Header Background Image

6. SỰ KHƯỚC TỪ, SỰ THẤT BẠI VÀ NHỮNG SO SÁNH BẤT CÔNG

Dù cha mẹ bỏ tôi, nhưng CHÚA sẽ tiếp nhận tôi.
Thi Thiên 27:10

Sự khước từ gây ra trầm cảm. Bị khước từ có nghĩa là bị xua đuổi, xem như không có giá trị hay không ai cần đến. Chúng ta được tạo dựng cho sự chấp nhận không phải cho sự khước từ. Nỗi đau cảm xúc của sự khước từ là một trong những nỗi đau sâu xa nhất được biết đến. Đặc biệt nếu sự khước từ đến từ ai đó chúng ta yêu hay mong đợi để yêu chúng ta, như cha mẹ hay người phối ngẫu.

Trước kia tôi biết một cô gái bị trầm cảm nặng hầu như là mọi lúc dù cô đã là một cơ đốc nhân và có một gia đình đáng yêu. Sự trầm cảm của cô dường như xuất phát từ sự thật là cô được nhận nuôi. Cô nói cô có một cảm giác sâu thẳm rằng có điều gì đó trục trặc và vì thế không ai cần đến cô. Cô biểu lộ ra ngoài một sự trống rỗng trong lòng cô mà dường như không có thứ gì lấp đầy.

Cô rất cần NHẬN tình yêu của Chúa. Tôi nhấn mạnh “nhận” vì nhiều người đồng ý trong tâm trí rằng Chúa yêu thương họ, thậm chí nói ra nữa, nhưng điều này không phải là một thực tại trong đời sống họ.

Thi Thiên 27:10 nói, “Dù cha mẹ bỏ tôi, nhưng CHÚA sẽ tiếp nhận tôi.”

Đức Chúa Trời đã chấp nhận cô và yêu thương cô rất nhiều, nhưng cô đã làm hỏng cuộc đời mình khi cố gắng nhận từ đối tượng mà cô không bao giờ có thể nhận được – đó là tình yêu từ cha mẹ của cô.

Nỗi khát vọng đó làm cho cô bị trầm cảm. Satan đã lợi dụng những cảm xúc của cô qua cánh cửa mở này ngay những năm tháng đầu đời của cô. Trầm cảm đã trở thành một thói quen lâu năm. Cô đã quá quen với cảm nhận như thế, cứ thả trôi trong những cảm giác tiêu cực lâu năm đó.

Khi chúng ta được Chúa Giê-su cứu chuộc khỏi các tội lỗi của chúng ta, cảm xúc chúng ta chưa được cứu. Chúng ta vẫn có thể “cảm nhận” nhiều suy nghĩ tiêu cực. Nhưng ngay giây phút hay lúc cứu chuộc đó – lúc chúng ta tiếp nhận Chúa Giê-su Christ làm Chúa và Đấng Cứu Thế và tin vào Ngài – chúng ta nhận bông trái của Thánh Linh.

Một trong các bông trái là trái tự chủ (Ga-la-ti 5:22-23). Chính bông trái này sẽ cứu chúng ra khỏi tất cả những cảm xúc tiêu cực. Chúng ta học những gì Lời Chúa nói về các cảm xúc, sau đó chúng ta bắt đầu nhờ Thánh Linh giúp đỡ để kiểm soát những cảm xúc tiêu cực và không cho chúng biểu hiện qua cơ thể chúng ta, vì bây giờ nó đã thuộc về Chúa Giê-su.

Cô thiếu nữ này, dù là một cơ đốc nhân, đang sống trong lĩnh vực xác thịt. Cô làm theo những thôi thúc bình thường. Cô cần đón nhận giá trị của mình từ sự kiện rằng Chúa Giê-su đã yêu thương cô đủ để chịu chết cho cô và chấm dứt cảm giác rằng cô không được yêu thương và không có giá trị vì cha mẹ cô ruột đã không nuôi cô. Cuối cùng cô cũng vượt qua được, nhưng đó là một cuộc tranh chiến kéo dài và đầy khó khăn.

