Giới Thiệu
by Gary KeeseeGIỚI THIỆU
Cái ngày chúng tôi rời khỏi ngôi nhà trong trang trại là cái ngày ngọt ngào xen lẫn niềm cay đắng. Chúng tôi đã sống trong ngôi nhà cũ kĩ, chật hẹp, xuống cấp trầm trọng gần sáu năm trời và bây giờ tôi đang chất những thùng đồ cuối cùng lên xe tải. Tôi chuẩn bị chuyển về căn nhà mới mà hai vợ chồng chúng tôi đã cất được với diện tích 7,700m2, là một căn nhà phố được xây dựng kiểu thời các vua George của Anh những năm 1714-1830 với điền trang Ohio xinh đẹp rộng 222,577m2, với khoảng rừng cây phong và đầm lầy rộng 8,000m2. Quả thật đây là giấc mơ khó lòng nào tưởng tượng được chỉ trong một vài năm trở lại đây.
Mặc dầu chúng tôi đã rời khỏi ngôi nhà trong trang trại ấy nhưng tôi vẫn yêu ngôi nhà cũ ấy. Thật vậy, ngay cả khi nó bị rách nát, với những ô kính cửa sổ bị vỡ, hầm chứa đồ ăn không sạch chút nào và chúng tôi đã phải liên tục chịu đựng lũ ong những lúc chúng tấn công chúng tôi khi còn sống ở đó. Có quá nhiều kỉ niệm để nhớ. Hai trong năm đứa con của tôi thực sự đã được sinh ra trong căn phòng sinh hoạt chung của gia đình tôi khi ấy.
Chúng tôi đã cùng nhau trải qua nhiều khoảng thời gian đẹp đẽ ở đó nhưng đồng thời cũng không ít lần căng thẳng, áp lực tài chính và tuyệt vọng. Có quá nhiều thứ để chúng tôi học hỏi lúc ấy. Mặc dầu bây giờ khó tưởng tượng được lúc chúng tôi dọn đến ở trong ngôi nhà trang trại chín năm trước với vỏn vẹn 300 đô Mĩ hằng tháng để trả tiền thuê nhà mà thôi. Những chiếc xe vợ chồng tôi đi cũng đã cũ nhàu, đã chạy được hàng trăm ngàn cây số và tuy vậy, chúng vẫn có nguy cơ bị lấy lại vì tiền chưa được thanh toán. Lúc ấy, dường như với ai chúng tôi cũng nợ tiền. Mười thẻ tín dụng của tôi cũng đã hết hạn và đã bị huỷ; chúng tôi cũng nợ hai công ty tài chính; dĩ nhiên xe cộ chúng tôi cũng nợ nốt; Chúng tôi nợ tiền nhà nước (IRS); nợ tiền người thân; và danh sách vẫn còn hàng dài. Chúng tôi sống lối sống lay lắt, có thể cầm được thứ gì là chúng tôi đem cầm thứ ấy và nhiều khi cầm đồ chỉ để mua đồ ăn thôi đó. Còn những thứ chúng tôi sở hữu được thì chúng cũng cũ mòn, sắp hư đến nơi và cần phải đổi cái mới…
Hoàn cảnh kinh tế éo le của chúng tôi khi ấy chỉ còn nắm giữ một tia hi vọng mỏng manh ở một tương lai tươi sáng mà thôi. Thành thật mà nói thì tôi không mấy hi vọng rằng sẽ có nhiều thứ thay đổi. Tôi yêu gia đình mình, tôi có một người vợ hiền dịu nhưng chính tôi lại lôi vợ con vào địa ngục tài chính!
Tôi uống thuốc chống suy nhược, giải quyết những cơn hoảng loạn và nỗi sợ hãi đã thiêu nuốt cuộc sống hằng ngày của tôi. Có thể nói rằng mọi người tốt nhất đừng ở bên cạnh tôi. Tôi làm nghề bán bảo hiểm nhân thọ, thu nhập hưởng theo hoa hồng và không có gì triển vọng ngoại trừ việc bị sa vào vực sâu tài chính. Càng ngày chúng tôi càng bị nợ nần chồng chất đến độ không còn khả năng mượn nợ được nữa. Đó cũng là lúc tôi bị sang chấn cảm xúc. Hoảng loạn và sợ hãi vây phủ tâm trí tôi. Thậm chí tôi còn sợ việc phải ra khỏi nhà trong khi đây là điều hoàn toàn không tốt cho một nhân viên hưởng lương theo hoa hồng như tôi.
