CHƯƠNG 7: ĐIỀU NÀY LÀ BẤT KHẢ THI!
by Gary KeeseeCHƯƠNG 7
ĐIỀU NÀY LÀ BẤT KHẢ THI!
Đọc đến đây bạn có thấy kinh ngạc không? Không, hãy để tôi diễn đạt lại câu này. Bạn thực sự nghĩ rằng điều này hoàn toàn không thể được. Tôi đang nói về Năm Hân Hỉ – bức tranh vĩ đại nhất về những gì Chúa Giê-su muốn làm trong tài chính của bạn đã được viết xuống trong Cựu Ước tuy nhiên chỉ có một vài người biết hoặc hiểu được ý nghĩa câu này mà thôi. Chúng ta đã nói về ngày Sa-bát và năm Sa-bát, cả hai đều là hình bóng về những gì chúng ta có trong Đấng Christ nhưng bây giờ chúng ta sẽ đến với một sự kiện long trọng hơn nữa, đó là Năm Hân Hỉ.
Thoạt nghe cái tên thì thấy giống như một bữa tiệc ăn mừng quá, có phải không? Tuy nhiên, trong lĩnh vực tài chính, hầu hết mọi người – và khi tôi nói hầu hết mọi người thì buồn thay, điều này cũng có nghĩa hầu hết Cơ đốc nhân – không có gì nhiều để mà ăn mừng. Như tôi đã chia sẻ, tôi hoạt động về lĩnh vực tài chính cũng được 36 năm rồi. Tôi mở nhiều công ty trong suốt quãng thời gian này và tôi đã làm việc với hàng chục người, nếu không muốn nói là hàng trăm, hàng ngàn người trong lĩnh vực kinh tế cá nhân trong suốt quãng thời gian này. Cho nên tôi biết ngoài kia có cái gì. Và tôi biết cái gì thường nằm đằng sau những chiếc xe hơi bóng loáng hoặc những ngôi nhà lớn xinh đẹp kia. Thường thì đó là rất nhiều nợ và căng thẳng. Bạn ơi, tôi không chê bai việc có nhà to hay xe đẹp đâu nhé. Mà chỉ là tốn quá nhiều tiền để sống cho hôm nay mà thôi.
Và hệ thống rủa sả của thế gian là hệ thống chỉ để sinh tồn là hệ thống thường thiếu hụt trong việc để con người ta được tự do. Tin tôi đi, hàng ngàn, hàng ngàn người mà tôi gặp, hầu hết họ không phải là người xấu nhưng họ lại không có được tự do.
Dựa vào sức họ thì họ đang làm tốt nhất có thể rồi và họ không mảy may biết một tí gì về Vương quốc Đức Chúa Trời hay những gì tôi đang chia sẻ trong cuốn sách này. Dĩ nhiên, bạn biết là Drenda và tôi đã sống lối sống lúc nào cũng căng thẳng về mặt tài chính trong suốt chín năm và những năm tháng ấy quả thật vô cùng khó khăn đối với vợ chồng chúng tôi cho đến khi chúng tôi học biết được sự nghỉ ngơi Sa-bát. Sau khi sống cảnh ấy đủ lâu thì bạn sẽ không còn biết được sự rối loạn thực sự bạn đang sống là nhiều đến mức nào và bạn sẽ nghĩ điều đó là bình thường.
Cách đây vài năm, Đức Chúa Trời đã xử lý tôi về suy nghĩ tủn mủn của tôi và Ngài cho tôi biết rằng tôi nên vui hưởng Năm Hân Hỉ, sự ăn mừng nhưng tôi lại không được như vậy. Đúng là tôi đã trả hết nợ; đúng là tôi chứng kiến nhiều điều kinh ngạc xảy ra; và đúng là tôi rất vui và thoả lòng. Nhưng tôi đã ngừng mơ ước và Chúa biết điều đó nên Ngài muốn tôi phải phá vỡ giới hạn bản thân một lần nữa để tiếp tục sáng tạo và mơ ước. Phải, tôi có chút nhàm chán nhưng nói chung vẫn vui vẻ. Như tôi đã nói, tôi mở công ty dịch vụ tài chính và năm nào tôi cũng được mời tham dự sự kiện chúc mừng năm cũ thành công từ một trong những đối tác của tôi. Thường thì có khoảng 250 đối tác và những nhà điều hành hàng đầu hội tụ. Đó là chuyến đi thăm thú nhiều nơi rất tuyệt, mọi thứ đều đắt đỏ và đã được trả hết mọi chi phí nhưng đối với một số người giỏi hàng đầu thì đó là sự kiện vinh danh đặc biệt kèm theo tiền thưởng. Vì tôi lúc nào cũng bận rộn với công tác chăn bầy trong hội thánh lớn, xem TV và vận hành công ty nên tôi luôn cảm thấy mình không có thời gian cho nhu cầu đạt được thành tích cao hơn.