Nếu bạn đã bị trầm cảm, nguyên do có thể là căn nguyên của sự khước từ trong cuộc đời bạn. Vượt qua sự khước từ chắc chắn không dễ dàng, nhưng chúng ta có thể chiến thắng nó qua tình yêu thương của Chúa Giê-su Christ.

Trong Ê-phê-sô 3:18-19 Phao-lô cầu nguyện cho hội thánh để họ biết “chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu” của tình yêu mà Đức Chúa Trời dành cho họ và để họ tự mình trải nghiệm tình yêu đó. Ông nói trải nghiệm này vượt xa ranh giới kiến thức.

Hãy xem tất cả những cách Chúa bày tỏ tình yêu thương của Ngài cho bạn và nó sẽ chiến thắng sự khước từ mà bạn đã gánh chịu từ người khác.

Trong lúc tôi đang viết chương này, tôi nhận một cuộc điện thoại cho tôi biết là một mục sư rất nổi tiếng nọ đã gọi điện. Ông có nhiều buổi nhóm tuyệt vời trong hội thánh của mình nhưng chưa bao giờ muốn các chức vụ khác sử dụng nhà thờ của ông. Ông mục sư này tuyệt đối không bao giờ cho phép các chức vụ như chức vụ của tôi sử dụng phòng nhóm của ông để tổ chức một hội nghị, nhưng ông đã gọi điện nói rằng Chúa đã đặt để trong lòng ông để chúng tôi sử dụng nó!

Chúng tôi đã phát triển vượt ra ngoài khuôn khổ của một nhà thờ mà chúng tôi thường dùng để bồi linh trước đây và đã tới lúc không còn dùng các ngôi nhà thờ vì nó không đủ chỗ. Phương án duy nhất chúng tôi phát hiện ra là thuê một trung tâm hành chính mà đôi khi rất tốn kém và thường gồm rất nhiều thủ tục rườm rà.

Chúng ta rất thường xuyên để những việc xảy ra như thế trôi qua mà không nhận ra rằng nó đến từ Chúa, Đấng đang bày tỏ tình yêu của Ngài cho chúng ta. Mỗi lần Chúa ban ân huệ cho chúng ta, Ngài cho chúng ta thấy là Ngài yêu thương chúng ta. Có rất nhiều cách mà Ngài bày tỏ tình yêu của Ngài cho chúng ta mọi lúc; chúng ta đơn giản cần bắt đầu dõi theo nó. Có một sự mặc khải sâu sắc về tình yêu thương của Chúa dành cho chúng ta sẽ giữ chúng ta khỏi trầm cảm.

Khi người ta khước từ chúng ta, Chúa Giê-su đích thân nhận điều đó cho Ngài.

Lu-ca 10:16 nói: “Ai nghe các con là nghe Ta. Ai khước từ các con là khước từ Ta. Ai khước từ Ta là khước từ Đấng đã sai Ta.”

Hãy suy nghĩ về điều đó – dầu có người coi thường chúng ta, Chúa Giê-su đích thân nhận điều đó cho Ngài. Một người khước từ một người khác là một điều xấu. Gia-cơ 2:8-9 dạy chúng ta rằng tình yêu thương là luật mới và rằng “… thiên vị người ta là anh chị em phạm tội và bị Kinh Luật lên án như một người phạm pháp.” Chúng ta đang vi phạm luật Yêu Thương.

Dù sự khước từ là một điều xấu, chúng ta không cần phải cho phép ma quỷ kiểm soát các cảm xúc của chúng ta và làm chúng ta phiền muộn. Rô-ma 12:21 nói, “Đừng để điều ác thắng mình nhưng hãy lấy điều thiện thắng điều ác.”

Khuôn mặt tươi cười và chủ đích vui mừng là một điều tốt và nó sẽ chiến thắng điều ác của sự khước từ và hậu quả của trầm cảm.

Thất Bại

Chúng ta bị thế gian lập trình để tin rằng bằng mọi giá phải chiến thắng và rằng thành công nghĩa là sống mà không có thất bại. Cá nhân tôi tin rằng thất bại là một phần của thành công thật.

