Header Background Image

CHƯƠNG 5
BAY THÌ TỐT HƠN ĐI BỘ

Bay lúc nào cũng tốt hơn đi bộ! Lúc viết chương này, tôi đang bay về nhà từ ngôi nhà dùng cho kì nghỉ hè của chúng tôi ở Canada bằng phi cơ riêng với vận tốc 402,336km/ giờ ở độ cao cách mặt đất 7,000m. Trong nhiều năm, chúng tôi lái xe từ nhà chúng tôi là Ohio đến Canada. Đó là hành trình dài và mệt mỏi và phải mất đến 31 giờ để đi đến đó. Tôi đã lái xe xuyên đêm để đến nơi vào ngày hôm sau. Vâng, có nhiều lần, chúng tôi đã phải chia hành trình thành hai ngày để đến nơi nhưng khi bạn có kỳ nghỉ hai tuần mà phải mất đến bốn ngày để lái xe hai lượt đi và về thì hẳn là bạn đã mất gần hết kỳ nghỉ rồi. Nhưng, wow, khi đến nơi cho được thì tôi đã mệt nhoài, chưa kể phải đối diện với lượt lái xe về lại Ohio mất thêm 31 giờ nữa.

Lúc nào tôi cũng thích lái máy bay và tôi đã được cấp giấy phép lái máy bay năm tôi 19 nhưng chỉ là tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có được một chiếc máy bay riêng. Ý tôi là, bạn có kiểm tra xem giá cả của những chiếc máy bay chưa? Nhưng khi tôi càng học về Vương quốc thì tôi càng nhận ra rằng tôi chính là người đã giữ lại chiếc máy bay cho nó không thuộc về tôi, đó là tiếng nói “Không” và tư tưởng nghèo đói của tôi trước đây. Thực sự thì bây giờ tôi có đến hai chiếc máy bay lận, một chiếc là để bay vì đam mê, là chiếc đầu tiên của tôi ấy, chiếc còn lại thì tôi dùng để đi công tác. Như tôi đã đề cập trong chương trước, “Trường huấn luyện nói “không”” của chúng tôi không cho phép mơ mộng hay những sự khả thi nào cả. Chúng tôi phải dập tắt mọi ước mơ ngay cả khi nó chưa được bắt đầu nữa.

Trước đó, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có máy bay riêng. Tôi không nhìn thấy được cách nó có thể xảy ra. Trong nhiều năm, tôi thuê máy bay để bay. Nhưng khi tôi nghiên cứu về những quy luật trong Vương quốc và chứng kiến hết câu chuyện này đến câu câu chuyện khác trong đời tôi minh hoạ về Vương quốc thì tôi quyết định tôi tin rằng Đức Chúa Trời đã ban cho tôi một chiếc máy bay riêng. Tôi không có tiền mặt để trả một lần cho chiếc máy bay lúc đó nhưng tôi đã lấy ra một tấm séc và ở phần mô tả ngắn gọn trên tấm séc, tôi ghi “cho chiếc máy bay của tôi.” Tôi liệt kê chính xác loại máy bay mà tôi sẽ nhận được. Vợ tôi và tôi đã gieo tấm séc đó vào Vương quốc Đức Chúa Trời theo Mác 11:24 với đức tin tin rằng tôi đã nhận được lúc cầu nguyện. Đây là điều Chúa đã chỉ cho tôi làm ngay từ lúc bắt đầu có liên quan đến Vương quốc. Tôi đã nhìn thấy loại máy bay này rất, rất nhiều lần trong đời tôi rồi.

Chưa đầy một tháng sau, tôi đến gặp bác sĩ để kiểm tra sức khoẻ định kỳ rồi tình cờ làm sao, bác sĩ mới bảo với tôi rằng “Tiện thể, anh có biết ai đang quan tâm đến chuyện mua máy bay không?” Tôi ngạc nhiên, vì chưa có ai hỏi tôi như vậy trước đó. Tôi hỏi lại “Nhưng nó thuộc loại nào vậy?” Rồi vị bác sĩ mới giải thích cho tôi về chiếc máy bay đó và ông nói tiếp với tôi rằng chiếc máy bay ấy đang đậu tại sân bay địa phương, nếu muốn, tôi có thể đi xem. Thật kinh ngạc, nó chính xác là chiếc máy bay mà tôi đã gieo! Tôi đến sân bay, nhìn ngắm nó và nó thật đẹp. Tôi biết ngay nó là chiếc máy bay của tôi. Nhưng có một vấn đề; Tôi không có tiền để mua. Tôi nói với vị bác sĩ rằng tôi rất thích chiếc máy bay này và sẽ báo với ông sớm.

