Header Background Image

CHƯƠNG 9
TIẾNG PHÁN ÊM DỊU, NHỎ NHẸ

Khi tôi bắt đầu giảng dạy về tiếng phán của Đức Thánh Linh, có nhiều người nói với tôi rằng họ chưa từng nghe được tiếng phán của Đức Chúa Trời. Nhưng tôi luôn bảo họ rằng, “Có, anh nghe được đấy!”. Nếu bạn cũng có cùng cảm nhận như họ rằng bạn chưa từng nghe được tiếng phán của Đức Chúa Trời thì xin vui lòng mở ra trong 1 Các Vua 19:11-12.

Đức Chúa Trời phán với ông: “Hãy đi ra, đứng trên núi trước mặt Đức Giê-hô-va.” Kìa, Đức Giê-hô-va đang đi ngang qua; có một ngọn gió thổi rất mạnh, xé núi ra và làm vỡ các tảng đá trước mặt Đức Giê-hô-va, nhưng không có Đức Giê-hô-va trong ngọn gió ấy. Sau ngọn gió, có trận động đất, nhưng không có Đức Giê-hô-va trong trận động đất ấy. Sau trận động đất, có đám lửa, nhưng cũng không có Đức Giê-hô-va trong đám lửa ấy. Sau đám lửa, có một tiếng êm dịu nhỏ nhẹ.

1 Các Vua 19:11-12

Mặc dầu tôi nghe được tiếng phán của Đức Thánh Linh theo nhiều mức độ cảm xúc mãnh liệt khác nhau nhưng thông thường tiếng phán của Đức Thánh Linh là tiếng thì thầm nhỏ nhẹ. Đó là tiếng phán êm dịu, nhỏ nhẹ. Như đã nói ở phần trước của sách, theo một cách độc đáo, tiếng phán của Đức Chúa Trời nghe như một dòng tư tưởng với nhiều thanh âm khác nhau. Nó giống như thể bạn có thể nhận diện được tiếng của con bạn ở nơi đông người vậy, bạn cũng có thể bắt đầu nhận biết Đức Thánh Linh đủ tốt để biết đâu là tiếng phán của Ngài khi Ngài nói chuyện với bạn. Nhưng trong chương này, tôi muốn nói cho bạn nghe về tiếng phán của Đức Chúa Trời trong cách chưa ai từng nghĩ đến nhưng tất cả đều đã nghe được tiếng Ngài.

Lúc còn ngồi trong giảng đường đại học Oral Roberts, tôi có học một số môn học thần học Cựu Ước vì đó là chuyên ngành của tôi. Có nhiều thông tin tôi chưa từng biết trước đó; thật sự thì hầu hết thông tin đó tôi đều chưa từng được nghe. Với lượng kiến thức ít ỏi do việc nghỉ học trung học sớm mà tôi bị gặp nhiều áp lực căng thẳng trong việc đeo đuổi sự nghiệp học tập đặc biệt là vào những tuần học cuối cùng. Vào một môn học cụ thể nọ, tôi phải viết bài luận về đề tài Cựu Ước, mà bây giờ tôi không còn nhớ là đề tài gì tại thời điểm đó. Nhưng việc viết bài luận làm tôi vô cùng sợ hãi. Thực sự thì khi là sinh viên năm nhất, tôi đã phải viết bài luận đầu tiên rồi và lúc đó, một chữ F to đùng dán ngay trên bài viết của tôi với dòng chữ phê bình đỏ chót “viết bài như vậy mà anh cũng đi học trung học được sao?” bên dưới bài viết. Ngữ pháp tiếng Anh của tôi khủng khiếp đến nỗi giáo sư của tôi phải kinh ngạc vì sao tôi có thể đậu được vào trường đại học Oral Roberts. Tôi đã phải học bổ túc tiếng Anh để có thể sống sót qua năm nhất.

Bấy giờ, với áp lực của những tuần học cuối cùng, tôi lại đến hạn phải nộp luận văn. Chà, tôi đã hoảng sợ dự án này đến mức nào cơ chứ. Tôi ngồi xuống viết bài nhưng tôi chưa từng được dạy về cách viết một bài luận; cho nên tôi tra cứu nhiều thứ và sao chép từ ngữ rồi chỉ chỉnh sửa lại một chút để không ai có thể nói là tôi sao chép hoàn toàn từ nhiều nguồn khác nhau được. Khi nhìn vào điều này, lòng tôi biết rõ mình không làm gì sai và tôi thực sự đã chỉnh sửa lại điều tôi đã đọc rồi chuyển thành lời văn của tôi nhưng sự thật của vấn đề là tôi không biết viết.