Ý của tôi là thế này: Mọi người đang lúc thăng tiến đều cũng có vài điều để học hỏi. Một trong những điều đó là sự khiêm nhường. Người ta không tự động khiêm nhường đâu, tất cả chúng ta đều xử lý rất nhiều sự kiêu ngạo. Chỉ cần vài hiệp thất bại sẽ xây dựng sự khiêm nhường trong nhân cách của chúng ta.

Phi-e-rơ là một sứ đồ đầy quyền năng. Chúng ta có thể nói ông là một người thành công và đã lên tới đỉnh – ông đã vâng lời Chúa và cho phép Ngài hoàn tất những điều vĩ đại cho vương quốc của Chúa qua Phi-e-rơ. Nhưng Phi-e-rơ đã thất bại thảm hại khi ba lần phủ nhận mình không biết Chúa Giê-su.

Phao-lô cũng là một người mạnh mẽ của Chúa, nhưng ông nói ông có những điểm yếu. Đa-vít là một vị vua khác thường, một tác giả thi thiên, một tiên tri, nhưng ông đã thất bại khi phạm tội ngoại tình với bà Bát-sê-ba và dàn xếp để giết hại U-ri chồng của bà ta.

Bây giờ tôi có một chức vụ rất thành công, nhưng chắc chắn tôi đã phạm rất nhiều sai lầm và đã thất bại trong nhiều trường hợp đang lúc đạt đến vị trí mà tôi hiện có. Tôi đã từng nghĩ là tôi nghe tiếng Chúa nhưng đôi khi sau đó phát hiện là không phải vậy. Tôi phải chấm dứt những điều mà không phải là ý muốn của Chúa cho tôi và tôi đã phải hủy lời cam kết, đôi khi rất là ngượng ngùng. Tôi thất bại vì đôi lúc không đối xử với mọi người bằng tình yêu thương và sự thương xót như Chúa Giê-su.

Những thất bại của tôi đã làm tôi thất vọng và đôi khi làm tôi nản lòng, thậm chí là trầm cảm. Sự thật thì đó là phản ứng thông thường cho tới khi tôi nhận ra rằng Chúa đang dùng những yếu đuối của tôi, biến nó thành ích lợi, để kiện toàn nhân cách của tôi và làm cho tôi thành một người tốt đẹp hơn.

Không ai thật sự thất bại cho tới khi họ ngừng cố gắng. Tôi có quan điểm rằng satan có thể đánh tôi ngã nhưng hắn sẽ không hạ đo ván tôi. Thất bại trong việc nào đó rất khác biệt với việc là làm người thất bại. Chúng ta phải học để tách biệt cái “con người” của chúng ta với cái “việc làm” của chúng ta. Tôi có thể “làm” điều gì đó mà thất bại, nhưng “tôi” không phải là một người thất bại. Tôi là một người con của Chúa, vẫn đang được thay đổi theo ảnh tượng của Ngài từ vinh quang đến vinh quang (2 Cô-rinh-tô 3:18).

Thật sự thì thất bại không gây ra trầm cảm mà là thái độ của chúng ta về nó. Nếu chúng ta tin Chúa lớn hơn các thất bại của chúng ta thì nó không có quyền lực trên chúng ta! Các yếu điểm của chúng ta là một cơ hội để Ngài bày tỏ sức mạnh của Ngài.

Rô-ma 5:20 nói, “…Nơi nào tội lỗi gia tăng thì ân sủng càng được dư dật.” Làm sao ai đó có thể thất bại với một hệ thống như thế, đã được kích hoạt vì chúng ta.

Đừng bị trầm cảm về các điểm yếu và thất bại. Hãy vui mừng trong điều bạn biết – rằng nhờ Chúa Giê-su, bạn không cần phải sống như thế. Những người không có Chúa trong đời sống họ thì khi thất bại họ chỉ chạy đến trầm cảm, nhưng chúng ta có thể đến với Chúa Giê-su. Điều đó sẽ khiến chúng ta vui vẻ, không còn buồn tẻ!

Những So Sánh Bất Công

Việc thường xuyên so sánh cuộc đời chúng ta với cuộc đời của người khác gây ra trầm cảm. Chúng ta xem người khác và thắc mắc tại sao chúng ta không trông giống như họ, biết điều họ biết, sở hữu cái họ sở hữu và làm điều họ làm. Nhưng điều lý thú cần lưu ý là satan không bao giờ chỉ ra điều họ không có, nó chỉ ra cái mà người ta có mà chúng ta không có mà thôi.