Vài tuần trôi qua, tôi nhận được cuộc gọi từ anh trai của tôi lúc ấy đang làm việc cho cửa hàng của cha chúng tôi ngay bên cạnh toà nhà do tôi sở hữu. Tôi vừa mới sở hữu toà nhà vài tháng trước độ cuối thu. Tôi dự kiến biến toà nhà này thành văn phòng phức hợp cho công ty dịch vụ tài chính của tôi. Vì toà nhà này không đáp ứng cho điều luật thương mại theo mục đích tôi muốn cho nên tôi biết là mình sẽ phải sửa sang lại nó. Tôi liên hệ với chủ thầu là người đã đưa ra nhiều phương án cho chúng tôi và chúng tôi đã ký hợp đồng. Tuy nhiên, chúng tôi quyết định chờ cho đến mùa xuân trước khi bắt đầu dự án vì nghĩ đến điều kiện thời tiết. Mọi khâu sửa chữa liên quan đến sự hoàn tất của toà nhà đã được quyết định xong.

Người chủ trước đây của toà nhà có bảo tôi rằng hệ thống nước đã được tắt vì mùa đông đến rồi nên tôi không kiểm tra lại làm gì. Rồi đến lúc anh trai tôi gọi điện thoại cho tôi thì đã là cuối tháng Hai sau tiết trời ấm áp, tuyết cũng bắt đầu tan. Anh ấy nói cho tôi biết toà nhà của chúng tôi bị hư hỏng nặng vì nước trong nhà đang chảy ra đường. Anh ấy và tôi biết điều đó có nghĩa gì – nước đã không được khoá lại như chủ hộ trước đó cho biết. Để chắc chắn hơn, tôi đi kiểm tra thiệt hại, nước trong phòng tắm trên lầu đã chảy xuống tận phòng tắm dưới lầu, rồi ống nước trong nhà bếp, tất cả đều bung ra và nước thấm ra toà nhà. Tất cả các vách thạch cao, trần nhà, các vách tường đều bong tróc và rớt ra hết.

Mới nghe thôi thì điều này giống như là một đại thảm hoạ nhưng người chủ thầu của tôi cũng sắp kêu thợ đến để tháo rời hết toàn bộ những vách tường thạch cao và làm mới lại toàn bộ phòng ốc. Tất cả những vật liệu ốp mặt ngoài cũng phải được tháo rời. Cho nên trên thực tế, nước không làm hư gì toà nhà cả. Mọi thứ bị hư hại đằng nào cũng phải được tháo gỡ. Tuy nhiên, lúc mua toà nhà tôi cũng đã tính luôn phần bảo hiểm của toà nhà. Nên công ty bảo hiểm đã viết cho tôi một ngân phiếu và bạn đoán xem – số tiền đủ để tôi mua máy bay! Chiếc máy bay ấy – chiếc Piper Warrior rất dễ lái và tôi lái nó thường xuyên vì đam mê. Cứ mỗi khi lái nó, tôi lại kinh ngạc làm sao cách nó vận hành và cũng như cách tôi có thể mua được nó. Tôi vẫn còn dùng đến nó dù đã bay cùng nó được 20 năm rồi.

Mặc dầu trong câu chuyện này có nhiều sự kiện xảy ra khá là kinh ngạc, tôi không muốn để lại cho bạn góc nhìn sai làm thể nào mà những việc ấy lại hiệu quả như vậy. Có nhiều thứ không phải lúc nào cũng đột ngột xuất hiện như trong câu chuyện này đâu. Đức Chúa Trời có thể sẽ dẫn bạn đến với một cơ hội kiếm tiền nào đó để bạn có thể mua được một chiếc phi cơ hay bạn có thể có được giá hời cho việc sắm sửa cái gì đó. Tâm trí bạn khứng với điều gì đó thì khi bạn gieo vào Vương quốc thì thứ đó sẽ được Đức Chúa Trời chỉ cho bạn cách thu hoạch mùa gặt cũng như có kế hoạch để nắm bắt được điều đó. Điều thứ hai đó là hãy cứ ở trong mức đức tin và khả năng bạn có. Tôi từng biết có người nghĩ rằng khi Chúa chỉ cho họ cách làm thế nào để thanh toán hết khoản nợ xe hơi thì họ cũng sẽ dám làm tới và gieo ra một nghìn tỷ đô la đấy. Nhưng bạn sẽ không có đức tin cho một nghìn tỷ đô la như vậy đâu! Vậy, hãy bắt đầu từ vị trí bạn đang ở và hãy vận dụng quy luật Vương quốc và xây dựng lòng tin chắc của bạn vào những quy luật của Vương quốc cũng như khả năng để bạn nắm được những gì Chúa chỉ cho bạn.

