Header Background Image

Chương 5
HÌNH ẢNH CỦA CÁI TÔI HAY SỰ THỜ PHƯỢNG CÁI TÔI?

Bằng sự cầu nguyện ở cuối chương trước, bây giờ quyền năng của Thánh Linh Đức Chúa Trời ở đó với bạn để giải cứu bạn thoát khỏi những hình tượng cùng mọi điều dối trá cầm giữ bạn. Đây là lúc bước thêm bước nữa và loại bỏ những hình tượng thịnh hành khác khỏi bạn.

Hình tượng này tinh vi hơn rất nhiều và được chấp nhận rộng rãi ở hầu hết mọi tôn giáo. Nó thực sự là một ý tưởng tôn giáo, một trong những thứ được giới thiệu từ rất ban đầu. Tuy nhiên có một vấn đề với những ý tưởng và truyền thống tôn giáo; đó là chúng vô năng, không thể giải phóng bạn tự do.

“Các ngươi bỏ điều răn của Đức Chúa Trời mà giữ tập tục của loài người!” Ngài cũng nói với họ: “Các ngươi khéo bỏ điều răn của Đức Chúa Trời để giữ lấy truyền thống của mình! Như thế, các ngươi cố bám giữ truyền thống của mình mà chối bỏ lời Đức Chúa Trời. Các ngươi còn làm nhiều việc khác tương tự như vậy.”

(Mác 7:8-9, 13)

Quyền năng không được tìm thấy bằng những nguyên tắc nhưng nó được ẩn giấu trong Lời Đức Chúa Trời.

Có thể ngay lập tức bạn khước từ điều này và tranh luận với tôi rằng “Sao tôi có thể thờ phượng chính tôi được? Tôi cảm thấy bản thân mình rất tệ. Hình ảnh về cái tôi của tôi rất xấu!” Đối với sự phản đối này, tôi sẽ nói ngược lại thế này: “Bất cứ khi nào bạn bị giới hạn vì chính hình ảnh của cái tôi thì khi đó hình ảnh bản ngã của bạn sẽ trở thành ông chủ của bạn.”

Lời Đức Chúa Trời không lập nên để cài đặt chế độ khiến chúng ta cảm thấy tốt đẹp về chính mình. Mà Lời Ngài được lập nên để mặc khải cho chúng ta về một Đức Chúa Trời tốt lành.

Đức Chúa Jêsus đáp: “Tại sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Không ai là nhân lành cả, ngoài một mình Đức Chúa Trời.”

(Mác 10:18)

Khi con trai út của chúng tôi được ba tuổi, cháu rất thích áp hai bàn tay của cháu vào hai bên má của tôi và nhìn trực diện vào khuôn mặt của tôi. Cháu muốn tôi lại gần cháu để cháu biết rằng cháu hoàn toàn được tôi quan tâm và chú ý đến. Cháu cố tình nhìn vào đôi mắt tôi cho đến khi tôi cũng nhìn cháu chăm chăm như vậy; rồi cháu thơm lên mặt tôi. Cháu cần sự gần gũi. Cứ như thế, cháu không còn để ý về chính mình cháu nữa – mà là cả hai mẹ con.

Cũng một thể ấy với Đức Chúa Trời. Ngài không muốn kéo bạn đến gần Ngài để bạn nhìn thấy những sự xấu xí, lầm lỗi của bạn; nhưng Ngài muốn giữ bạn thật gần Ngài để bạn được thu hút hoàn toàn bởi tình yêu của Ngài.

VIỆC ẤY BẮT ĐẦU KHI NÀO?

Ý thức về bản ngã không phải là điều gì đó khi sinh ra bạn đã có; nó được hình thành thông qua nỗi đau, áp lực và sự khen ngợi. Nỗi đau khiến bạn ý thức được điều gì đó mà trước đó bạn không ý thức được. Áp lực mang những ta-lâng hoặc những thiếu sót bị che đậy trồi lên bề mặt. Sự khen ngợi thử nghiệm xem bạn được tạo ra từ cái gì.

Đâu đó trong khoảng thời gian từ thơ ấu đến trưởng thành, chúng ta dần đánh mất đi nhiều phương diện của mình. Chúng ta bắt đầu tin rằng con người của chúng ta dựa trên những điều chúng ta làm, những gì chúng ta có, cách chúng ta nhìn hoặc những người chúng ta biết.

Việc tự nhận thức bản thân là một cơ chế tự vệ. Nó là nhận thức mà bạn bộc lộ ra khi bạn cố gắng bảo vệ con người thật của mình. Hình ảnh cái tôi là hình ảnh bạn tỏ ra và hình ảnh con người thật của bạn là cái bạn bảo vệ.

Hãy tự hỏi bản thân những câu hỏi sau:

  • • Khi bạn nghĩ về việc bị cầm buộc bởi một điều gì đó không phải là Đức Chúa Trời, cái xuất hiện trong đầu bạn trước nhất là gì?
  • • Có những lãnh vực nào bạn vẫn còn có ý thức quá mức về bản thân mình?
  • • Bạn có muốn được cởi trói khỏi những hình ảnh này, để không còn bị giới hạn bởi sự nhận thức về bản ngã nữa không?