Hãy nhớ Chúa không ngạc nhiên về bạn. Ngài biết Ngài sẽ có gì khi Ngài chọn bạn, y như Ngài biết điều Ngài sẽ có gì khi Ngài chọn tôi. Ê-phê-sô 1:4 nói, “Trước khi sáng tạo vũ trụ, Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta trong Chúa Cứu Thế để chúng ta trở nên thánh hóa không có gì đáng trách trước mặt Ngài.” Ngài đã biết mỗi điểm yếu, mỗi thiếu sót, mỗi thất bại của chúng ta và Ngài vẫn nói, “Ta muốn con.” Ê-phê-sô 1:5 nói rằng Ngài đã tiền định chúng ta để được nhận làm con cái của Ngài.

Tôi nghĩ tôi sẽ vui vẻ – Đức Chúa Trời là Cha của tôi! Có Đức Chúa Trời ở về phía chúng ta, mọi sự buộc phải có kết quả tốt đẹp lúc cuối cùng. Vì thế chúng ta hãy vui mừng bây giờ và đừng lãng phí thời gian để mà sầu thảm.

Những người khác có thể có những điều chúng ta không có, nhưng chúng ta cũng có những điều mà họ không có. Chúng ta phải tin rằng Chúa trang bị mỗi một chúng ta chỉ những gì chúng ta cần để hoàn tất sự kêu gọi của Ngài trên cuộc đời chúng ta. Nếu tôi không có nó, ắt hẳn là tôi không cần nó hay chỉ là chưa tới thời điểm để tôi có nó.

Tôi đã để nhiều ngày bất hạnh, trầm cảm so sánh bản thân với người khác. Tại sao tôi không thể trao lo lắng của mình như nhà tôi là Dave? Tại sao tôi không thể ngọt ngào, nhân từ và đầu phục như vợ mục sư của tôi? Tại sao tôi không thể may vá như hàng xóm của mình? Tại sao tôi không thể có thể trạng khỏe để tôi có thể ăn uống được nhiều hơn và không tăng cân? Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Đức Chúa Trời không bao giờ đáp lời tôi ngoại trừ với câu trả lời tương tự mà Ngài cho Phi-e-rơ khi ông so sánh mình với Giăng. Trong Giăng 21:18-22 Chúa Giê-su nói với Phi-e-rơ rằng Phi-e-rơ sẽ bước vào một thời kỳ chịu khổ. Ngài đang nói về cái chết như thế nào mà Phi-e-rơ sẽ chết và bởi đó tôn vinh Đức Chúa Trời.

Phản ứng ban đầu của Phi-e-rơ là hỏi điều gì sẽ xảy ra với Giăng. Chúa Giê-su nói liền, “Nếu Ta muốn anh ấy sống mãi cho tới khi Ta đến thì liên hệ gì đến con? Phần con, hãy theo Ta!”

Đối với tôi việc đó nghe như thể Chúa Giê-su đang lịch sự bảo Phi-e-rơ lo chuyện của ông đi, đừng so sánh chính mình với Giăng. Chúa có một kế hoạch riêng lẻ cho mỗi một chúng ta và thường chúng ta không thể hiểu điều Ngài đang làm hay tại sao Ngài làm điều đó.

Chúng ta nhìn người khác như tiêu chuẩn cho những gì sẽ xảy ra cho chúng ta, nhưng họ không thể là tiêu chuẩn vì Chúa thiết lập một tiêu chuẩn mới với mỗi người. Rằng tất cả chúng ta đều có một kiểu thiết kế chi tiết khác nhau, chứng minh đủ cho chúng ta rằng không được ganh đua với người khác và không sống trong những so sánh bất công này.

Không công bằng khi so sánh bản thân với những người khác. Nó không công bằng với chúng ta, với họ và với Đức Chúa Trời. Nó gây áp lực cho các mối quan hệ và vô hình dung nói với Chúa, “Con muốn giới hạn Ngài tới điều này và không gì khác.” Kết cuộc nếu Chúa ban cho bạn điều gì đó trỗi vượt hơn bất cứ ai bạn biết thì sao?

