Header Background Image

CHƯƠNG SÁU
Phụ Nữ Tấn Công Khi Nào?

Tôi nhận thấy có một chủ đề hoặc khuôn mẫu được lặp đi lặp lại xuyên suốt Kinh Thánh. Các nguyên tắc về thời gian, phương pháp và cách tiếp cận đã được phát huy tác dụng khi có nhiều nữ anh hùng áp dụng, từ những người vô danh cho đến hoàng tộc. Những người phụ nữ này liên tục miêu tả cách thức, lý do và thời điểm chúng ta phải chiến đấu.

Đầu tiên chúng ta hãy nói đến vấn đề khi nào. Phụ nữ sẽ tấn công khi kẻ thù đến gần. Bất cứ khi nào Sa-tan vượt qua ranh giới của tình yêu và cuộc sống và lọt vào tầm ngắm, thì không phải chúng ta mà là hắn, hắn mới là người phải run sợ. Vì khi chúng ta thấy mình vướng vào một cuộc xung đột không thể tránh khỏi, Chúa sẽ thêm sức để chúng ta chiến đấu bằng bất cứ thứ gì chúng ta có trong tay.

Vua A-bi-mê-léc đã khám phá ra lẽ thật này một cách khó khăn. Sau khi bao vây thành công một thành phố, vua phóng hỏa đốt tất cả những ai trú ẩn trong tòa tháp đó. Được khích lệ bởi thành công của mình, vua cận một thành phố khác để phá hủy nó theo cách tương tự. Một lần nữa, dân chúng khiếp sợ chạy trốn trong tháp của họ, và vua A-bi-mê-léc tiến lại gần để nhóm lửa, đinh ninh rằng mình thắng chắc. Nhưng vấn đề duy nhất là, trong dịp này có một người phụ nữ hiểu rằng đã đến lúc vua phải dừng lại tất cả những gì đã đang làm với thứ cô có trong tay.

“A-bi-mê-léc tấn công, định chiếm tháp. Nhưng khi đến cửa tháp để phóng hỏa, thì có một phụ nữ ném thớt cối xuống đầu A-bi-mê-léc làm ông bị vỡ sọ. Ông liền gọi chàng thanh niên cầm binh khí cho ông và nói: ‘Hãy rút gươm ra và giết ta đi, kẻo người ta nói: “Một người đàn bà đã giết ta!”’ Vậy, chàng thanh niên đâm ông và ông chết. Khi dân Y-sơ-ra-ên thấy A-bi-mê-léc đã chết thì mỗi người ai về nhà nấy.”

(Các Quan Xét 9:52-55 NIV)

Khi người phụ nữ này bắt đầu làm việc là người đàn ông này coi như xong. Nếu thớt cối không bị rơi xuống, vị vua tàn nhẫn và khát máu này đã không bị chàng thanh niên cầm binh khí cho vua lấy thanh kiếm giết vua đi. Tôi thấy thật ngạc nhiên khi cả một đội quân, những người sẵn sàng thiêu sống đồng bào của mình, lại đơn giản trở về nhà khi nhận ra vua của họ đã chết. Vua chính là động lực để họ tranh đấu, nhưng khi họ nhìn thấy vua bị một phụ nữ đánh hạ, họ đã rút lui toàn bộ chiến dịch của mình. Phải chăng khi người đàn ông này gục ngã trước một người phụ nữ, họ biết rằng Chúa đang chiến đấu cho dân Ngài?