Chà, lần đó tôi không còn thời gian nữa. Một người bạn của tôi đang từ đại sảnh định vào lớp mà tôi cũng đang có tiết học ngày hôm đó và tôi mong tiết học đó không phải diễn ra trong ngày hôm đó. Bạn bè tôi ngồi trong lớp đang viết cùng một đề tài như tôi nên tôi hỏi cậu bạn tôi rằng liệu cậu ấy có thể cho tôi xem cách cậu ấy lên cấu trúc bài viết hay không. Bấy giờ, vì một vài lý do, khi cầm bài của cậu ấy, tôi biết chắc chắn tôi không tài nào viết giỏi được như cậu ấy nên tôi quyết định sao chép bài của cậu ấy. Tôi biết, tôi biết, bạn đang rất sốc. Nhưng xin nhớ rằng lúc ấy tôi vẫn còn là một Cơ đốc nhân non trẻ. Tôi không sao chép toàn bộ mà chỉ sao chép một nửa bài của cậu ấy vào bài viết của tôi mà thôi. Kết thúc những tuần cuối cùng ấy, tôi nộp bài cho giáo sư của tôi, gánh nặng được trút bỏ vì cuối cùng bài viết cũng xong. Nhưng điều xảy ra sau đó đã dạy tôi một bài học quý giá về việc lắng nghe tiếng phán của Đức Chúa Trời.

Đêm đó khi lên giường ngủ, tôi chẳng thể nào chợp mắt. Lương tâm của tôi trỗi dậy khiến tôi không tài nào ngủ được. Tôi biết tôi đã làm điều sai, tôi đã ăn trộm, tôi đã nói dối. Tôi cũng không tôn trọng người bạn của tôi. Tôi thật sự rất buồn! Vào lúc ba giờ sáng, tôi đi xuống đại sảnh để đi đến phòng của bạn tôi và tôi đã đánh thức cậu ấy, kể cho cậu ấy nghe điều tôi đã làm và xin lỗi cậu ấy. Cậu ấy nhìn tôi với đôi mắt còn đang ngáy ngủ và bảo, “Đi về ngủ đi, Gary à.” Rồi cậu ấy quay trở vào, lăn ra ngủ lại.

Ngày hôm sau, tôi đi gặp giáo sư và thú nhận điều tôi đã làm. Dĩ nhiên, lẽ ra ông ấy phải cho tôi một chữ F to tướng trên bài viết nhưng thay vào đó ông lại mỉm cười nhìn tôi và nói ông rất vui vì tôi đã đến gặp ông. Rồi giáo sư nói vì tôi đã đến gặp ông nên ông sẽ vẫn cho tôi điểm B ở môn học này. Nhẹ nhõm làm sao, cảm giác vui làm sao khi tôi cảm nhận được tiếng nói của sự đoán xét cách nhỏ nhẹ và tôi được tự do và tôi cảm thấy bình an.

Cho nên, hãy để tôi hỏi bạn một câu, “Tại sao bạn của tôi có thể cứ thế mà lăn ra ngủ và ngủ lại rất nhanh còn tôi thì bị bỏ lại với cảm giác bi thảm như vậy chứ? Tại sao cậu ấy không hề cảm thấy bi thảm như tôi? Tại sao tôi bị mất ngủ và tại sao tôi lại đau buồn?”. Có một tiếng nói không ngừng dội lên trong đầu tôi dù tôi đã cố gắng đi ngủ. Tiếng phán ấy bắt phục tôi – đó chính là lương tâm của tôi! Định nghĩa về lương tâm là: một sự hiểu biết theo bản năng về điều đúng và điều sai. Nói theo nghĩa đen thì là “biết rõ về” hoặc “nhận thức rõ về.”

Giống như ngọn nến, khi nó sáng lên thì nó phơi bày bóng tối. Lương tâm lưu giữ hồ sơ hoàn hảo về từng tư tưởng và việc làm mà bạn không thể nào chối cãi được. Giống như nhân chứng ở toà án là để chứng minh cho điều bị che giấu vậy. Lương tâm lên tiếng và nhắc cho bạn biết điều gì là đúng và điều gì sai để bạn tránh. Lương tâm là tiếng phán bên trong của Đức Chúa Trời trong mỗi một người. Lương tâm kêu gọi mỗi người nam và nữ giải trình điều họ làm. Lương tâm lên án từng người, như ở tại phiên toà xét xử, lương tâm đưa ra bản cáo trạng trước mặt Đức Chúa Trời. Là nhân chứng thì được mời để đưa ra bằng chứng thì lương tâm của chúng ta cũng vậy, nó lên tiếng thay chúng ta hoặc là để biện hộ, hoặc là để xét đoán (buộc tội) chúng ta.