Nhưng vào một năm nọ, khi tôi đang ngồi trong phòng họp và top 10 người giỏi hàng đầu được vinh danh với phần thưởng là 100,000 đô thì tôi bị bắt phục. Tôi nghĩ “Chờ chút! Mình cũng nên có mặt trên sân khấu để nhận thành tích chứ! Mình là con của Đức Chúa Trời và mình có Đức Thánh Linh làm cố vấn cho mình mà!” Vì vậy, Drenda và tôi đã quyết định thay đổi ngay lúc đó và quyết tâm năm sau vợ chồng tôi cũng sẽ có mặt trên sâu khấu như vậy. Nhưng bằng cách nào? Chúng tôi không biết.
10 năm trước, tôi đã thu về khoảng 3 đến 4 triệu đô la mỗi năm cho công ty, nhưng để vươn tới danh sách 10 nhân viên xuất sắc nhất thì doanh thu yêu cầu phải đạt được khoảng 11 triệu đô la. Tôi không biết phải làm thế nào để có thể đạt đến cấp độ ấy và thậm chí là không chắc mình có thể thực hiện được chỉ tiêu ấy với lịch trình như hiện tại không. Tuy nhiên, có một điều mà tôi biết chắc đó là tôi không tài nào hoàn thành được điều ấy bằng sức riêng của mình. Vì vậy, Drenda và tôi đã cầu nguyện và đặt ra mục tiêu cho mình, chúng tôi đã gieo ra hạt giống tài chính, khai phóng đức tin, và công bố mục tiêu sẽ được hoàn thành.
BẠN SẼ KHÔNG NHẬN RA LÀ MÌNH ĐÃ PHẢI CHỊU ĐỰNG NHỮNG CƠ CHẾ RỐI LOẠN ẤY NHIỀU ĐẾN MỨC ĐỘ NÀO ĐÂU NÊN ĐỪNG LUÔN CHO RẰNG ẤY LÀ ĐIỀU HẾT SỨC BÌNH THƯỜNG.
Nói tóm lại, vào tháng Giêng năm sau đó, khi vừa bước vào những ngày đầu năm mới thôi thì Chúa đã chỉ cho tôi cách đạt được mục tiêu trong mơ. Ngài chỉ cho tôi chính xác những gì tôi cần phải làm; và miễn là tôi hoàn tất những gì mà Ngài đã hướng dẫn tôi thì tôi sẽ đạt được mục tiêu ấy. Bạn có biết không, chúng tôi đã đạt được chỉ tiêu 11 triệu đô la vào năm đó chỉ trong một đợt bán hàng mà thôi! Thật sự vô cùng phấn khích khi tôi được đứng trên sân khấu tại hội nghị tiếp theo vì được nằm trong nhóm 10 nhân viên dẫn đầu của công ty và nhận được 100,000 đô la tiền thưởng. Bạn có muốn biết cảm giác đó tuyệt vời như thế nào không? Đó thật sự là một bữa tiệc hoành tráng. Chúng tôi không chỉ đạt được mục tiêu của mình cùng với tiền thưởng, mà thu nhập của chúng tôi cũng đã tăng vọt lên hàng trăm nghìn đô la cùng kỳ năm đó. Đối với tôi điều ấy nghe cứ như là một bữa tiệc ăn mừng ấy!
Vì vậy, khi tôi bắt đầu chia sẻ về Cựu Ước thì sự kiện Năm Hân Hỉ là một trong những sự kiện tôi vô cùng yêu thích, đừng vội ngủ gật và cho rằng đây là điều nhàm chán bởi thực tế nó không phải như vậy đâu. Hãy nhớ rằng, cuộc sống luôn tốt đẹp hơn khi có một bữa tiệc, vì vậy hãy cùng nhìn vào một sự kiện hay bữa tiệc lớn nhất mà dân Y-sơ-ra-ên đã cử hành và học cách tổ chức bữa tiệc của riêng bạn nhé!