Chúng ta sẽ thỏa mãn với những gì chúng ta thấy người khác có, nhưng Chúa có thể làm trỗi hơn cho người sẽ tin cậy Ngài. Về mặt này, Ga-la-ti 5:26 dạy chúng ta không được “ghen tị,” “ganh tị” hay “cạnh tranh” với người khác.

Châm Ngôn 14:30 nói, “Tấm lòng bình an là sự sống của thể xác; Nhưng ghen ghét làm xương cốt mục nát.” Trầm cảm chỉ duy cảm nhận như thế mà thôi – “xương cốt mục nát.” Mọi thứ đều được cảm nhận như thể một khi trầm cảm xen vào.

Ga-la-ti 6:4 bảo chúng ta “Nhưng mỗi người nên xem xét việc làm của chính mình rồi sẽ thấy hãnh diện, nhưng chỉ vì chính mình chứ không phải vì so sánh với người khác.” Nói cách khác, mục tiêu của chúng ta nên là “con người tốt nhất mà tôi có thể,” để chỉ làm điều chúng ta phải làm mà không nỗ lực làm điều gì đó “lớn lao hơn” người khác để chúng ta cảm thấy tốt hơn về chính mình.

Khi giá trị của chúng ta với tư cách một cá thể được đâm rễ chắc chắn trong Đấng Christ, chúng ta được tự do khỏi nỗi đau của những sự so sánh và cạnh tranh bất công. Sống tự do như thế sẽ khai phóng sự vui mừng. Trầm cảm là hậu quả của việc cứ nhìn thấy những gì chúng ta không có và không thể làm. Sự vui mừng là kết quả của việc cảm tạ về mỗi điều nhỏ bé chúng ta có và kể mình được phước chỉ vì còn được sống và được biết Chúa Giê-su làm Chúa.

Trầm Cảm Đẻ Ra Trầm Cảm

Các mối giao thiệp của chúng ta là rất quan trọng vì chúng ta có thể trở nên giống bất cứ ai chúng ta gần gũi. Đa-ni-ên là một người liêm khiết và tối ưu tuyệt vời, nhưng tôi để ý các bạn của ông cũng như vậy. Đa-ni-ên không thỏa hiệp, Sa-đơ-rác, Mê-sác và A-bết-nê-gô cũng không.

Một người trầm cảm, thoái chí, tiêu cực là người rất khó chịu để gần gũi. Nếu những người gần gũi người trầm cảm không cẩn thận thì họ sẽ thấy chính mình bắt đầu cảm nhận giống như cách người trầm cảm cảm nhận.

Nếu bạn buộc phải gần gũi ai đó thường xuyên bị trầm cảm, hãy giữ mình được che phủ bởi đức tin với huyết của Chúa Giê-su để bảo vệ khỏi linh trầm cảm. Hãy chắc chắn là bạn năng nổ chống lại nó còn không nó sẽ hung hăng chống lại bạn.

Thi Thiên 1:1 bảo chúng ta đừng ngồi thụ động trên con đường của tội nhân. Tôi tin xác quyết trong việc nỗ lực giúp đỡ mọi người, điều này bao gồm người bị trầm cảm, nhưng đôi khi họ không muốn sự giúp đỡ, họ muốn bị trầm cảm.

Tôi đã đối phó với những cá nhân rất tiêu cực, bất luận tôi cố chỉ ra điều tốt đẹp nào đi nữa, họ luôn đáp lại bằng những gì chua chát và tiêu cực. Bản thân tôi cũng như thế trong rất nhiều năm và cuối cùng nó khiến tôi nổi giận khi ai đó cố làm cho tôi phấn chấn.

Tôi có thể nhớ rõ nhà tôi kiên trì sống vui vẻ bất luận tôi buồn rầu thế nào đi nữa. Thực tế sự vui mừng của anh ấy đã khiến tôi tức giận!