Có một nghiên cứu được đưa ra bởi Medical Xpress xác nhận những thực tế sau:

“Có một giả thuyết phổ biến hiện thời về sự phát triển của nhân loại đó là nhân loại đã bắt đầu sự sống với ‘đạo đức là trang giấy trắng’ nhưng có một nghiên cứu mới đi ngược lại với quan điểm này. Có nhiều nhà nghiên cứu đã tìm thấy trong nhiều trẻ sơ sinh khoảng từ 6 tháng tuổi, chúng đã biết đưa ra nhận định đạo đức và chúng nghĩ mình có lẽ được sinh ra với một ổ cứng đạo đức được cài đặt mật khẩu nằm trong não bộ.”

Bởi điều nầy, chúng ta biết mình thuộc về chân lý, và được an tâm trước mặt Ngài mỗi khi lòng chúng ta lên án chúng ta. Vì Đức Chúa Trời còn vĩ đại hơn lòng chúng ta, và Ngài biết hết mọi sự. Thưa anh em yêu dấu, nếu lòng của chúng ta không lên án chúng ta thì chúng ta được vững tâm đến với Đức Chúa Trời; và bất cứ điều gì chúng ta xin đều nhận được, vì chúng ta vâng giữ các điều răn của Ngài và làm điều đẹp lòng Ngài.

1 Giăng 3:19-22

Lương tâm là tiếng nói của Đức Chúa Trời được đặt trong mỗi người nam và người nữ, là dấu tích về Đấng Tạo Hoá cùng những đòi hỏi của Ngài để chúng ta sống cuộc đời vốn được định để sống. Không ai có thể thoát khỏi lương tâm mình. Tôi đã từng kinh ngạc khi thấy người ta giết người và cướp ngân hàng xong rồi quay lưng đi và bỗng chốc biến thành bộ dạng con người hoàn toàn bình thường như không hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng bây giờ thì tôi biết có một sự tra tấn lớn hơn đó là lương tâm sẽ phán xét rằng người ấy có tội! Phao-lô nói trong 2 Cô-rinh-tô 1:12 rằng lương tâm sẽ làm chứng, lương tâm sẽ lên tiếng.

Điều làm cho chúng tôi hãnh diện, ấy là lương tâm chúng tôi làm chứng rằng chúng tôi đã lấy sự đơn thành và chân thật từ Đức Chúa Trời mà cư xử trong thế gian nầy, đặc biệt đối với anh em. Chúng tôi không dựa vào sự khôn ngoan của xác thịt, nhưng nương nhờ ân điển của Đức Chúa Trời.

2 Cô-rinh-tô 1:12

Bạn có thể sẽ nói “Lương tâm dựa vào đâu mà có quyền lên tiếng? Tại sao lương tâm lại làm chứng trong toà án tâm linh?” Vì lương tâm chính là tiếng nói của Đức Chúa Trời. Một lần nữa, Phao-lô cho chúng ta biết lương tâm chủ động lên tiếng với chúng ta trong Rô-ma 2:14-15.

Dân ngoại vốn không có luật pháp, nhưng tự nhiên làm những việc luật pháp dạy bảo thì mặc dù không có luật pháp, họ là luật pháp cho chính mình rồi. Họ cho thấy rằng những gì luật pháp đòi hỏi đã được khắc ghi trong lòng họ; chính lương tâm họ cũng chứng thực điều đó, còn tư tưởng họ khi thì cáo buộc, khi thì biện hộ cho họ.

Rô-ma 2:14-15

Ai cũng có lương tâm. Có thể bạn sẽ không đồng ý. Có thể bạn biết có một số người dường như vô cảm. Nhưng tôi dám đảm bảo ban đầu họ không phải như thế. Nếu một người liên tục kháng cự tiếng nói của lương tâm thì tiếng nói ấy sẽ trở nên nhỏ dần và nhỏ dần.

“bởi luận điệu đạo đức giả của những kẻ nói dối mà lương tâm đã chai lì.”

(1 Ti-mô-thê 4:2)

Phao-lô đang nói rằng những người này làm cho lương tâm của họ chai lì hoặc khiến cho bản thân họ không thể cảm nhận hoặc nghe được lương tâm do tấm lòng cứng cỏi của họ chống lại nó. Hãy liên tưởng đến làn da của bạn. Nếu bạn làm cho làn da bị chai sạn, có nghĩa là làm cho nó bị cháy nắng, thì nó sẽ bị chai sạn cho đến chừng lớp da mới mọc lên thay thế làn da cũ, làn da sần sùi sẽ phải bị bong ra mới thôi. Lương tâm cũng giống y hệt vậy. Lương tâm không thể điều khiển hành động của bạn – lương tâm lên tiếng. Bạn có thể phớt lờ nó hoặc chống lại nó. Nhưng Phao-lô cảnh báo nếu bạn phớt lờ lương tâm, điều đó sẽ khiến cho bạn gặp rắc rối; hay như Phao-lô nói, nó sẽ nhận chìm cuộc đời bạn.