Năm Hân Hỉ
Các con cũng hãy tính bảy tuần năm, nghĩa bảy lần bảy năm; thời gian của bảy tuần năm nầy sẽ là bốn mươi chín năm. Vào ngày mùng mười tháng bảy tức là ngày chuộc tội, các con phải thổi tù và vang rền khắp xứ. Các con phải làm cho năm thứ năm mươi nên thánh và công bố tự do cho mọi người dân trong khắp xứ. Đó là năm hân hỉ cho các con; mỗi người nhận lại cơ nghiệp mình, và mỗi người trở về với gia tộc mình. Năm thứ năm mươi nầy là năm hân hỉ cho các con; các con không nên gieo cũng không gặt vật gì đất tự sinh sản, hoặc hái trái từ vườn nho không cắt tỉa, vì đây là năm hân hỉ và thánh cho các con; các con chỉ ăn sản vật từ ruộng đồng. Trong năm hân hỉ, mỗi người trong các con sẽ lấy lại phần sản nghiệp của mình.
— Lê-vi-ký 25:8-13
Khi tôi bắt đầu thảo luận về Năm Hân Hỉ, hãy để tôi đưa ra chất nền hầu cho bạn dễ chú ý nhé! Cứ mỗi 49 năm trôi qua thì năm thứ 50 sẽ là Năm Hân Hỉ và nó xảy đến ngay sau năm Sa-bát – năm thứ 49. Tôi nghĩ bạn có thể đã nhìn thấy có một vấn đề đang xảy ra ở đây, có phải vậy không? Suốt năm Sa-bát, người Y-sơ-ra-ên không được phép gieo giống. Rồi năm tiếp theo đó lại là Năm Hân Hỉ và yêu cầu bắt buộc của năm này cũng giống hệt năm Sa-bát vậy – không được phép gieo giống. Vậy thì về cốt lõi, người Y-sơ-ra-ên không có mùa gặt trong hai năm liên tiếp rồi từ năm thứ ba trở đi họ phải chờ đợi cho mùa màng chín rồi mới thu hoạch trước khi vựa lẫm của họ được làm đầy trở lại. Điều này có thể là một việc hết sức nghiêm trọng cho bất kỳ ai đã quen thuộc với những bữa ăn ngon hoặc cho ai đang kiếm sống dựa vào việc buôn bán ngũ cốc. Khi Môi-se thiết lập mọi huấn thị liên quan đến Năm Hân Hỉ, bạn có thể hình dung điều này hẳn đã dấy lên rất nhiều sự bối rối trong dân sự. Dĩ nhiên, ý tưởng về ba năm nối tiếp nhau này nghe thật là hay đấy nhưng mà phải có ai đó đứng ra lo chuyện này chứ. Điều đầu tiên họ hỏi Môi-se khi nghe đến chỗ này đó là “Làm sao điều này có thể?”
Có thể các con sẽ thắc mắc: “Nếu chúng tôi không gieo, không thu hoa lợi thì chúng tôi sẽ lấy gì mà ăn trong năm thứ bảy?” Năm thứ sáu Ta sẽ ban phước cho các con đến nỗi hoa lợi sẽ đủ cho ba năm. Năm thứ tám các con sẽ gieo và ăn hoa lợi của mùa màng cũ và tiếp tục ăn cho đến mùa màng mới của năm thứ chín.
— Lê-vi-ký 25:20-22
Đức Chúa Trời đáp lời họ bằng một câu trả lời kinh ngạc hơn nữa, đó là câu mà chúng ta phải dành nhiều thời gian để khám phá trong suốt phần còn lại của sách này. Ngài phán với họ rằng Ngài sẽ sai khiến phước bội phước giáng trên họ vào năm thứ sáu đến mức nó đủ cho ba năm tiếp theo cho đến chừng vụ mùa mới sẵn sàng đến sau Năm Hân Hỉ. Ở đây chúng ta nhìn thấy có sự song hành liên quan đến các ngày sáng tạo. Kinh Thánh chép Đức Chúa Trời đã hoàn tất mọi việc vào ngày thứ sáu của sự sáng tạo và sau đó Ngài nghỉ ngơi. Mặc dầu Ngài nghỉ ngơi nhưng Ngài không mệt nhọc. Thay vào đó, Ngài nghỉ ngơi vì Ngài đã xong hết mọi việc. Mọi điều con người cần đã được tạo dựng xong và đã sẵn sàng cho người rồi.