Tất nhiên tất cả chúng ta đều biết phụ nữ có thể tấn công, gây thương tích và giết người giống như đàn ông, nhưng đó có phải là mục đích cao nhất của chúng ta không? Tôi tin rằng phụ nữ không bao giờ được sinh ra để tìm kiếm sự xung đột thể xác trên chiến trường theo nghĩa đen với đàn ông, nhưng nếu họ thấy mình tham gia như vậy, họ sẽ trở thành những đối thủ đáng gờm. Như tôi sẽ giải thích trong chương này, có rất nhiều lĩnh vực khác để chúng ta nỗ lực. Lôi kéo phụ nữ vào cuộc đổ máu và đấu kiếm luôn là biện pháp cuối cùng. Những lý do đằng sau sự đối đầu của chúng ta cần được thúc đẩy bởi những gì bảo vệ sự sống, danh dự, sự thật và đức hạnh. Cả hai giới nên chọn trận chiến một cách khôn ngoan. Nếu chúng ta thấy xung đột theo cách của chúng ta đã phá hủy những gì chúng ta bảo vệ, thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu bằng bất kỳ phương tiện nào chúng ta có sẵn. Khi cái ác xuất hiện và chặn đường chúng ta, các con gái của Ê-va không còn lối thoát nào khác. Chúng ta được tạo dựng để làm tất cả những gì trong khả năng của mình nhằm ngăn chặn cái chết và mất mát, cũng như đề cao phẩm giá và bảo tồn sự sống và nhân đức. Khi theo đuổi những mục tiêu này, chúng ta không bao giờ được phép lùi bước một cách ngu ngốc vì sợ hãi.

Phụ Nữ Chiến Đấu Cách Khác Biệt

Tôi nhớ khi còn là một cô gái trẻ, lần đầu tiên tôi thoáng thấy sự thật mạnh mẽ rằng phụ nữ chiến đấu theo cách khác khi tôi đọc tác phẩm kinh điển The Lion, The Witch và The Cabinet của CS Lewis. Ông già Noel đang tặng quà cho các con trai của Adam và các con gái của Eva để chuẩn bị cho một trận chiến được chờ đợi từ lâu giữa quyền lực thiện, ác đối đầu. Cuộc đối đầu này diễn ra ngay sau một mùa lạnh giá và cằn cỗi khủng khiếp. Bấy giờ mùa xuân đang đến gần mùa đông, và bản phát hành được chờ đợi đã đến gần. Nhưng trước tiên, điều tốt đẹp của Lễ Giáng Sinh bị trì hoãn đã lâu đã được bộc lộ. Mỗi món quà được lựa chọn tùy theo khả năng và lòng nhân ái của người nhận. Peter được tặng một thanh kiếm lộng lẫy và một chiếc khiên có trang trí trên đó. Sau đó, hai cô con gái của Eva, Susan và Lucy, lần lượt được trao quà.

“Susan, con gái của Eva,” ông già Noel nói. “Những thứ này dành cho cháu,” rồi ông đưa cho cô một cây cung và một ống tên đầy mũi tên với một chiếc sừng nhỏ bằng ngà. “Cháu chỉ được sử dụng cung khi thật cần thiết,” ông nói, “vì ông không có ý nói cháu sẽ tham chiến. Trận chiến này là tất yếu. Và khi cháu đặt chiếc sừng này lên môi và thổi nó, thì dù cháu ở đâu, ông nghĩ sẽ có ai đó đến giúp đỡ cháu đấy.”

Có một số biểu tượng thú vị trong đoạn văn này. Đầu tiên, cô được ban tặng một cây cung và một bao tên đầy đủ. Thật thú vị khi chúng ta để ý thấy Kinh Thánh so sánh con cái chúng ta với những mũi tên trong tay:

“Con cái sinh ra đang tuổi thanh xuân Khác nào mũi tên trong tay dũng sĩ.”

(Thi Thiên 127:4)

Phụ nữ hợp tác mật thiết với Chúa khi họ sinh con và nuôi dạy con cái. Con cái là hạt giống của chúng ta, là di sản và phần thưởng của Chúa ban. Chúng là những người chúng ta phóng vào tương lai. Chúng sống với đôi mắt biết nhìn xa để thấy cận cảnh những thứ chúng ta chỉ thấy được ở khoảng cách xa mà thôi. Tai của chúng sẽ nghe được những điều mà trong cuộc đời chúng ta chỉ nghe được như lời thì thầm. Nên chúng phải được nhắm và đẩy một cách cẩn thận, để chúng không dễ dàng gì mà trượt mục tiêu.

Chúng ta đã được hứa rằng, bằng cách nuôi dạy con cái theo con đường chúng phải đi thì chúng sẽ có khuynh hướng đạt được mục tiêu định mệnh của mình trong Chúa khi chúng lớn lên.