Ti-mô-thê con ta ơi, ta truyền mệnh lệnh nầy cho con, theo các lời tiên tri về con từ trước, để nhờ những lời đó mà con chiến đấu dũng cảm, giữ vững đức tin và lương tâm trong sáng. Có người vì đã chối bỏ lương tâm đó mà sụp đổ đức tin.

1 Ti-mô-thê 1:18-19

Về cơ bản, có nhiều người cứng lòng nghịch lại tiếng nói của lương tâm sẽ bị mất đi năng lực lèo lái cuộc đời họ. Chiếc la bàn của họ bị hư và không còn hoạt động được nữa. Họ không thể nói cho bạn biết họ đang đi trên con đường nào. Phao-lô nói chúng ta cần giữ vững lương tâm tốt, tinh sạch để đảm bảo rằng chúng ta đang lèo lái cuộc đời mình đi đúng hướng. Vì chúng ta có thể làm cho tấm lòng chúng ta bị chai lì và huỷ hoại đi năng lực cảm nhận điều đúng và điều sai, Phao-lô nói hãy tuân theo luật và làm điều đúng ấy là điều quan trọng.

Cho nên phải phục tùng nhà cầm quyền, không những vì sợ bị trừng phạt nhưng cũng vì lương tâm nữa. (Rô-ma 13:5)

Nếu bạn không tuân theo luật pháp, lương tâm của bạn sẽ đoán xét bạn. Cho nên Phao-lô mới nói rằng hãy tuân theo luật pháp, làm điều đúng đắn để lương tâm nhẹ nhàng, mềm mại và có thể hoạt động theo cách Đức Chúa Trời đã định cho nó hoạt động, để nó bảo vệ bạn khỏi nguy hiểm.

Nói đến lương tâm, tôi còn nhớ về một điều khờ dại khác mà tôi đã làm và tôi dùng để minh hoạ nguyên tắc này. Sự kiện đó xảy ra trước khi tôi là mục sư. Bạn sẽ biết tại sao Đức Chúa Trời đã chưa cho tôi làm mục sư lúc đó một khi bạn nghe câu chuyện này. Câu chuyện này liên quan đến một chiếc xe tôi từng sở hữu. Nó thuộc hiệu Peugeot 505 mà tôi rất thích. Chà, một ngày kia có một anh chàng đụng phải đuôi xe của tôi lúc dừng đèn đỏ. Cốp xe sau vỡ tan tành, khung xe bị móp cộng với một vài chỗ khác trên thân xe cũng bị hư nặng là hậu quả của vụ tai nạn. Công ty bảo hiểm đại diện cho anh chàng đâm phải xe tôi chạy đến căn nhà trong trang trại của tôi để xem chiếc xe và ước lượng mức độ thiệt hại cho tôi.

Trước khi kể bạn nghe nghe điều gì xảy ra lúc công ty bảo hiểm đến, tôi cần kể cho bạn nghe một vài tuần trước khi vụ tai nạn xảy ra, bộ giảm thanh đã bị long ra rồi. Cửa mái của cốp xe cũng ngừng hoạt động được vài tuần trước khi công ty bảo hiểm đến để tiến hành thủ tục bồi thường. Khi công ty bảo hiểm đến để kiểm tra chiếc xe, anh ta hỏi tôi có phải bộ phận giảm thanh đang nằm lăn lóc trên đất bên cạnh chiếc xe (tôi đặt nó ở đó để anh ta có thể nhìn thấy) là một phần của vụ tai nạn phải không. Tôi cảm thấy cắn rứt lương tâm lúc tôi trả lời, “vâng, đúng thế, thưa anh.” Rồi anh ta hỏi tôi vậy cửa mái của cốp xe là cái tôi nói với anh ta rằng nó bị hư cũng là một phần của vụ tai nạn phải không. Thì một lần nữa, tôi trả lời, “vâng, đúng thế.”