Người bị trầm cảm muốn người khác bị trầm cảm. Sự vui mừng khiến họ khó chịu. Thực ra nó khiến tà linh mà đang áp chế họ khó chịu. Tôi không nói là những người bị trầm cảm đều bị ma quỷ chiếm hữu. Tôi đang nói rằng trầm cảm là hậu quả khi một tà linh áp chế chúng ta.

Chúng ta biết rằng tất cả những điều gian ác và xấu xa đến từ satan và các tà linh của hắn, vì thế chúng ta hãy đối diện với thực chất của vấn đề và không bị vấp phạm.

Nếu bạn là người đang bị tấn công bằng các cơn trầm cảm và bạn thành thật muốn chiến thắng nó, một trong những việc bạn có thể làm là bảo đảm bạn dành thì giờ với những người vui vẻ. Sự vui mừng của nhà tôi đã khiến tôi bực bội trong những ngày tôi bị trầm cảm, nhưng sự vững vàng và vui mừng của anh cũng khiến tôi đói khát điều anh có.

Khi gần gũi anh tôi đã học cách xử lý các tình huống. Tôi thấy cách anh xử lý các sự việc khác với cách tôi xử lý và tôi bắt đầu nhận ra rằng sự vui mừng của anh ấy không phải là nhờ anh không bao giờ có thách thức trong cuộc sống – nhưng nhờ cách anh xử lý chúng – thái độ của anh đối với chúng.

Thánh Linh và sự xức dầu có thể chuyển giao. Đó là lý do chúng ta đặt tay trên người ta – việc làm đúng với giáo lý của Kinh Thánh. Bảy mươi người nam đã được lựa chọn để giúp Môi-se trong chức vụ mà Chúa đã kêu gọi ông. Trước tiên Chúa bảo đưa họ tới liều hội kiến và để họ đứng đó với ông, sau đó Ngài sẽ đến và lấy Thần trên Môi-se và đặt trên họ.

Trước tiên họ phải ở gần Môi-se – chỉ cần đứng đó với ông – và Chúa sẽ lo đặt Thần Chúa ở trên ông lên họ. Một nguyên tắc quyền năng phải không nào!

Tôi cần rất nhiều sự thay đổi trong cá tính của tôi. Một trong những điều tôi cần nhất là sự vững vàng trong tâm trạng. Chúa hiểu tại sao lại như thế. Đã có rất nhiều điều xảy ra với tôi qua nhiều năm và nó đã thành một bản chất rất tiêu cực trong cảm xúc của tôi. Nhưng Ngài cũng sắp xếp để tôi có sự chữa lành. Ngài vây quanh tôi, trong đời sống cá nhân của tôi, những người vô cùng vững vàng.

Chồng tôi là một trong số đó, một cặp vợ chồng đã sống cùng với Dave và tôi trong mười một năm và chăm lo cho gia đình và chức vụ của chúng tôi khi chúng tôi đi lại cũng vậy. Paul và Roxane đều rất vững vàng.

Cả ba người này là người tôi nói chuyện hầu như hàng ngày, hầu hết các bữa ăn đều ăn với họ, cùng họ xem phim, cùng họ mua sắm, cùng họ đi nhóm, cùng họ nói chuyện, cùng họ lên kế hoạch và vân vân. Tôi được vây quanh bởi những con người vui vẻ, vững vàng nhất, nhưng họ là những người tôi từng xem như một trở ngại cho tôi cho tới khi tôi thay đổi. Sự vui mừng và sự vững vàng của họ đã cáo trách tôi và tôi vui vì điều đó. Đó là điều mà một con người vui vẻ, đầy niềm vui và luôn vững vàng có thể làm cho bạn.

Vì thế nếu bạn đang chiến đấu với trầm cảm, hãy nhớ rằng những mối giao thiệp của bạn rất quan trọng. Đừng giao thiệp với người trầm cảm nếu chính bản thân bạn cần chiến thắng trầm cảm!

Điều cuối cùng chúng ta cần khi chúng ta trải nghiệm các cơn trầm cảm là gặp mặt với những người ngã lòng, trầm cảm khác và nói về tất cả những nan đề của chúng ta. Chúng ta cần cười đùa, ca hát, vui mừng, thỉnh thoảng la lớn và nghĩ tới về những điều mang lại niềm vui.

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note