Vì lý do này, con cái chúng ta không bao giờ nên bị nỗi sợ hãi của chúng ta kìm hãm. Những trận chiến cần thiết đang chờ đợi chúng. Chúng có quyền tạo hòa bình hoặc tiếp tục với những xung đột chưa được giải quyết. Chỉ có chúng mới giữ vững và mang vào tương lai những gì chúng ta đã thay mặt chúng giành được. Trong các trận chiến ngày xưa, mũi tên được sử dụng như một hình thức tấn công trước. Điều này có nghĩa là chúng thường được thả ngay cả trước khi hai đội quân sẵn sàng giao chiến. Tương tự như vậy, con cái chúng ta được gửi đi chiến đấu trong một tương lai mà chúng ta có thể không bao giờ nhìn thấy được.

Tận Dụng Sự Giúp Đỡ Sẵn Có

Theo cách cảnh báo trước này, món quà thứ hai dành cho Susan, con gái của Eva, cũng khá giống món quà đầu tiên. Đó là một chiếc kèn tuyệt đẹp mà khi thổi lên sẽ mang lại sự trợ giúp nhất định. Người ta hứa sẽ mang sự chi viện đến, bất kể Susan đang ở đâu. Bạn sẽ làm gì với một món quà thật sự đáng yêu và chắc chắn như thế? Hầu hết chúng ta sẽ sẵn sàng trả lời: “Sử dụng nó ngay!”

Nhưng bạn có biết bạn sở hữu một lời hứa chắc chắn hơn từ Chúa Cha không? Không, nó không phải là một chiếc sừng ngà voi hữu hình hay một chiếc còi đeo trên cổ bạn. Món quà của bạn vừa vô hình vừa chắc chắn, và điều này mang lại lợi ích to lớn. Nó không bao giờ có thể bị hư hỏng, bị đánh cắp hoặc thất lạc. Sự chắc chắn của chúng ta về điều này được tìm thấy trong Lời hằng sống của Ngài, là Lời tồn tại đời đời. Đấng lắng nghe tiếng gọi của chúng ta là Đấng Thánh, Đấng không ngủ cũng không bao giờ buồn ngủ. Chính Ngài là Đấng hứa sẽ đáp lại lời khẩn cầu của chúng ta. Trên thực tế, Ngài đưa ra câu trả lời cho các vấn đề của chúng ta ngay cả trước khi chúng ta kêu gọi sự giúp đỡ từ Ngài.

“Ta sẽ nhậm lời họ trước khi họ kêu cầu Ta; Họ còn đang nói, Ta đã nghe rồi.”

(Ê-sai 65:24 NIV)

Trước khi chúng ta cầu nguyện, Ngài đã chuẩn bị cả lời khuyên khôn ngoan lẫn cách thoát khỏi nguy hiểm. Nếu Susan sau khi được giao phó một món quà to lớn và quyền năng như vậy mà không sử dụng nó thì chúng ta có cho rằng cô ấy thật ngốc nghếch không? Nếu cô coi thường chiếc sừng vì nó không phải là thanh kiếm thì mọi người sẽ đau khổ vì nhận thức sai lầm của cô. Nhưng chúng ta vô tình làm điều này rất nhiều lúc. Chúng ta quên đi những ân tứ mà Chúa đã hứa với chúng ta với tư cách là con gái của Ngài, và chúng ta giữ im lặng khi đáng lẽ mình phải lên tiếng.

Hãy biết điều này: đang có một trận chiến, thiệt hại rất lớn và nó không còn là chuyện chỉ liên quan đến chúng ta thôi đâu.

Chúng ta thường dại dột so sánh quà tặng của mình với quà tặng của người khác và cho rằng quà tặng của mình yếu thế hoặc kém cỏi khi đem ra so sánh. Vào những lúc khác, chúng ta nhìn vào sự bất lợi của hoàn cảnh mình và tưởng tượng rằng khả năng của Chúa không đủ để giải quyết những rắc rối mà chúng ta đã gây ra. Hãy biết điều này: đang có một trận chiến, thiệt hại rất lớn và nó không còn là chuyện chỉ liên quan đến chúng ta thôi đâu.

Tất Cả Những Gì Chúng Ta Cần Làm Là Cầu Xin

“Hãy kêu cầu Ta, Ta sẽ trả lời con; Ta sẽ tỏ cho con những việc lớn và khó, là những việc con chưa từng biết.”