Trong tâm linh, tôi nghe lương tâm la lớn tiếng rằng, “Gary, anh đang làm gì vây? Anh đang nói dối đấy!” Bây giờ, hãy nghe cách tôi tự lừa dối chính bản thân mình. Tôi thực sự nhớ là tôi tự nói với chính mình rằng mặc kệ đi, cứ phớt lờ giọng nói ấy đi và tự nhủ giọng nói ấy sẽ phải bỏ đi thôi. Hôm nay, tôi không thể tin được làm sao ngày đó tôi lại có thể suy nghĩ được như vậy chứ. Chà, bạn sẽ vui khi lúc đó tôi chưa phải là mục sư phải không? Tôi chắc chắn Chúa đã rất vui!

Dù sao đi nữa, chiếc xe ấy cũng được đem đi sửa và nội một tuần hơn, họ gọi tôi đến lấy chiếc xe về. Lúc nhìn thấy chiếc xe ở tiệm sửa chữa, tôi rất sung sướng. Nó thật hoàn hảo! Tôi lái nó về nhà, vui sướng vì mọi thứ đều được sửa lại hết. Một tuần hơn sau đó, tôi quyết định lái xe về nhà và ăn trưa với Drenda cùng bọn trẻ. Căn nhà trong trang trại cách văn phòng công ty tài chính tôi thuê khoảng hai dặm. Tôi đậu xe trên con đường lái xe vào nhà và đậu nó gần ngay trước cửa, tôi bước vào nhà và đã có một bữa ăn trưa thật vui với gia đình.

Khi rời khỏi nhà, tôi đi bộ ra cửa trước và để ý thấy chiếc xe không còn ở đó nữa. Tôi bối rối. Chiếc xe của mình có thể đi đâu được nhỉ? Tôi nhìn xung quanh và rồi nhìn thấy nó. Nhà tôi nằm trên đỉnh đồi và hình như tôi quên cài phanh. Mặc dầu tôi chưa từng làm điều này trước đó nhưng lẽ ra tôi phải nên cài thắng vì nó có thể sẽ chạy ngược xuống con đường lái xe vào nhà và có thể đâm phải một cái cây nào đấy. Lúc đi bộ xuống chỗ chiếc xe, tôi sửng sốt. Cốp xe bị vỡ tan tành và chỗ hư hại hoàn toàn khớp với chỗ hư lúc chiếc xe bị đụng trước khi được đem đi sửa. Khung xe bị móp y hệt trước đó, bộ giảm thanh bị long ra và cửa mái của cốp xe cũng không hoạt động được. Mọi thứ chính xác trở về nguyên trạng trước lúc chiếc xe được đem đến tiệm sửa chữa từ sau vụ tai nạn.

Tôi đứng đó, sửng sốt rồi tôi hiểu ra và bắt đầu bật cười. Chúa đã dạy cho tôi một bài học, là bài học mà anh chàng thuyết giảng khi đó cần phải học trước khi lãnh đạo dân sự. Tôi không đem nó đi sửa nữa. Thay vào đó, tôi bán rời từng bộ phận. Tôi cũng còn nhớ có một lần khác trong đời tôi nơi mà lương tâm gào thét bắt tôi dừng lại. Tôi có thể gọi nó là câu chuyện chiếc xe đạp.

Tôi hi vọng câu chuyện này có thể giúp ích được cho bạn. Tôi biết, bạn không bao giờ nghĩ tôi lại có thể làm những điều như vậy nhưng nếu vậy thì bạn đã sai rồi đấy! Tôi vui vì mình được cứu vì tôi có cảm giác đời tôi sẽ khác đi rất nhiều nếu không có những trải nghiệm đó.

Câu chuyện chiếc xe đạp xảy ra một vài năm sau câu chuyện tôi vừa kể cho bạn và đúng thế, lúc đó tôi đã là mục sư của một hội thánh mới vừa thành lập. Tôi lái xe về nhà cha của tôi vào buổi trưa thứ Bảy, và lúc bấy giờ tôi chuẩn bị rời đi nên tôi mới de chiếc xe Dodge Caravan màu bạc về phía con đường có hai làn xe là nơi cha tôi sống. Nhà cha tôi nằm ở chân đồi mà cả hai mặt đều là đường để chạy xe vào nhà. Vì một vài lý do nào đó mà tôi không hề thấy có một anh chàng đang đạp xe đạp từ đỉnh đồi xổ dốc xuống. Tôi de xe vừa phải, anh ta không ở đằng sau tôi nhưng xe anh ta đang xổ dốc, đuổi theo tôi ngay lúc tôi rồ ga và bắt đầu chạy đi.