Hãy cầu nguyện để cắt đứt những sợi dây trói này:

Lạy Cha yêu dấu của con, Con muốn được tự do vô tư như một đứa trẻ một lần nữa. Xin cởi trói con khỏi cái tôi của chính mình và xin cột chặt con với Ngài. Con không muốn bị cô độc, chỉ biết nghĩ về con; Con ao ước biết nghĩ về chúng ta. Con xoay mặt con khỏi hình ảnh cái tôi của con và con tập chú vào gương mặt Ngài mà thôi. Con hạ đổ đồn luỹ của cái tôi và xây dựng bàn thờ của Đức Chúa Trời. Trong danh Chúa Giê-su Christ, Amen!

GỐC RỄ CỦA LỜI NÓI DỐI

Tất cả mọi sự tự ý thức về cái tôi này bắt đầu từ đâu? Chúng ta thấy sự nhận thức ban đầu xuất hiện trong Sáng Thế Ký. A-đam và Ê-va ban đầu đều trần truồng và họ không cảm thấy xấu hổ. Họ vốn không mặc gì và cũng không ý thức được sự loã lồ của mình. Họ chỉ bắt đầu có ý thức khi mối hiệp thông hoàn hảo với Đấng Tạo Hóa bị phá vỡ.

Sự xấu hổ vốn không tồn tại trong khu vườn sáng tạo. Họ không những trần truồng trước mặt nhau mà còn hoàn toàn không che đậy gì trước sự hiện diện của Đấng Tạo Hoá. Nhưng tất cả sự ngây thơ trong sáng này đã vĩnh viễn mất đi khi họ bị cám dỗ bởi cây biết điều thiện và điều ác.

“Con rắn nói với người nữ: “Các người chắc chắn không chết đâu! Vì Đức Chúa Trời biết rằng khi nào các người ăn trái cây đó thì mắt mở ra, và các người sẽ giống Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.”

(Sáng Thế Ký 3:4-5)

Con rắn hứa với họ rằng mắt họ sẽ được mở ra, ngụ ý việc mắt của họ đã bị mù ở một vài điểm trong bức tranh lớn. A-đam và Ê-va nghe lời nói dối của Sa-tan và đổi sự hiểu biết thuần khiết về Đức Chúa Trời để lấy sự hiểu biết về điều thiện và điều ác. Khi Ê-va vươn tay ra hái trái của sự sáng tạo là bà đã quay lưng về với Đức Chúa Trời của sự sáng tạo rồi.

Bấy giờ mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng.

(Sáng Thế Ký 3:7)

Kinh Thánh không nói rằng vì áo quần của họ bị lột ra nên họ mới nhận thấy họ trần truồng; mà vì mắt họ đã mở ra. Bức màn sự sáng đời đời đã bị cởi bỏ, họ bắt đầu nhìn thấy bóng tối và chiều kích của đời. Tội lỗi mở mắt cái hữu hình và che đi cái vô hình. Họ nhận được cái nhìn của hiện tại nhưng lại bị mất đi cái nhìn của cõi đời đời.

Khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc chiều mát, A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.

(Sáng Thế Ký 3:8)

Họ nghĩ họ có thể trốn được Đức Chúa Trời. Họ nấp mình dưới bóng của tạo vật thay vì sấp mình dưới chân của Đấng Tạo Hoá. Quay lưng lại với lẽ thật để đến với lời giả dối khiến sự sáng trong bạn trở nên tối tăm.

Chúa Giê-su đến để cứu những gì đã từng bị đánh mất tại vườn Ê-đen. Phao-lô miêu tả điều này như sau:

“Vì thế, từ nay chúng tôi không đánh giá một ai theo cách loài người nữa… Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, người ấy là tạo vật mới, những gì cũ đã qua đi, nầy, mọi sự đều trở nên mới!”

(2 Cô-rinh-tô 5:16-17)

Là Cơ đốc nhân, bạn không còn là người chỉ biết hoặc hiểu người khác qua những gì bạn thấy trong chiều kích tự nhiên của xác thịt nữa. Khi bạn đến với Đấng Christ, bức màn của sự chết bị lột bỏ; một lần nữa bạn có thể nhìn thấy sự vĩnh cửu. Để mất được sự ý thức về cái tôi, bạn phải có được ý thức về Đức Chúa Trời.

Lời cầu nguyện kết thúc:

Lạy Cha thiên thượng, xin tha tội cho bất kỳ khuynh hướng nào trong con hướng đến sự thờ phượng cái tôi. Con công bố loại bỏ bản chất sa ngã tìm kiếm sự phục vụ cái tôi và con xin Cha dạy con biết cách phục vụ Ngài. Xin phục hồi cái nhìn của con. Xin cho con một lần nữa được nhìn thấy cái nhìn của sự đời đời và mất đi cái nhìn về thế gian và sự nhục dục. Con xoay khỏi cái tôi của con để quay bước về với Ngài. Trong Danh Chúa Giê-su Christ, Amen!

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note