(Giê-rê-mi 33:3 NKJV)

Là con người, tôi luôn kêu cầu Chúa từ phạm vi giới hạn của những gì tôi biết. Trong lúc tuyệt vọng, tôi chỉ muốn được giúp đỡ ngay lập tức. Nhưng Chúa có một mục đích lớn lao hơn và Ngài trả lời chúng ta từ phạm vi vô hạn của những điều chưa biết và chưa được nhìn thấy. Trong sự khôn ngoan của Ngài, Ngài hứa sẽ mặc khải những điều vĩ đại và quyền năng cho tất cả những ai đủ sự tin cậy để kêu cầu Ngài. Chính ở nơi tin cậy này, chúng ta khám phá ra rằng sự giàu có của Ngài được tìm thấy ngay giữa cơn khốn cùng của chúng ta. Tất cả những gì chúng ta cần làm là cầu xin Ngài tham gia.

Làm Chiến Binh Để Giành Lấy Sự Sống

Chúng ta đã rút ra những kết luận tiêu cực như vậy chỉ vì chúng ta đã nhìn qua những con mắt bị che phủ bởi Sự Sa Ngã. Rõ ràng là ngay cả bây giờ chúng ta vẫn phải vật lộn với vai trò của đàn ông như mục tiêu hoặc nguồn sức mạnh của mình. Nếu chúng ta giống họ, chúng ta mạnh mẽ; nếu chúng ta khác biệt, chúng ta yếu đuối. Chính nguồn gốc của sự sống đã hình thành nên ý tưởng rằng sự đóng góp của phụ nữ, dù dưới hình thức nào, không bao giờ sai; Điều đó đúng. Điều đã trở nên sai lầm đó là nỗ lực của chúng ta nhằm đạt được sức mạnh dưới hình thức và chức năng của đàn ông mà bỏ bê sức mạnh của mình với tư cách là phụ nữ. Một sai lầm khác là do đàn ông hạ thấp vai trò của phụ nữ ngoài vai trò của họ.

Thay vì xem chúng ta là một vấn đề cần kiểm soát, Chúa đã tạo ra phụ nữ như một giải pháp cần được đón nhận.

Thay vì xem chúng ta là một vấn đề cần kiểm soát, Chúa đã tạo ra phụ nữ như một giải pháp cần được đón nhận. Tôi nghĩ Chúa luôn dành cho chúng ta một mục đích cao cả hơn là một chiến binh đổ máu. Ngài đã tôi luyện chúng ta thành những chiến binh trong cuộc đời này. Hãy cho tôi biết, việc đưa tay ra để đánh và làm bị thương hay chữa lành là điều cao quý hơn? Cái nào có giá trị hơn, tước đoạt mạng sống hay đề cao nó? Có nhiều sức mạnh hơn khi bao vây một thành phố hay khi cho kẻ thù ăn? Có nhiều cách để tiến hành các trận chiến mà không đổ máu, như sách Châm Ngôn dạy chúng ta:

“Lưỡi mềm mại bẻ gãy xương cốt.”

(Châm Ngôn 25:15 NIV)

Khi Sức Mạnh Dành Cho Điều Tốt Bị Xấu Đi

Nếu chúng ta có khả năng xây dựng, an ủi và chữa lành trái tim vì chúng ta tiếp cận chúng ở mức độ sâu sắc hơn và thân mật hơn, thì cũng có lý do để những lời nói bất cẩn của chúng ta gây ra tổn hại lớn.

“Mẹ ơi, xin đừng để cô ấy qua đây,” con trai tôi thì thầm lúc tôi đặt thằng bé trở lại giường. John và tôi đã có một buổi hẹn hò hiếm hoi và tuyệt vời, và phải sau 10 giờ tối chúng tôi mới trở về nhà. Đó là một buổi tối đi học nên chúng tôi rất ngạc nhiên khi thấy cậu con trai út lê bước xuống cầu thang để chào đón chúng tôi. Rõ ràng là thằng bé đã đợi sẵn, chăm chú lắng nghe cửa ga-ra xe. Thằng bé ôm chầm cả hai chúng tôi, sau đó nhờ tôi băng bó vài vết côn trùng cắn mà thằng bé đã gãi thành vết thương hở. Tôi rút băng keo dán cá nhân ra và băng lại cho thằng bé. Tôi cảm thấy thằng bé đang gặp rắc rối, nhưng tôi lại nghĩ thằng bé chỉ muốn được chú ý trước khi đi ngủ mà thôi. Lúc này tất cả các con trai của tôi đều ra khỏi giường và John đang đuổi chúng lên lầu, nhưng Arden vẫn nán lại.