Lúc đó tôi không biết anh ta ở đó nhưng bất thình lình tôi nghe tiếng BAM, BAM, BAM bên hông xe tải. Tôi nhìn vào kính chiếu hậu thì thấy anh chàng đạp xe đạp đang ở phía sau xe, anh ta đưa tay lên chỉ ngón tay giữa lên trời về phía tôi và lớn tiếng buông lời xẳng xớm. Tôi đi chậm lại phía sau và bị xúc phạm nặng nề bởi cách hành xử ban nãy của anh ta. Tôi biết anh ta có thể xổ dốc nhẹ nhàng từ phía ngọn đồi cách dễ dàng và thấy được tôi đang de xe chạy ra đường. Tôi cũng biết nếu anh ta muốn, anh ta có thể chạy vòng qua xe tôi với tốc độ xổ dốc vừa phải. Nhưng thay vào đó, anh ta lại chọn cách này.

Tôi hoàn toàn bị sốc khi anh ta nghĩ anh ta có thể bắt kịp xe tôi. Chà, tôi thiết nghĩ ai đó cần phải được dạy cho bài học về cách cư xử, cho nên tôi chạy chậm lại và chờ anh ta tiến đến gần hơn xe tôi, rồi tôi thắng gấp. Tôi có chút hả hê khi thấy bất thình lình anh ta vịn chặt hai tay mình vào gi-đông xe, cố gắng không để bị đâm vào đuôi xe của tôi. Chà, điều đó khiến anh ta điên tiết chửi thề mà tôi chưa từng thấy hay nghe ai đó làm như vậy trước đó bao giờ. Anh ta cứ đạp xe, dốc lực đuổi theo và đuổi theo tôi.

Xe tôi chạy chậm trên mặt đường rồi tấp vào con đường lái xe vào một toà nhà cho nên xe của tôi đang nằm đối diện với đường lớn. Xe tôi đậu vào một góc khuất, mục đích để anh chàng đạp xe đạp chạy về hướng của tôi. Lúc anh ta thấy tôi đang chờ anh ta, tôi dùng xe của mình nhắm thẳng về phía anh ta thì đột nhiên anh ta yên lặng. Tôi nghĩ cuối cùng anh ta chợt nhận ra rằng anh ta đang ngồi trên chiếc xe đạp còn xe ô-tô thì dĩ nhiên lớn hơn nhiều so với xe đạp rồi. Tôi hạ cửa kính xe chắn gió xuống và đợi anh ta tiến đến gần xe tôi. Khi anh ta gần đến chỗ tôi, tôi hét vào mặt anh ta rằng nếu tôi mà còn gặp lại anh ta trên đường nữa thì tôi sẽ cán vào xe anh ta cho mà xem. Nghĩ như vậy, tôi rồ máy xe với mục đích áp sát ngay xe cậu ta ước chừng cách 15 thước thôi. Tôi cảm thấy xe của tôi vừa quẹt vào chiếc xe đạp nhưng tôi vừa quẹt hụt cậu ta. Tôi cảm thấy như vậy. Tôi dám chắc mình đã thấy cậu ta, tôi nghĩ vậy nhưng không quá lâu.

Từ tâm linh tôi, tôi nghe tiếng Đức Thánh Linh nói bằng giọng mạnh mẽ và đầy thẩm quyền rằng, “Gary, con đang làm gì vậy?” Đột nhiên, tôi nhận ra tôi đã có thể giết chết cậu ta. Tôi nhìn vào kính chiếu hậu, tôi thấy anh ta ở đằng sau tôi, chạy chậm lại, đầu cúi xuống để xem mình có bị thương ở đâu không hoặc cậu ta ngạc nhiên vì mình vẫn còn sống. Tôi không chắc. Tôi nhập xe vào làn đường lớn lại nhưng lương tâm tôi không để tôi yên. Là một tân mục sư, tôi ý thức được cái gì vừa xảy ra. Tôi có thể thấy được trên những mặt báo, sẽ có những dòng chữ như thế này, “Mục sư của hội thánh Faith Life lái xe như điên trên đường cán vào người chạy xe đạp.” Đức Thánh Linh đã nhắc nhở tôi rằng những người như anh ta chính là những người Ngài đã gọi tôi để thành lập hội thánh trong cộng đồng. Tôi thực sự sốc khi nhìn lại những hành động của mình và tôi đã ăn năn trước Chúa bằng những giọt nước mắt.

Cho nên trên thực tế tôi đồng ý với bạn là bạn đã nghe được tiếng của Đức Chúa Trời trước đó. Nhưng muốn giữ cho lương tâm nhẹ nhàng và không để nó trở nên chai cứng thì bạn sẽ phải luôn nghe được tiếng của Ngài. Kinh Thánh nói người Y-sơ-ra-ên làm cho lòng họ chai lì nghịch lại Chúa nên họ không bao giờ còn có thể bước vào Đất Hứa được nữa. Trước giả Hê-bơ-rơ cảnh báo chúng ta, là những tín hữu Tân Ước đừng đi theo tấm gương của họ.