Bấy giờ, Đức Chúa Trời đang chỉ cho dân Y-sơ-ra-ên nhìn thấy bức tranh dư dật, bức tranh đứng sừng sững ở đó trái ngược với hệ thống rủa sả của thế gian về sự lao nhọc, đổ mồi hôi. Ngài muốn họ nhìn thấy Ngài là Đấng Cung Ứng của họ và Ngài muốn họ hiểu được rằng Ngài còn là Đấng cung ứng sự cung ứng quyền năng. Một lần nữa, mặc dầu đây là bức tranh về sự cung ứng của Đức Chúa Trời dành cho người Y-sơ-ra-ên trong thời của họ nhưng bức tranh này không còn dành cho mỗi họ nữa cho đến khi Chúa Giê-su đến thì chúng ta hiểu cái bóng Sa-bát này đang muốn chỉ cho chúng ta thấy điều gì. Về tự nhiên, không tài nào sống sót được trong những ba năm này mà không gieo trồng gì cả. Chưa kể, về mặt tự nhiên, sống dưới hệ thống rủa sả của thế gian thì không cách nào có được tiền bạc mà không phải cày ngày, cày đêm đến nỗi phải đổ mồ hôi mới thôi. Bạn không thể chạy đủ nhanh để kiếm đủ tiền bạc đâu. Cố gắng nghỉ ba năm khỏi công việc hiện tại trong lúc nhất nhất tuân theo những huấn thị này thì chắc chắn là bạn đang pha trộn một công thức phá sản nào đó cho bạn mất thôi. Nhưng Đức Chúa Trời đang cố gắng chỉ cho họ thấy một bức tranh của con đường mới, là con đường mà tại đó Ngài sẽ cung ứng cho dân sự Ngài, giống như A-đam được cung ứng bởi mọi thứ Đức Chúa Trời đã sắm sẵn cho ông trong suốt sự sáng tạo của Ngài.
Còn có hai điều nữa mà Năm Hân Hỉ chỉ cho chúng ta nhìn thấy điều chúng ta cần phải thấy. Chúng ta thấy đất cũng được nghỉ ngơi, khỏi sự khó nhọc và vất vả trong suốt năm thứ 50. Chúng ta cũng sẽ để ý thấy đất đai đều được hoàn về chủ cũ. Khi dân Y-sơ-ra-ên băng qua sông Giô-đanh, mỗi chi phái và mỗi gia đình đều được nhận lấy đất làm sản nghiệp, gieo trồng lương thực và tạo nên nguồn thu nhập họ cần cho cuộc sống trên đất đai của họ. Về cốt lõi, đất đai chính là tài sản của họ. Họ sẽ gieo giống và nuôi bầy chiên trên đất đai ấy. Cho nên khi đất được hoàn về chủ cũ đồng nghĩa với việc họ cho đi khả năng thịnh vượng của họ.
Một lần nữa chúng ta thấy đây là cái bóng về những gì Chúa đã làm cho chúng ta. Cái bóng nói sự thịnh vượng sẽ được trao trả lại cho mọi công dân của Y-sơ-ra-ên. Hiện thực cũng nói với chúng ta y như vậy, sự giàu có thịnh vượng đã đang và còn sẽ trao trả lại cho chúng ta, sự thừa hưởng Vương quốc Đức Chúa Trời thuộc về chúng ta một lần nữa.
Thêm một điều thứ ba Năm Hân Hỉ cho chúng ta thấy nữa, đó là tất cả nô lệ đều được trả tự do và sẽ được đoàn tụ với gia đình mình. Đây quả là một sự thay đổi lớn. Thêm một lần nữa chúng ta thấy cái bóng đang nói với chúng ta rằng ngươi không còn là nô lệ nữa bèn là con trai và con gái. Hiện thực trong Đấng Christ nói rằng bạn không còn là nô lệ nữa song là con trai và con gái trong nhà Đức Chúa Trời, được hưởng đầy đủ mọi quyền thừa kế và bạn sẽ được thịnh vượng trong nhà Cha của bạn.
MỘT KHI BẠN LÃNH HỘI ĐƯỢC NHỮNG GÌ SA-BÁT THỰC SỰ ĐANG CHỈ CHO BẠN THẤY THÌ SẼ CÓ SỰ THAY ĐỔI TO LỚN XẢY RA TRONG LĨNH VỰC TIỀN BẠC CỦA BẠN.
