôi đồng ý ngay và lên kế hoạch đến An-ba-ni vào mùa thu năm 2005.

Cuối cùng cũng đến ngày đi, tôi vô cùng hào hứng khi sắp được dạy về Vương quốc cho một nhóm người thực sự chỉ mới tập tành làm một Cơ đốc nhân mà thôi. Khi đến An-ba-ni, Larry đón tôi tại sân bay và nói một trong những diễn giả của anh đã huỷ lịch giảng và bấy giờ tôi có thể dạy loạt năm bài. Tôi biết chắc chắn Đức Thánh Linh đã sắp xếp hết chuyện này! Tôi chỉ mới soạn được ba bài học thôi nhưng rồi khi tôi cầu nguyện thì nhanh chóng có được hai bài còn lại. Tôi có chút sợ hãi khi nghĩ đến việc không biết mọi người sẽ đáp ứng lại loạt bài học như thế nào vì khắp mọi nơi trong quốc gia của họ ai ai cũng rất nghèo chưa kể tham nhũng nữa.

Có thể nói rằng suốt bài học đầu tiên họ có đôi chút lưỡng lự, ngần ngại nhưng khi tôi tiếp tục dạy họ những gì Chúa dạy tôi kèm theo nhiều câu chuyện để xác chứng cho những gì tôi dạy thì mọi người vui vẻ và phấn khởi hơn. Đến bài số bốn thì họ cười bật cười và rất vui về những gì họ nghe được đến mức có một vài người phải hét lớn vì phấn khích. Lạ lùng thay, tôi cảm nhận Chúa phán với tôi rằng tôi phải lấy tiền dâng vào bài học số năm. Tôi lấy làm lạ vì tôi chịu phí để những người này có thể đến được đây và tôi biết tiền bạc của họ rất eo hẹp có khi họ còn không có một xu dính túi nữa thì làm sao tôi có thể lấy tiền dâng của họ được. Nhưng sau một hồi ngẫm nghĩ về việc này, tôi nhận ra mọi người ở đây cần hành động theo những gì họ đã nghe. Tôi chỉ có chút lo âu khi phải nói cho Larry nghe điều này, tuy nhiên rất nhanh sau đó anh ấy bảo tôi cứ tiến hành làm và cứ nhận tiền dâng đi. Dĩ nhiên, tôi không lấy tiền dâng vì chính tôi; vì số tiền dâng vẫn sẽ ở đó, ở tại An-ba-ni vì lợi ích của các hội thánh An-ba-ni.

Bài học cuối cùng được dạy, tôi dạy họ cách khai phóng đức tin và làm sáng tỏ một số quy luật tôi đã dạy. Kết thúc buổi nhóm, lúc nhận lấy số tiền dâng, mọi thứ dường như vỡ tung. Mọi người bắt đầu la hét và nhảy múa vì sự xức dầu của Đức Chúa Trời tràn ngập khán phòng. Chúng tôi có bốn người đứng trước bục cùng với những cái giỏ đựng tiền dâng nhưng họ gần như không đứng nổi. Họ khóc và run rẩy trước sự hiện diện của Chúa lúc họ dâng hiến. Tôi chưa từng thấy một buổi nhóm nào như vậy, đặc biệt là về chuyện dâng hiến!