CHO NÊN, NHƯ ĐỨC THÁNH LINH PHÁN: “NGÀY NAY NẾU CÁC NGƯƠI NGHE TIẾNG NGÀI, THÌ CHỚ CỨNG LÒNG NHƯ LÚC NỔI LOẠN, TRONG NGÀY THỬ THÁCH Ở HOANG MẠC.”

HÊ-BƠ-RƠ 3:7-8A

Sự cảnh báo này được lặp lại ít nhất ba lần trong chương ba và bốn. Tại sao lại cảnh báo lời này? Vì Đức Chúa Trời muốn chúc phước cho bạn và Ngài muốn bạn thừa hưởng được tất cả những gì mà Chúa Giê-su đã trả cho bạn.

Sự cứng cỏi nhắc tôi nhớ về chú ngựa con tôi nuôi lúc còn nhỏ. Nó là con vật khó thuần phục nhất tôi từng thấy và cũng rất thông minh. Tôi là người duy nhất có thể cưỡi được nó hay có thể nói rằng tôi là người duy nhất dám cưỡi nó. Tôi nhớ một ngày nọ, có một cậu bạn ghé chơi nhà tôi, cậu ấy dõng dạc tuyên bố rằng mình rất thích ngựa và có thể chế ngự bất kỳ con ngựa nào. Cậu ấy khăng khăng muốn cưỡi chú ngựa Tony (đó là tên của nó). Sau một lúc thì cậu ấy đã có thể thuyết phục được tôi cho cậu ấy thử, vì vậy tôi đã thắng yên ngựa cho Tony. Jackie là tên của bạn tôi và tôi sẽ không bao giờ quên chuyện đã xảy ra lúc cậu ấy ngồi trên yên ngựa.

Khi cậu ấy ngồi lên Tony thì cả hai đột ngột phóng đi. Tony phóng thẳng đến cái ao cách nhà khoảng 50 thước. Jackie đã giật mạnh nhất có thể vào dây cương đó và hét lên để chú ngựa dừng lại, nhưng Tony chẳng đếm xỉa gì đến cậu. Thay vào đó, Tony đã chạy hết vận tốc đâm thẳng đến cái ao rồi đột ngột phanh gấp chúi đầu xuống thấp ở mép nước. Và tất nhiên là Jackie đã lao thẳng qua chú ngựa và rớt xuống ao. Sau đó Tony đã quay lại và bắt đầu gặm cỏ như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Bạn thấy đấy, Tony đã bị giật mạnh nhiều đến nỗi miệng của nó không còn cảm thấy đau nữa. Chú ngựa đã trở nên chai lì với vết thương ấy và vì vậy cậu chẳng còn để ý tới nó nữa. Là một chú ngựa con, Tony không có giá trị đến mức chẳng đem lại ích lợi cho bất kỳ ai ngoài tôi. Tại sao ư? Bởi vì, như đã nói, chú ngựa ấy rất thông minh. Tôi là người đã cho nó ăn. Và nó đã học được rằng cách duy nhất để nó có thể thoát ra khỏi chuồng ngựa để đến với bầu không khí trong lành và thảm cỏ xanh mướt mà nó thích nhai là để tôi cưỡi nó. Nhưng tôi phải để mắt đến chú ngựa ấy. Nó sẽ đi bộ với cái đầu nghiêng sang một bên để có thể quan sát tôi khi tôi cưỡi nó. Nó sẽ đợi tôi quay đầu về hướng ngược lại. Đó là lúc nó sẽ nhanh chóng đưa hai chân trước lùi về sau và siết chặt chân tôi. Và để tôi nói cho bạn biết rằng nó đau lắm, vì vậy tôi luôn để mắt đến chú ngựa. Nhưng bàn về mức độ hữu ích thì chú ngựa không hề có.

Và nếu chúng ta cho phép tấm lòng của chúng ta bị chai sạn, chúng ta sẽ trở nên vô dụng đối với Chúa, giống như Tony vậy. Một lần kia, chúng tôi dùng xích buộc Tony lại bên ngoài. Cha tôi đổ nước vào chậu cho Tony uống. Khi cha tôi quay người đi, Tony chồm tới và đá vào phía sau lưng cha tôi. Chà, cha tôi không tránh được và ông đã nổi giận. Có một bao muối được đặt bên cạnh chậu nước, thế là cha tôi ném từng nắm muối ông có thể nắm được vào chú ngựa nhỏ. Nhưng Tony vẫn sống sót. Nhưng liệu tôi có còn tin tưởng Tony được nữa không? Không bao giờ!