Vợ tôi nghĩ cô ấy sắp mất chồng thật rồi, nỗi sợ một mình nuôi bốn đứa con ám ảnh cô ấy. Nhưng cô ấy lại là một tín hữu mạnh mẽ tin chắc vào năng quyền của lời cầu nguyện và cô ấy không chấp nhận bỏ cuộc đối với tôi. Chúng tôi đã cùng nhau cầu nguyện và rồi dần dần khám phá ra được những nguyên tắc của Vương quốc Đức Chúa Trời. Khi chúng tôi bắt đầu tìm kiếm Đức Chúa Trời cho những lời giải đáp và những nguyên tắc của Ngài thì sự hi vọng cũng bắt đầu được thắp sáng lên trong lòng chúng tôi khi chúng tôi tận mắt chứng kiến hết phép lạ này đến phép lạ khác lúc áp dụng những gì Đức Chúa Trời đã tỏ cho chúng tôi.
KHI CHÚNG TÔI BẮT ĐẦU TÌM KIẾM ĐỨC CHÚA TRỜI CHO NHỮNG LỜI GIẢI ĐÁP VÀ NHỮNG NGUYÊN TẮC CỦA NGÀI THÌ SỰ HI VỌNG CŨNG BẮT ĐẦU THẮP SÁNG LÊN TRONG LÒNG CHÚNG TÔI KHI CHÚNG TÔI TẬN MẮT CHỨNG KIẾN HẾT PHÉP LẠ NÀY ĐẾN PHÉP LẠ KHÁC KHI CHÚNG TÔI ÁP DỤNG NHỮNG GÌ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ TỎ CHO CHÚNG TÔI.
Khoảnh khắc quyết định ấy đã xảy ra vào một đêm nọ, khi Đức Chúa Trời chỉ cho tôi biết rằng tôi phải là người tự mở một công ty riêng về lãnh vực tài chính giúp đỡ mọi người thoát khỏi nợ nần và dạy họ những nguyên tắc Ngài đã chỉ cho tôi. Lúc đó, việc mở công ty tư vấn cho mọi người cách thoát khỏi nợ nần dường như quá lạ lẫm trong khi chính chúng tôi lại là những người đang mắc nợ nhiều nhất. Chúng tôi đã cầu nguyện cho việc này nhưng Chúa thì bảo chúng tôi phải mạnh dạn bước ra và hãy bắt đầu dạy cho mọi người về những nguyên tắc của Ngài thì đó cũng là lúc chúng tôi tìm được sự tự do của mình vậy. Việc thành lập công ty là bước đi của đức tin vì chúng tôi không có bất kỳ một chứng cứ nào cho việc thực hiện điều này cả nhưng chúng tôi đã bền chí trong công việc này. Công ty bắt đầu lớn lên và từng chút từng chút một gia đình chúng tôi đã trả xong hết mọi nợ nần trong vòng hai năm rưỡi. Tôi sẽ nói đôi nét về công ty của chúng tôi ở chương sau, còn bây giờ tôi chỉ muốn bạn biết rằng cuộc đời của chúng tôi đã thay đổi ngoạn mục! Tôi không tài nào lý giải nỗi cách chúng tôi cảm nhận tự do, cảm giác bước vào đại lý ô-tô và trả tiền mặt để mua một chiếc ô-tô mới ra làm sao, cách thiết kế, xây nhà, trả tiền mua căn nhà mới là như thế nào. Những gì chúng tôi đang tận hưởng thật sự vượt quá những gì chúng tôi có thể hình dung và suy tưởng.
Thật vậy, ngôi nhà trong trang trại nắm giữ nhiều kỉ niệm. Khi ôm thùng đồ cuối cùng ra khỏi nhà, tôi đi ngang qua vợ tôi lúc cô ấy đang đứng trong phòng ăn nhỏ. Cô ấy ngước lên nhìn tôi với những giọt nước mắt đọng nơi khoé mắt. Đó không phải là những giọt nước mắt buồn bã; mà đó là những giọt nước mắt của sự vui mừng và cũng chứa đựng biết bao cảm xúc khi cô ấy nhớ lại những gì Đức Chúa Trời đã dạy chúng tôi. Tôi cũng khóc khi nhìn khắp một lượt tất cả các phòng lần cuối, nhớ lại mọi thứ pha lẫn nhiều cảm xúc khác nhau về những gì từng diễn ra nơi đây. Chúng tôi đã khép lại một chương trong cuộc đời mình và nay chúng tôi sắp bước vào vùng đất mới. Điều đó đang ở ngay trước mắt chúng tôi lúc này ư? Đó là hành trình ra khỏi sự trầm cảm, không hi vọng để tiến vào một tương lai đầy hi vọng. Khi bước ra ngoài cửa với thùng đồ cuối cùng trên tay, tôi đã dừng lại và nhìn lại toàn bộ bộ căn nhà bằng một nụ cười. “Không, tao sẽ không nhớ mày đâu. Vì tao đã có một nơi tốt hơn để đến bây giờ rồi.”