Khi Larry và tôi rời khỏi buổi nhóm, chúng tôi nói chuyện với nhau về việc chúng tôi ngạc nhiên ra sao khi được đụng chạm bởi sự xức dầu quyền năng của Chúa cũng như sự hưởng ứng của mọi người đêm hôm đó. Sau khi về đến căn hộ của Larry, Larry vô cùng tò mò lúc kiểm lại số tiền dâng vì từ trước đến nay anh chưa từng thấy lượng tiền dâng nào mà nhiều đến nỗi đầy tận hai giỏ như vậy. Anh ấy nói trước đây một phần tư giỏ là lượng tiền dâng bình thường của hội thánh sau mỗi lần dâng hiến. Khi Larry đổ phần tiền dâng hiến trong giỏ lên một cái bàn trong phòng khách thì bất ngờ có một dải ánh sáng màu xanh bao phủ khắp căn phòng và một sự xức dầu tôi chưa bao giờ thấy trước đây bao trùm chúng tôi. Chúng tôi bất động và ngã người ra ghế. Khi nhìn đống tiền đang nằm trên bàn trước mặt chúng tôi, tôi để ý thấy có một chiếc nhẫn cưới nằm giữa đống tiền. Tôi biết chắc chắn cái nhẫn này được ai đó vì không có tiền dâng đã dâng vào và nó là tất cả những gì người đó có. Khi thấy chiếc nhẫn, Chúa phán với tôi.

“TA SAI CON ĐẾN VỚI NHIỀU QUỐC GIA ĐỂ DẠY CHÚNG BIẾT VỀ GIAO ƯỚC PHƯỚC HẠNH TÀI CHÍNH CỦA TA VÀ BẤT CỨ NƠI NÀO CON ĐI, TA SẼ CHI TRẢ CHO CON.”

Tôi xong rồi. Tôi bị mất ngủ ba ngày liền. Sự xức dầu đó vẫn còn trên tôi suốt nhiều tuần sau đó. Thậm chí nếu tôi có gặp người đến từ quốc gia khác thì tôi cũng sẽ cảm nhận được sự xức dầu này mà thôi. Mặc dầu mọi khoản dâng hiến đều được gửi lại cho hội thánh An-ba-ni, nhưng sau khi về nhà, Larry gọi cho tôi và nói Chúa bảo anh ấy gởi chiếc nhẫn đến cho tôi. Tôi quá đỗi phấn khích. Mặc dầu tôi không nói gì với Larry chuyện tôi muốn có chiếc nhẫn đó nhưng anh ấy đã nghe được từ Chúa và đã gởi chiếc nhẫn ấy đến cho tôi. Tôi muốn chiếc nhẫn đó sẽ là một kỉ niệm ấn chứng cho những gì Chúa phán với tôi và cho đến hôm nay chiếc nhẫn ấy vẫn còn được đặt làm kỉ niệm ở trên tường nhà tôi.

Khi tôi về đến Ohio thì có một mục sư là bạn của Larry đang quản nhiệm một hội thánh nhỏ ở Utah nghe được những gì đã xảy ra tại An-ba-ni thì đã liên lạc mời tôi đến hội thánh của ông nếu tôi đồng ý. Ông ấy chăm sóc những người Da Đỏ và ông cũng nói họ vốn rất nghèo. Ông cũng nói hội thánh của ông chỉ khoảng 60 người mà thôi nhưng tôi nói không sao hết; Tôi sẽ đến.