Và đó là cách con người sống. Họ nghĩ họ cứ bất tuân, bướng bỉnh chống lại lương tâm của họ chỉ lần này thôi nhưng những gì họ làm thì họ không hề nhận biết rằng họ đang làm cho vết sẹo ngày càng lớn sau mỗi lần họ làm đó. Rồi một ngày nào đó, họ sẽ trở nên như Tony, mất cảm giác đau đớn hay hối hận khi họ chọn không vâng lời Chúa hoặc không làm theo Lời Ngài. Có một phương thuốc đó là hãy nhanh chóng ăn năn khi bạn nhận thấy bạn đang đi ngược lại với lương tâm mình.

Thi Thiên 51 được Vua Đa-vít viết ra sau khi ông phạm tội cùng Bát-sê-ba. Đây là Thi Thiên ăn năn.

Đức Chúa Trời ôi! Xin thương xót con theo lòng nhân từ của Chúa; Xin xóa các sự vi phạm con theo đức bác ái của Chúa. Xin rửa sạch hết mọi gian ác và thanh tẩy tội lỗi con. Vì con nhận biết các sự vi phạm con, và tội lỗi con hằng ở trước mặt con. Con đã phạm tội với Chúa, chỉ với một mình Chúa thôi và làm điều ác dưới mắt Chúa. Để Chúa bày tỏ đức công chính khi Ngài tuyên phán và sự thanh sạch khi Ngài phán xét. Thật, con sinh ra trong sự gian ác, mẹ con đã hoài thai con trong tội lỗi. Nầy, Chúa muốn sự chân thật trong tâm hồn; Chúa sẽ dạy con sự khôn ngoan trong nơi sâu kín của lòng con. Xin lấy chùm bài hương tẩy sạch tội lỗi con thì con sẽ được tinh sạch; Cầu Chúa rửa con thì con sẽ trở nên trắng hơn tuyết. Chúa sẽ khiến con nghe tiếng vui vẻ, mừng rỡ để các xương cốt mà Ngài đã bẻ gãy được hoan lạc. Xin Chúa ngoảnh mặt khỏi các tội lỗi con và bôi xóa mọi gian ác của con. Đức Chúa Trời ôi! Xin dựng nên trong con một lòng trong sạch và làm mới lại trong con một tâm linh ngay thẳng. Xin đừng từ bỏ con khỏi mặt Chúa cũng đừng cất Thánh Linh Chúa khỏi con. Xin phục hồi niềm vui cứu rỗi của Chúa cho con, và lấy tinh thần khoan dung mà nâng đỡ con.

Thi Thiên 51:1-12

Vì Chúa không ưa thích sinh tế, dù con có hiến dâng. Tế lễ thiêu cũng không đẹp lòng Chúa. Sinh tế đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là tâm linh đau thương; Đức Chúa Trời ôi! Lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu.

Thi Thiên 51: 16-17

Đa-vít than khóc cầu xin Đức Chúa Trời tạo nên trong ông một tấm lòng trong sạch, một tâm linh tan vỡ, một tấm lòng ăn năn. Về cơ bản, Đa-vít đang nói rằng ông muốn tấm lòng của ông có thể cảm nhận lại một lần nữa. Nhưng Đa-vít sẽ không bao giờ sa vào khó khăn này nếu như ông biết lắng nghe lương tâm của ông. Vì vậy, hãy nhớ rằng nếu bạn phớt lờ lương tâm, bạn sẽ làm chai sạn tấm lòng và lần sau bạn sẽ thấy nó dễ hơn khi bạn làm sai và rồi thêm lần nữa, thêm lần nữa cho đến chừng bạn không còn có thể nghe được tiếng của Ngài nữa.

Lương tâm là một trong những cách để chúng ta nghe được tiếng nói của Đức Chúa Trời. Dĩ nhiên, Đức Thánh Linh nói với chúng ta một cách trực tiếp những huấn thị và sự chỉ dẫn. Nhưng như tôi đã nói, tôi có thể nghe được tiếng của Đức Thánh Linh chỉnh sửa tôi bằng một tiếng nói lớn và đầy thẩm quyền cũng như khi tiếng Ngài nhỏ nhẹ và êm dịu. Tôi cũng nghe Ngài nói thông qua giấc mơ và khải tượng, là hai điều tôi sẽ nói ở chương kế tiếp. Nhưng trong chương này, chúng ta học biết rằng nếu muốn nghe được tiếng Chúa thì chúng ta cần giữ cho lương tâm mình được trong sạch khỏi mọi lời tố cáo và nhanh chóng ăn năn để giữ cho lương tâm được mềm mại, nhẹ nhàng hầu cho chúng ta có thể nghe được Chúa!

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note