Cho nên hãy suy nghĩ về những gì bạn vừa mới học được. Chúa Giê-su trao lại cho chúng ta những gì A-đam đã đánh mất. Chúa Giê-su giải phóng chúng ta tự do khỏi nô lệ, khiến chúng ta làm con trai, con gái của Đức Chúa Trời. Ngài giải phóng chúng ta tự do khỏi hệ thống rủa sả của thế gian về sự lao nhọc, vất vả, để chúng ta được Đức Chúa Trời chúc phước cho mọi công việc tay chúng ta làm ra theo cách quyền năng. Mặc dầu Chúa Giê-su đã trả giá hết cho những điều này nhưng chúng ta cũng vẫn phải biết cách làm sao để những lợi ích này thực sự đến được với đời sống chúng ta ngay khi chúng ta còn sống trên đất này. Đây là nơi mà rất, rất nhiều Cơ đốc nhân bỏ lỡ. Không biết cách Vương quốc vận hành theo luật lệ, không biết quyền lợi hợp pháp của mình với tư cách con trai, con gái và là công dân của Vương quốc Đức Chúa Trời, họ tin rằng Chúa chọn sẵn người mà Ngài muốn chúc phước rồi. Vì thế, họ không học biết gì về luật lệ của Vương quốc, là luật lệ nắm giữ mọi chìa khoá để họ vui hưởng và thi hành những gì Kinh Thánh nói đến vốn thuộc về họ. Tôi sắp nói cho bạn biết một khi bạn học biết những gì Sa-bát thực sự đang chỉ cho chúng ta thấy thì nhiều sự thay đổi lớn lao sẽ xảy đến trên tiền bạc của bạn.
Một quý ông trong hội thánh tôi đã nghe tôi giảng loạt bài về đức tin lẫn cách Vương quốc Đức Chúa Trời vận hành. Gia đình ông và con cái ông, cả đại gia đình đều cùng nhau học tập nghiên cứu những luật lệ này. Khi năm mới đến gần, họ quyết định sẽ thực hành những thẩm quyền hợp pháp của mình và tin chắc rằng sẽ trả hết mọi khoản nợ của hai căn nhà cho thuê mà họ vừa mua được trong năm đó. Nếu tôi nhớ không lầm thì tổng số tiền cần thiết để trả hết khoản nợ của cả hai căn nhà là khoảng 400,000 đô la. Vì vậy, họ đã cầu nguyện và gieo hạt giống tài chính đáng kể hướng đến mục tiêu trả hết nợ cả hai căn nhà trong năm đó. Đây thực sự là một giai đoạn vô cùng căng thẳng đối với họ, nhưng quý ông lịch thiệp này đã hoạt động trong lĩnh vực nơi có khả năng tìm vừa đủ khách hàng và/ hoặc nhiều hợp đồng với các đối tác lớn nào đó có thể tài trợ cho một khả năng trả hết nợ. Cả gia đình ông ấy cùng nhau cầu nguyện và đồng thuận rằng điều này sẽ xảy ra như hoạch định. Hàng tuần, cả gia đình họ cùng đánh giá lại mục tiêu và tra xét lại những phân đoạn Kinh Thánh nào đã xác chứng cho quyền hợp pháp họ đang đứng trên để mong đợi mùa gặt lớn như thế này xảy đến. Dĩ nhiên là quý ông này biết rõ phần việc mình cần phải làm.
Thế là bước vào năm đó, quả thật là có một vài hợp đồng lớn có tiềm năng xảy ra, nhưng đối với tất cả các tập đoàn lớn, các thương vụ hàng triệu đô la không tài nào thu về được kết quả nhanh chóng được. Trải qua khoảng nửa năm ấy, quý ông này đã tìm được và lấy về một hợp đồng bán hàng lớn cho công ty của mình, lớn đến mức nó chiếm khoảng 40% toàn bộ sản lượng của công ty ông ấy trong năm đó. Với tấm séc hoa hồng đó, ông ấy đã có thể chi trả hết khoản nợ của một trong những căn hộ cho thuê. Đến gần cuối năm, một công ty nữa cũng bày tỏ rằng họ thực lòng muốn ký kết các hợp đồng cho thỏa thuận trị giá hàng triệu đô la mà người bạn của tôi đã chào bán cho họ. Nhưng gần đến ngày hoàn tất thì những thoả thuận của thương vụ liên tục bị thay đổi. Các thủ tục giấy tờ đều được chuẩn bị xong, chỉ mỗi ngày ký kết bị dời đi nên mọi giấy tờ phải bị làm lại và rồi ngày ký kết lại một lần nữa bị thay đổi. Lúc bấy giờ khi bạn của tôi được thông báo cho biết đội ngũ phụ trách mà anh ấy đã làm việc trước giờ cũng bị thay đổi và sẽ có một đội ngũ mới đến tham gia và tiếp quản toàn bộ dự án thì đã là cuối thu.
