Chương 6: THẦN TƯỢNG SỤP ĐỔ
by Lisa BevereChương 6
THẦN TƯỢNG SỤP ĐỔ
Bây giờ tôi muốn kể cho bạn nghe phần còn lại trong câu chuyện của tôi, về việc làm thế nào Đức Chúa Trời giải cứu tôi ra khỏi thần tượng. Mùa hè năm tôi về quê nhà tại Indiana là mùa hè hoàn toàn khác so với bất kỳ mùa hè nào trước đây. Mùa hè năm đó là lần đầu tiên tôi nghe phúc âm và trở thành một Cơ đốc nhân. Phúc âm lấp đầy sự trống rỗng trong tôi là sự trống rỗng tôi đã từng cố lấp đầy bằng sự thu hút cánh mày râu. Tôi bắt đầu thư giãn. Đức Chúa Trời yêu tôi theo cách tôi là chính tôi.
Cơ đốc nhân có lẽ không uống rượu bia nhưng họ rất thích ăn uống. Cứ mỗi sự kiện tập thể mà tôi tham dự đều tập trung vào phần thông công! Chúng tôi ăn trong những buổi dã ngoại; sau giờ nhóm thì chúng tôi thông công. Những cuộc hẹn hò chúng tôi cũng ăn. Và bấy giờ, tôi gặp phải một nan đề mới – khuynh hướng uống quá mức của tôi chuyển sang ngốn thức ăn. Tôi cảm thấy mình được phép ăn nhưng trước đó tôi chưa bao giờ đối diện với chuyện mình có khuynh hướng ăn quá nhiều cả.
Cuối tháng Tám, cân nặng của tôi đã tăng vọt. Tôi hoàn toàn bị mất dáng, sự lên ký của tôi tập trung vào phần bụng, hông và đùi. Tôi chỉ còn đúng hai tháng nữa là đến ngày cưới. Tôi quyết định tập thể dục để lấy lại vóc dáng, nhưng nhà tôi là một mớ hỗn độn và tôi đã đáp lại điều đó bằng việc ăn. Mỗi ngày trôi qua của tôi là một cuộc cách mạng xoay quanh vấn đề cân trọng lượng cơ thể: ăn sáng xong tôi cân, chạy một chút tôi cân, ăn trưa xong lại cân… Càng nản, tôi lại càng ăn nhiều hơn!
Ngày dự tính đang cận kề. Chỉ còn vỏn vẹn bốn tuần nữa là đến ngày cưới. Khi tôi đến cửa hiệu để thử chiếc áo dài cưới có hàng cúc đằng sau, cô nhân viên bán hàng lắc đầu: “Thưa quý cô, có cái gì đó không ổn rồi. Chiếc váy này không vừa với quý cô được. Nút của chúng sẽ rạn ra mất thôi!”. Khoảng hở phía sau bị thiếu hụt đến 7-10 xăng-ti-mét. Tôi cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên vì thẹn và giận.
Về đến nhà, tôi chạy lên lầu, chộp cuốn Kinh Thánh và quăng mình lên sàn gỗ. Tôi khóc cho đến khi bản thân mệt nhoài. “Chúa ôi, sao Ngài lại để điều này xảy đến với con chứ? Tại sao con không thể ăn uống như một người bình thường được cơ chứ?”. Trong sự yên tĩnh bao trùm, tôi nghe được một giọng nói êm dịu, nhỏ nhẹ:
“Lisa, cân nặng chính là hình tượng của con.”
Hình tượng! Giọng nói ấy tiếp tục: “Khi con cô đơn, con ăn. Khi con giận, con ăn. Khi con nhàm chán, con ăn. Con không tìm đến Ta. Con không đọc Lời Ta. Con cảm thấy vui vẻ khi con ốm và tồi tệ khi con mập. Cân nặng của con kiểm soát tâm trạng và cuộc sống của con. Vậy thì đây cũng là thần tượng của con.”
Tôi đã thấy điều này. Nó hoàn toàn đúng. Cân nặng thống trị suy nghĩ, cuộc sống của tôi và nó không cho tôi được an nghỉ một phút giây nào. Hai hàng nước mắt thi nhau không ngừng rơi xuống, nhưng lần này, là những giọt nước mắt ăn năn.
Tiếng nói ấy lại phán với tôi rằng: “Nếu con ăn năn, Ta sẽ chữa lành sự trao đổi chất trong con. Đừng ăn kiêng và cũng đừng cân cân nặng của con. Hãy biệt riêng con và kiêng ăn trong ba ngày bằng nước trái cây và nước lọc, và Ta sẽ đuổi sự ham muốn đồ ăn của con. Hãy viết xuống cân nặng con nên có và để vào trong cuốn Kinh Thánh của con.”
Tôi đã viết xuống một con số nhiều hơn 46.72 ký trước đây. Tôi cất chiếc cân lên trên cùng của tủ đồ. Ba ngày kiêng ăn đó, tôi không tập trung vào việc giảm cân mà tập trung vào Chúa. Khi kì kiêng ăn kết thúc, tôi học được cách sống mới: ăn cho đến khi hài lòng chứ không phải cho đến khi không còn ăn được nữa.
Ba tuần trôi qua, chỉ còn vài ngày nữa đến lễ cưới. Tôi thử lại chiếc váy dài cưới. Nó không những vừa – mà lại còn có một chút rộng! Tôi cười phá lên trong sự vui mừng! Sau lễ cưới, khi về nhà, Chúa bảo: “Bây giờ con có thể cân được rồi đấy.” Tôi bước lên bàn cân rồi mở tờ giấy trong Kinh Thánh ra. Tôi không thể tin được; con số trên bàn cân chính xác là con số tôi đã viết xuống bốn tuần trước!
Vì vậy, Ta phán với các con: Đừng vì mạng sống mà lo phải ăn gì, uống gì; đừng vì thân thể mà lo phải mặc gì. Mạng sống không quý trọng hơn thức ăn sao, thân thể không quý trọng hơn quần áo sao?
(Ma-thi-ơ 6:25)
Kể từ sau đó, tôi đã sanh được bốn người con. Qua mỗi lần mang thai, tôi đều được thư giãn mà không hề lo lắng về việc phải luyện tập để giữ gìn vóc dáng. Đức Chúa Trời vẫn luôn thành tín giữ tôi trong cân nặng khỏe mạnh khi tôi ăn uống đúng cách. Tôi ăn để mừng chứ không phải mừng để ăn.
BÀI HỌC CHO BẠN
HÃY TỰ HỎI BẢN THÂN MÌNH NHỮNG CÂU HỎI NÀY:
- • Tôi có dùng thứ gì đó hơn Chúa – chẳng hạn như đồ ăn, thành tựu, tài sản – để đáp ứng cho những nhu cầu mà lẽ ra chỉ có Chúa mới đáp ứng được không?
- • Thước đo những tiêu chuẩn như cân nặng, địa vị xã hội có đang điều khiển tâm trạng của tôi không?
- • Tôi đang cho phép điều gì kiểm soát tôi?
Khi tôi nhận ra sự rối loạn do tôi tạo ra vì đã đặt niềm tin sai chỗ, tôi đã hạ mình xuống. Trong chương tiếp theo, tôi sẽ chia sẻ về năng quyền trong lời cầu nguyện và kiêng ăn để làm sắc bén đôi mắt thuộc linh của bạn.

0 Comments