Tôi cũng thực hiện tương tự năm bài học tôi đã dạy tại An-ba-ni. Tôi không thấy ánh sáng màu xanh xuất hiện ở đó nhưng sự xức dầu thì vẫn có và nó vô cùng mạnh mẽ tại đó. Trong trường hợp này tiền dâng được dâng vào chức vụ của tôi nên tôi đã niêm túi tiền mặt đó lại để mang về Ohio. Lúc về đến văn phòng, tôi giao cái túi cho thư ký kiểm tiền rồi cô ta sẽ gởi lại cho tôi sau giờ ăn trưa. Nhưng đương ăn trưa thì điện thoại reo, trên màn hình điện thoại hiện lên số máy của cô thư ký. Tuy nhiên, lúc bắt máy, tôi không nghe thấy tiếng của ai bên đầu dây kia cả. Lúc chuẩn bị tắt máy, tôi nghĩ tôi nghe thấy tiếng khóc. Tôi hỏi “Tracy?” Tracy trả lời, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cô ấy hỏi “Mục sư ơi,” “Đã có chuyện gì xảy ra với số tiền dâng tại Utah vậy mục sư?”, “Cô hỏi có chuyện gì xảy ra với số tiền dâng là sao?” tôi hỏi. Rồi cô ấy tiếp lời “Dạ, là vì lúc mở cái túi và đổ tiền lên bàn để kiểm, bất thình lình sự xức dầu của Chúa giáng trên tôi mạnh mẽ đến nỗi tôi ngã lăn ra đất. Một thư ký khác nghe có tiếng động trong phòng nên chạy đến chỗ tôi để xem có chuyện gì không thì quyền năng của Chúa cũng giáng trên cô ấy giống như tôi vậy! Có chuyện gì với số tiền dâng này vậy mục sư?” Rồi tôi mới kể cho cô ta nghe chuyện xảy ra ở Utah và rằng có một sự xức dầu mạnh mẽ xảy ra ở đó lúc tôi thu tiền dâng còn ngoài ra không có gì khác cả. Tôi phải thừa nhận là tôi vô cùng tò mò về những điều đã xảy ra gần đây là những điều tôi chưa từng nghe hay chứng kiến trước đây bao giờ. Mặc dầu tôi không hiểu được nhưng rõ ràng sự xức dầu ấy xuất hiện từ buổi nhóm có liên quan đến tiền bạc! Thực sự là vậy!

Chúng tôi bắt đầu thực hiện cái chúng tôi gọi là Hội Thảo Đột Phá Tài Chính khắp đất nước, trong hội thánh lớn và nhỏ, bất cứ đâu có người muốn nghe. Mặc dầu chúng tôi chỉ thấy làn sương xanh xuất hiện ở một số hội thảo nhưng sự xức dầu thì luôn luôn mạnh mẽ. Như sự xức dầu đã xảy ra ở An-ba-ni và sự xức dầu từ số tiền dâng của hội thánh người Da Đỏ ở Utah, sự xức dầu nằm trên chính số tiền dâng hiến. Tôi để ý sau buổi nhóm, lúc kiểm tiền dâng, nếu bạn chỉ cầm một đồng xu trong đó thôi thì bạn cũng sẽ run bần bật bởi quyền năng của Thánh Linh. Có một điều thú vị khác chúng tôi để ý đó là từng tờ tiền hay từng tấm ngân phiếu tất cả đều khác nhau. Mức độ xức dầu trên chúng đều khác nhau. Sau đó, tôi học biết được rằng sở dĩ có sự khác nhau về mức độ xức dầu này là do lượng đức tin được khai phóng cùng với số tiền dâng của mỗi cá nhân là khác nhau. Thật là phi thường!

Bộ sách gồm năm cuốn có tựa đề Đột Phá Tài Chính này là loạt sách bao phủ toàn bộ năm bài học mà tôi đã dạy tại An-ba-ni lần đầu tiên. Nhưng dĩ nhiên, năm cuốn sách này được mở rộng hơn so với năm bài học tại hội nghị đột phá tài chính đầu tiên ấy. Tôi tin chắc khi bạn bắt đầu học biết Vương quốc như Drenda và tôi thì Vương quốc sẽ thay đổi cách bạn nhìn mọi thứ y hệt như vợ chồng chúng tôi vậy. Cuốn sách này là cuốn thứ ba trong bộ sách năm cuốn mà ban đầu nó được gọi là Được Thịnh Vượng Bởi Thánh Linh lúc tôi dạy tại An-ba-ni. Tôi tin tiêu đề này vẫn còn đúng trong ngày nay. Chính Đức Thánh Linh cảm thúc ban cho bạn những chiến lược để bạn được thịnh vượng. Niềm hi vọng của tôi đó là thông qua cuốn sách này bạn sẽ học biết cách Đức Thánh Linh hoạt động trong địa hạt thế gian để đem những chiến lược này vào thực tế.

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note