Người bạn của tôi đã bị hạ đo ván; Anh ấy biết điều này có nghĩa gì. Đội ngũ quản lý sắp tới không hề biết gì về hợp đồng đang còn dang dở cả, mà tất nhiên, giờ nó đã chẳng còn hiệu lực nữa rồi. Anh ấy sẽ phải bắt đầu toàn bộ quy trình từ vạch xuất phát với đội ngũ mới. Khi anh ấy họp mặt với đội quản lý mới, họ có vẻ tạo điều kiện thuận lợi cho việc xem xét các đề xuất từ công ty anh ấy. Sau khi xét duyệt lại đề xuất vào cuối tháng 11, họ nói rằng họ muốn tiếp tục triển khai dự án đó. Nhưng rồi lại một lần nữa, hồ sơ giấy tờ lại bị trì hoãn và phải bị soạn lại cho tới tận khi chỉ còn cách năm mới có hai ngày. Bạn tôi nhận được một cuộc gọi thông báo rằng họ muốn gặp và ký kết giấy tờ, rồi họ sẽ thanh toán bằng tiền mặt nếu ông ấy có thể gặp họ và ký kết vào ngày hôm đó. Bạn tôi đã kiếm đủ tiền hoa hồng trong thương vụ ấy để đạt được mục tiêu thanh toán hết khoản nợ của cả hai căn nhà mà ông ấy và cả gia đình mình đã đặt đức tin vào trong năm đó.
Chỉ bằng cách nghiên cứu các nguyên tắc của Vương quốc Đức Chúa Trời thôi mà đã khiến cho hay nói chính xác hơn là đã khơi gợi cho anh ấy hình dung ra được mục tiêu cao ngất ngưỡng dường ấy, bởi vì anh ấy chưa bao giờ có được một khoản tiền lớn như vậy trước đây hoặc là chưa từng kiếm ra được nhiều tiền đến thế trong bất kỳ năm nào trước đó để có thể cho thấy rằng mục tiêu của anh là khả thi. Anh ấy đã kể với tôi rằng họ đã tổ chức một bữa tiệc để ăn mừng chiến thắng đó!
Còn nữa, một câu chuyện “hoàn toàn có thật” đã xảy ra với một trong những đứa con của tôi. Tất nhiên là bọn trẻ luôn quan sát cách Vương quốc thực thi chức năng trong suốt cuộc đời chúng. Tất cả chúng đều áp dụng những nguyên tắc mà tôi đang thảo luận và đã chứng kiến nhiều điều đáng kinh ngạc Đức Chúa Trời đã làm. Mặc dầu chúng chỉ mới ở độ tuổi đôi mươi nhưng chúng đều đã trả hết các khoản nợ xe hơi cả rồi; và hầu hết bọn chúng đều đã thanh toán xong hoặc là gần như đã trả hết các khoản nợ mua nhà. Con trai cả của tôi, Tim, mong muốn mua một ngôi nhà bằng tiền mặt. Vì vậy, thằng bé đã gieo hạt giống của mình xuống, tin chắc rằng Chúa sẽ ban cho nó một căn nhà vô cùng hời trong tầm giá mà nó mong muốn. Thằng bé cũng rất khéo tay trong việc xây dựng, vì vậy nó chẳng ngại gì để không mua một căn nhà xập xệ cả.
Thằng bé dành thời gian xem xét các ngôi nhà nhưng không tìm thấy căn nào phù hợp với lý tưởng cả. Nhưng rồi một ngày nọ, khi đang lái xe đi loanh quanh, thằng bé phát hiện được một ngôi nhà này đang được rao bán mà nó chưa từng thấy qua trước đó. Đó là một căn nhà bị tịch thu để thế nợ, và khi nhìn vào đó, nó biết ngay ngôi nhà chỉ cần được sửa sang lại một chút thôi, ngoài ra thì nó trông có vẻ hoàn hảo lắm rồi. Nó đã gọi điện cho nhân viên môi giới bất động sản và nhờ cô ấy kiểm tra giá cả của căn nhà ấy. Nó đã không thể tin nổi vào tai mình – 37,000 đô la. Thằng bé đã nghĩ “Làm sao mà giá có thể rẻ đến thế được cơ chứ?”