NHỮNG GÌ DRENDA VÀ TÔI KHÁM PHÁ CŨNG HOÀN TOÀN CÓ THỂ XẢY RA VỚI BẠN NHƯ ĐÃ XẢY RA CHO CHÚNG TÔI VẬY
Cảm giác quá đỗi xúc động, bồi hồi khi chuyển đến căn nhà mới là điều chắc chắn. Nhưng điều tuyệt vời nhất trong hành trình của chúng tôi ấy là cuối cùng chúng tôi cũng đã có được sự thư thái trong tâm hồn mình! Tôi có thể nghĩ về tương lai mà trong đó không phải chỉ có mỗi việc phải lo chi trả hoá đơn. Trong những năm tháng này, được sống trong sự an nghỉ của Ngài là giấc mơ tuyệt nhất trên đời! Sắm được ô-tô mà không phải lo nghĩ đến nợ nần là một sự an nghỉ. Không còn sống trong cảnh nợ nần cũng là một sự an nghỉ. Có được ngôi nhà mơ ước với diện tích 222,577m2 là một sự an nghỉ. Nhìn thấy nụ cười trên gương mặt người vợ yêu quý lúc cô ấy mua sắm không phải bận tâm đến chuyện tiền bạc là một sự an nghỉ. Vượt trên tất cả những gì chúng tôi cần, việc có đủ tiền để có thể gieo đi hàng trăm, hàng ngàn đô-la để giúp đỡ mọi người và dự phần vào công tác Phúc Âm là một sự an nghỉ. Nhưng có lẽ sự thay đổi lớn nhất trong cuộc đời tôi ấy là mỗi ngày không phải thức dậy với áp lực và nỗi sợ vây quanh như tôi đã từng sống trong suốt những năm tháng trước. Việc lại có thể mơ giấc mơ về những điều tốt đẹp sẽ đến thay vì mơ ước chỉ cần sống sót qua được mỗi tuần thôi là đủ cũng là một sự an nghỉ rồi. Thật vậy, cái ngày tôi đóng gói những thùng đồ cuối cùng chất lên xe tải để dọn đến với căn nhà mới là một ngày ngọt ngào xen lẫn cay đắng. Nhưng tin tôi đi, vị ngọt của sự an nghỉ mà Drenda và tôi đã khám phá ra được mê mẩn gấp ngàn lần hơn so với ý tưởng rời bỏ căn nhà với nhiều kỉ niệm đắng cay đằng sau đủ khiến chúng tôi giống như lại được trở về cái thời cắp sách đến trường vô âu vô lo, cùng nhau cười đùa, cùng nhau mơ mộng vậy.
Tôi biết bạn đang nghĩ gì. Tôi cũng từng ước tôi được như vậy. Tôi ước tôi có thể kinh nghiệm được tất thảy mọi điều trên, được cười đùa, mơ mộng và có thể tập trung vào điều gì đó khác hơn việc suốt ngày cứ lo nghĩ về những khoản hoá đơn cần phải thanh toán. Mặc dầu có thể bạn thấy khó tin ở điểm này nhưng tôi cam đoan với bạn những gì Drenda và tôi khám phá cũng hoàn toàn có thể xảy ra với bạn như đã xảy ra cho chúng tôi vậy. Lời cầu nguyện của tôi đó là khi chúng tôi chia sẻ câu chuyện của mình thì bạn cũng sẽ được khích lệ để áp dụng những qui luật và những nguyên tắc của Đức Chúa Trời vào chính đời sống bạn.
Điều này thực sự không khó; chỉ cần bạn khám phá ra được sức mạnh của sự an nghỉ!
Hỡi những ai mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến với Ta, Ta sẽ cho các ngươi được an nghỉ. Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; hãy gánh lấy ách của Ta và học theo Ta thì linh hồn các ngươi sẽ được an nghỉ. Vì ách Ta dễ chịu và gánh Ta nhẹ nhàng.
— Ma-thi-ơ 11:28-30

0 Comments