“Mẹ ơi, mẹ có đến gần và hôn con không?”

“Vâng, chắc chắn rồi, mẹ sẽ lên trong vài phút nữa,” tôi đảm bảo với thằng bé. Tôi thấy thằng bé bị chặn sau bức tường gối ở giường trên. Tôi không thể nhìn thấy thằng bé, nhưng giọng nói của thằng bé đã chạm đến tôi.

“Mẹ ơi, xin đừng đưa cô ấy đến đây.” Tôi leo lên thang.

“Arden, con đang nói về ai vậy? Chuyện gì đã xảy ra thế?” Tôi thăm dò. Thằng bé nhắc đến một cô bé mà chúng tôi biết. “Cô ấy đã nói điều gì đó thực sự có ý nghĩa với con,” thằng bé tiếp tục. Bây giờ anh trai Alec của cậu ở giường dưới đang lắng nghe và xen vào, “Cô ấy nói gì thế?” Thằng bé ngập ngừng, gần như xấu hổ khi lặp lại lời nói của cô: “Cô ấy nói cô ấy ghét em. Cô ấy nói, ‘Arden, mình ghét cậu!’”

Bây giờ, bạn nhớ nhé, thằng bé có ba người anh trai lớn hơn, nên thằng bé được xưng hô bằng tên. Nhưng lần này thì khác. Việc cô bé gọi tên thằng bé như vậy có nghĩa là một sự khước từ hoàn toàn cả con người của thằng bé và thằng bé hiểu điều đó. Lời nói của cô bé kia đã cắt vào tận tâm can của thằng bé. Tôi nghi ngờ liệu cô bé ấy thậm chí có nhận ra những lời nói đó đã đâm sâu vào thằng bé sâu sắc đến vậy không.

“Arden, mẹ chắc chắn cô ấy không có ý đó đâu. Đôi khi các cô gái tức giận, họ sẽ nói những điều vô nghĩa chứ không có ý gì đâu.” Thằng bé trông có vẻ nghi ngờ. Tôi tiếp tục, “Ồ, mẹ chắc chắn cô ấy không cố ý làm tổn thương con đâu. Chúng ta hãy cầu nguyện và tha thứ cho cô ấy nhé.”

Khi bước xuống cầu thang, tôi tự hỏi tại sao điều đó lại khiến thằng bé tổn thương sâu sắc đến vậy. Khi ngẫm nghĩ về điều đó, tôi thực sự tin rằng thằng bé đã bị tổn thương bởi cảm xúc mãnh liệt của cô bé đó. Mặc dù hành vi xúc phạm xảy ra bên ngoài nhà của chúng tôi, nhưng thằng bé lại muốn tôi đảm bảo rằng hành vi đó sẽ không tái diễn dưới mái nhà của chúng tôi. Quả thật, không có gì đáng sợ hơn cảm giác mất an toàn trong chính ngôi nhà của mình.

Sức Mạnh Chữa Lành Vết Thương Của Phụ Nữ

Tôi lại nghĩ về sự khác biệt giữa con trai và con gái. Tôi tin rằng phụ nữ có mối liên hệ mật thiết hơn ở nhiều cấp độ với cảm xúc của họ. Đây thường là điểm yếu của đàn ông, những người không có nhiều cảm xúc như phụ nữ. Điều này có nghĩa là phụ nữ chúng ta có khả năng làm tổn thương đàn ông không giống ai vì chúng ta có khả năng tiếp cận mục tiêu thân mật… trái tim. Tôi phải thành thật mà nói – trong câu chuyện cuộc đời tôi, tôi đã từng thất vọng về đàn ông nhưng lại bị phụ nữ làm tổn thương.