Người môi giới tìm hiểu về căn nhà và cô ấy đã kể một câu chuyện thật đáng kinh ngạc. Ngôi nhà ấy thực sự là một ngôi nhà bị tịch thu để thế nợ, và nó đã được niêm yết với giá 110,000 đô la vào khoảng sáu tháng trước đó. Đó là giá của căn nhà khi bị tịch thu, nhưng thật ra căn nhà đã được bán với giá 160,000 đô la vài năm trước kia. Nhưng dường như chẳng có người nào hứng thú với ngôi nhà ấy trong sáu tháng qua kể từ khi nó được niêm yết. Ngân hàng sau đó đã liên tục hạ giá, mà không hiểu sao vẫn chẳng có ai quan tâm đến. Nhưng sau đó, khi Tim và nhân viên bất động sản của thằng bé đào sâu hơn một chút thì họ đã hiểu ra tại sao lại không có ai quan tâm đến ngôi nhà ấy. Đó là vì căn nhà đã được niêm yết ở một thành phố khác với một địa chỉ khác, và ngay cả số điện thoại để hỏi mua cũng không chính xác nữa. Vì thế mà không một ai biết đến ngôi nhà ở ngay đó cả! Căn nhà tọa lạc trên một con đường nhỏ ở một vùng quê, trên một ngõ cụt chẳng có xe cộ qua lại. Giá tiếp tục được hạ xuống cho đến ngày mà Tim phát hiện ra nó. Thật quá tuyệt vời! Tôi đã nói với Tim rằng ngôi nhà đã được cất giấu chỉ để dành riêng cho thằng bé mà thôi! Nó đã sơn lại căn nhà và làm một vài thứ cho ngôi nhà và rồi bán nó với mức giá là 160,000 đô la.
Con gái của tôi Amy thì đang hướng dẫn thờ phượng tại Hội Thánh Faith Life. Con bé và Jason cần một ngôi nhà lớn hơn vì gia đình chúng đã tăng từ bốn lên năm thành viên rồi. Vào mùa hè năm 2017, ở đây tại Ohio, giá cả của những căn nhà cao ngất ngưỡng và những ngôi nhà nào được niêm yết thì thường sẽ bán hết chỉ trong vòng một tuần. Chúng hi vọng có thể tìm thấy một ngôi nhà đủ rộng trong phạm vi giá từ 250,000 đô la đến dưới 300,000 đô la Mỹ, với diện tích đất từ 5 đến 10 mẫu Anh và với nguyện vọng có thể có một hồ nước trong căn nhà ấy nhưng hoàn toàn chẳng thể nào tìm thấy được. Các trang trại trong khu vực mà trên 1 mẫu Anh thôi thì đã trị giá hơn 200,000 đô la vào mùa hè đó rồi. Sau khi chạy khắp nơi xem xét các căn nhà thì chúng đã ngừng việc tìm kiếm và cầu nguyện. Khi gieo một hạt giống theo sự chỉ dẫn, chúng đã giải bày với Chúa, “Chúng con đã quá bận rộn đến mức không thể cứ tiếp tục tìm kiếm như vậy mãi được. Ngài biết rõ ngôi nhà của chúng con ở tại đâu, và chúng con nài xin Ngài bày tỏ nó cho chúng con vào đúng thời điểm. Chúng con sẽ không tìm kiếm trên mạng hay là trao đổi với môi giới bất động sản của chúng con về ngôi nhà này nữa!”
Rồi vào một đêm nọ, một điều thú vị đã xảy ra. Con gái của chúng, lúc đó chỉ mới bốn tuổi, đã tuyên bố ngay khi hai vợ chồng nó vừa mới đẩy cửa bước vào căn nhà của mình, “Mẹ ơi, đã đến lúc phải dọn nhà rồi đấy.” “Ý của con là gì vậy?” Amy hỏi. “Đã đến lúc phải chuyển đến một ngôi nhà có bậc thang lớn dẫn lên căn phòng của con rồi mẹ ạ,” cô bé bốn tuổi nói. “Ngôi nhà nào vậy con yêu? Con đã có một giấc mơ à? ” Amy hỏi. Rồi con bé trả lời thật vậy, con bé đã có một giấc mơ. Thế rồi, đêm đó sau khi cho hai đứa nhỏ đi ngủ xong, Amy cứ in trí mãi cuộc trò chuyện của hai mẹ con rồi con bé mới bảo với Jason rằng có lẽ họ nên tìm kiếm nhà trên mạng. Vâng, quả thật là có một căn nhà bị tịch thu để thế nợ vừa mới được niêm yết, một ngôi nhà hai tầng rộng 10 mẫu Anh với một cái hồ phía trước. Tuy nhiên, mức giá thì vượt hơn 26,000 đô la so với phạm vi giá 300,000 đô la mà chúng đã đưa ra. Hai đứa tự nhủ rằng chúng luôn có thể đề nghị một mức giá thấp hơn, vì thế chúng đã gọi điện cho bên môi giới bất động sản của mình. Nhân viên môi giới của chúng sẽ đi đến Florida vào ngày hôm sau nhưng có thể cho chúng xem căn nhà nếu chúng đến được vào sáng sớm, khoảng 9 giờ sáng. Jason và Amy nói rằng chúng sẽ đến đó gặp cô nhân viên bất động sản.