Chúng ta hãy xem lại chuyện đi học tiểu học. Các cậu con trai có thể sẽ đẩy bạn ra sân chơi để xem bạn được tạo ra từ thứ gì. Nếu bạn lùi lại, hay đứng dậy hoặc phục hồi mà không khóc, bạn sẽ nhận được sự chấp thuận và tôn trọng ở mức độ nào đó. Trên sân chơi, các cậu bé đang xử lý và thiết lập các mối quan hệ về mặt thể xác. Điều này giải thích cho sự đa dạng của các môn thể thao và sự trình diễn tính nam phát triển. Cách tiếp cận sân chơi dành cho các bé gái khá khác biệt. Các bé gái sẽ tập hợp thành từng nhóm nhỏ, thì thầm thân mật để bộc lộ bí mật và tâm hồn của mình. Hoặc là bạn thuộc về hoặc là bạn bị loại trừ khỏi các nhóm nhỏ đó. Họ có thể không xô đẩy, nhưng bạn sẽ bị lạnh lùng hoặc dựng tóc gáy khi họ từ chối nỗ lực kết nối của bạn. Khi các chàng trai tán dương việc không khóc, thì ngược lại, có vẻ như các cô gái lại muốn bạn khóc hơn.

Tôi gần như phải tự hỏi liệu đây có phải là phản ứng của chúng ta đối với một xã hội mà từ lâu đã không coi trọng hay bồi dưỡng ở con gái họ những gì xinh đẹp, nuôi dưỡng, khôn ngoan và dịu dàng không. Để tồn tại mà không có giá trị giới tính vốn có, chúng ta đã tiến hóa và thích nghi bằng cách phát triển một số kỹ năng sinh tồn khá nguy hiểm hay không? Nếu chúng ta không thể đánh bại họ về mặt thể chất, liệu chúng ta có tấn công họ từ vị trí sức mạnh tình cảm và mối quan hệ của mình không? Đây có phải là ý nghĩa của cuộc chiến giữa các giới tính không? Một giới dại dột sử dụng thế mạnh của mình để tấn công giới khác vào nơi dễ bị tổn thương nhất? Và chúng ta đang chiến đấu để giành chiến thắng vì điều gì?

Thông thường, phụ nữ là người truyền đạt cảm xúc và cảm xúc tốt hơn nam giới. Điều này có nghĩa là chúng ta giỏi hơn trong việc thúc đẩy các mối quan hệ vì lợi ích của mọi người. Hầu hết các bé gái sơ sinh đều nói (và tập ngồi bô) trước các bé trai sơ sinh từ sớm. Các bé gái không chỉ hình thành từ ngữ sớm hơn mà hầu hết đều có khả năng hoàn thành câu trong khi các bé trai hài lòng khi tiếp tục giao tiếp bằng cử chỉ và càu nhàu.

Tôi sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên tôi nhìn thấy bức tranh minh họa này. Một ngày nọ, khi đang trông con gái của bạn tôi, tôi đặt cô bé và con trai tôi (lớn hơn sáu tháng tuổi) cạnh nhau trên ghế cao để cho chúng ăn. Cô gái thận trọng nhặt từng hạt đậu bằng ngón tay cái và ngón trỏ rồi khéo léo cho vào miệng. Mặt khác, con trai tôi đã dùng tay đập vỡ hạt đậu rồi cố nhét nắm tay vào miệng. Tôi kinh ngạc nhìn và tuyên bố rằng có một sự khác biệt không thể phủ nhận.

Vì trong trò chơi cuộc đời này, phụ nữ và đàn ông được coi là đồng đội chứ không phải là đối thủ nên chúng ta cần chia sẻ điểm mạnh của mình. Thay vì chỉ trích đàn ông về những điều họ không thể bày tỏ, chúng ta cần dịu dàng nói thay họ. Thay vì chỉ ra điểm yếu của họ, chúng ta nên cho họ mượn điểm mạnh của mình. Hãy để họ đập tan và chúng ta sẽ hoan nghênh chiến thắng của họ một cách tao nhã.

Trường hợp cụ thể: Tôi có đặc quyền biên tập phần lớn sách của chồng tôi. Lúc đầu tôi cảm thấy khá tự mãn về điều đó. Tôi liên tục chỉ ra những sai sót của anh ấy khi tôi phê bình theo cách của mình qua các chương. Tôi tưởng tượng mình có ích và trang bị cho anh ấy những nỗ lực viết lách trong tương lai, nhưng thực tế không phải vậy. Tôi đã làm lung lay sự tự tin của anh ấy và nâng cao phong cách cá nhân của riêng tôi.