Nhân viên môi giới đến căn nhà hơi muộn, nhưng mà ngôi nhà trông quả thực hoàn hảo. Diện tích của căn nhà là 10 mẫu Anh cùng với một hồ nước phía trước, mọi thứ hợp lại với nhau dường như quá là lý tưởng. Thêm một điểm cộng nữa là có rừng cây bao quanh toàn bộ ngôi nhà; trông đẹp đến ngỡ ngàng! Khi chúng bước vào căn nhà, cô con gái nhỏ của chúng đã thét lên khi chạy lên bậc cầu thang xoắn ốc khổng lồ dẫn thẳng đến căn phòng của mình. Để đi thẳng vào vấn đề thì Jason và Amy nói rằng chúng muốn làm một cuộc thương lượng. Khi nhân viên môi giới kiểm tra xong các thông tin chi tiết về căn nhà thì cô ấy nhận ra rằng tất cả các cuộc trao đổi phải được thực hiện xong trước buổi trưa hôm đó. Nhưng chỉ còn chưa đầy một giờ nữa thôi! Nếu đứa con gái bốn tuổi của chúng không kể với chúng về giấc mơ ấy, và nếu chúng không lên mạng để tìm kiếm nhà vào đêm hôm đó, thì có lẽ ngôi nhà đã bị bán đi mất rồi.
Chúng đã đề xuất tại giá chào bán căn nhà là 326,000 đô la Mỹ và đã được trúng thầu. Chúng đã rất phấn khích. Trong suốt quá trình kiểm tra, mặc dù mái nhà vẫn còn nguyên trạng, nhưng mà giám định viên cho biết rằng nó sẽ cần được thay thế trong 5 năm nữa hoặc có thể lâu hơn đôi chút thôi. Jason liền nảy ra một ý tưởng. Nó quyết định yêu cầu ngân hàng giảm giá do mái nhà sẽ cần phải được sữa chữa trong một vài năm tới. Nhân viên môi giới của chúng bảo rằng chúng đừng nên phí công vô ích, bởi vì ngôi nhà đang được chào bán là “nguyên trạng” và cô ấy chưa bao giờ thấy ngân hàng nào đi giảm giá một căn nhà bị tịch thu do những khiếm khuyết trong căn nhà đó cả. Nhưng Jason và Amy cảm thấy thực sự bị thúc giục trong lòng cho nên đã viết một lá thư và yêu cầu ngân hàng giảm giá căn nhà đó. Bạn cũng đoán được rồi nhỉ, ngân hàng đã đồng ý bán căn nhà đó với giá là 296,000 đô la, ít hơn mức 300,000 đô la ban đầu là mức giá mà chúng tin rằng Chúa đã ban cho. Đức Chúa Trời đã mang ngôi nhà đến y như những gì chúng đã cầu xin Ngài hành động. Khi chúng hỏi người thẩm định giá rằng anh ta nghĩ căn nhà ấy liệu đáng giá bao nhiêu, anh ta bảo rằng, “500,000 đô la.” Ôi bạn ơi, căn nhà ấy lại có giá trị gấp đôi cơ đấy!
Như bạn biết đấy, các con của chúng tôi đều đang tận hưởng cách sống của Vương quốc. Trên thực tế, đứa nhỏ nhất của tôi – Kirsten vừa mới trả tiền mặt để mua căn nhà đầu tiên của cháu vào năm cháu bước vào độ tuổi 20 mà thôi. Bằng cách nào chứ? Bằng cách là tất cả chúng đều biết rõ cách sống của Vương quốc để sống y như vậy!

0 Comments