Cuối cùng, tôi đã hiểu được việc đó. Vị trí của tôi không phải là chỉ trích tác phẩm của anh ấy mà là cho anh ấy sức mạnh của tôi. Với sự mặc khải này, tôi bắt đầu làm việc với một thái độ khác. Thay vì chỉ ra tất cả những chỗ mà tôi nghĩ anh ấy đã bỏ sót, tôi đã lắng nghe cốt lõi những gì anh ấy đang nói. Tôi trình bày những chương tôi đã làm lại xong và rời khỏi phòng để anh ấy đọc một mình. Trước đó, tôi thường nhìn qua vai anh ấy để có thể chỉ ra sự kỳ diệu trong công việc thủ công của mình. Lần này anh ấy bước ra khỏi phòng làm việc với nụ cười rạng rỡ. “Em đã nói điều đó đúng như cách anh muốn nói!”

Anh ấy rất phấn khích, đến nỗi tôi đã hiểu những gì anh ấy muốn nói và điều chỉnh lại cách diễn đạt của anh ấy để sách có thể được hiểu rõ nhất. Anh ấy đã giao phó cho tôi một điểm yếu, “Anh biết mình muốn nói gì, nhưng anh không chắc phải nói như thế nào,” và tôi đã trao lại điểm yếu đó của anh ấy bằng sức mạnh của mình. Anh cảm thấy được xây dựng và khích lệ. Tôi đã nắm bắt được trái tim anh ấy và truyền đạt nó mà không cần thỏa hiệp.

Bạn là người bảo vệ trái tim của Chúa. Bạn là đại sứ tình yêu của Ngài cho một thế giới bị thương tích và đang hấp hối. Thay vì cạnh tranh với người khác, chúng ta có thể nhìn thấu tấm lòng của họ và đánh thức sức mạnh của họ không? Những người nam cũng như người nữ đều đang quan sát và chờ đợi để thấy được sức mạnh tình yêu của Ngài trong cuộc đời bạn. Một số cách bạn có thể nói về điểm yếu và làm cho người khác trở nên mạnh mẽ là gì? Nó có thể trông như thế nào:

  • Trong cuộc đời của chồng bạn?
  • Trong cuộc đời của con cái và gia đình bạn?
  • Trong cuộc đời của bạn bè bạn?

Cuộc sống của bạn thì sao? Bạn có cho phép tình yêu nói với bạn và nâng bạn lên vị trí sức mạnh của mình không? Hãy kết ước nói về chính mình những gì Chúa nói về bạn:

“Ta đã yêu thương con bằng tình yêu vĩnh cửu; Nên đã lấy lòng nhân từ mà kéo con đến. Ta sẽ xây con lên và con sẽ được dựng lại.”

(Giê-rê-mi 31:3-4 NIV)

“Trong muôn dân trên mặt đất, Ngài đã chọn anh em để làm một kho báu đặc biệt của riêng Ngài.”

(Phục Truyền 7:6 NLT)

Thưa Cha Thiên Thượng,

Con đến trước Ngài trong danh Chúa Giê-su. Con muốn được biết năng quyền của tình yêu Ngài. Con muốn cuộc đời con bày tỏ năng quyền này ở trong mọi khía cạnh và mối quan hệ. Con muốn đánh thức các điểm mạnh chứ không phải chỉ trích điểm yếu của người khác. Con muốn dùng những lời nói gây dựng và vun trồng nhiều cuộc đời chứ không phải hạ bệ họ. Con nhận lãnh sự sống của Ngài và tin rằng con được chọn và là kho báu đặc biệt của Ngài. Con tin Ngài có sức mạnh xây dựng cuộc đời con. Con xin trao cho Cha những nơi đã bị gãy đổ, tan vỡ trong cuộc đời con. Xin Cha tự do hành động vì con đầu phục những yếu điểm của con trước Ngài, Cha ơi. Xin che phủ con bằng sức mạnh của Ngài. Bởi quyền năng của Đức Thánh Linh, xin Cha bày tỏ tình yêu của Ngài vào trong và qua cuộc đời con. A-men!

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note