Nhưng đây là trọng ý tôi muốn bạn nắm bắt cho bằng được. Tôi là phi công cũng được trên 20 năm trước khi sắm được phi cơ riêng. Nhưng bạn có nghĩ là những quy luật của Vương quốc có hiệu lực từ 20 năm trước đó không? Dĩ nhiên chứ. Theo sự hiểu biết của tôi hoặc tôi nên nói theo sự hiểu biết ít ỏi của tôi thì điều đó không cho phép tôi có được khải tượng rộng lớn về việc sở hữu máy bay riêng đâu.

Loài người nhìn chim bay trên trời cũng hàng ngàn năm nay, định luật nâng đã hoạt động rõ như ban ngày trước sự chứng kiến của tất cả mọi người mỗi ngày trong cuộc đời họ, tuy nhiên không ai thấy được quy luật này. Bạn không nhìn thấy được cái gì? Hãy suy nghĩ thử.

Một trong những câu Kinh Thánh mà Đức Chúa Trời dạy tôi từ buổi rất ban đầu liên quan đến sự an nghỉ trong sự cung ứng của Vương quốc là Châm Ngôn 10:22.

Phước lành của Đức Giê-hô-va làm cho giàu có; Ngài chẳng thêm vào đó đau khổ nhọc nhằn.

— Châm Ngôn 10:22

Câu Kinh Thánh này tham chiếu về một câu Kinh Thánh và về cùng một nguyên tắc từ Sáng Thế Ký 3:17 mà tôi đã chia sẻ với bạn trước đó.

Ngài phán với A-đam: Vì con đã nghe theo lời vợ, ăn trái cây mà Ta đã ra lệnh cấm ăn, nên đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa; Con phải khổ nhọc suốt đời mới có miếng ăn từ đất sinh ra.

— Sáng Thế Ký 3:17

Khi A-đam đánh mất Vương quốc, ông mất đi sự cung ứng của Vương quốc và chỉ còn lại việc phải gồng mình chống chọi để sinh tồn. Nhưng vì bạn và tôi đã tìm được Vương quốc nếu không thì chúng ta cũng không tài nào chạy đủ nhanh với sự lao nhọc, đổ mồ hôi sôi nước mắt để vươn đến tự do mà chúng ta hằng khao khát đâu. Bây giờ có tin thật tốt lành!!!! Chúa Giê-su đã đến để rao giảng Tin Lành cho người nghèo!

Thần của Chúa Giê-hô-va ngự trên Ta, vì Đức Giê-hô-va đã xức dầu cho Ta để giảng tin lành cho người nghèo.

— Ê-sai 61:1

Chúa Giê-su được sai đến để giảng Tin Lành cho người nghèo khó. Tin Lành đối với người nghèo khó là gì? Đơn giản thôi, đó là họ không còn phải cột chặt với sự thiếu thốn và nghèo đói trong hệ thống cung cầu rủa sả của thế gian nữa. Tin tôi đi, sau khi sống – hoặc tôi nên nói là sau khi tồn tại – chín năm dài ròng rã không có gì ngoài nợ nần và căng thẳng, câu Kinh Thánh này quả là tin tốt lành tuy nhiên nó khá khó hiểu. Tin lành có nghĩa gì khi nó được gọi là tin lành vậy? Sẽ không tuyệt sao nếu nó thực sự có ý nói như vậy, đó là phước hạnh của Đức Chúa Trời, bằng một cách nào đó, thực sự mang đến sự giàu có cho cuộc đời chúng ta, có phải không? Tôi thực sự cần biết liệu nó có thật hay không và làm sao để thực hiện? Tuy nhiên, có một thứ tôi thực sự hiểu đó là sự rủa sả của lao nhọc, đổ mồ hôi chỉ cho chúng ta sống ở mức độ sinh tồn mà thôi – và sự sinh tồn thì không bao giờ có nghĩa là sống đủ tốt cả. Không ai muốn tự do khỏi rủa sả hơn tôi, nhưng lúc đó tôi lại chưa có căn cứ nào để cho câu Kinh Thánh trên ứng nghiệm với cuộc đời tôi. Tôi nghĩ đây là cách nhiều Cơ đốc nhân sống – đọc lời hứa của Đức Chúa Trời nhưng lại không biết làm sao để hiểu cho đúng để rồi bày tỏ chúng ra cách tỏ tường trong chính cuộc đời họ.

Khi tôi bắt đầu nghiên cứu và khi Chúa dẫn dắt tôi để tôi hiểu về những nguyên tắc của Vương quốc, tôi đã đọc cách làm sao Áp-ra-ham được giàu có. Hãy dừng lại ngay! Thế còn hệ thống rủa sả của thế gian thì sao; Làm sao ông ấy vượt qua được điều đó nhỉ?

Áp-ram rất giàu về gia súc, bạc và vàng.

— Sáng Thế Ký 13:2

Ông trở nên giàu có – không, Kinh Thánh nói rõ ràng là ông rất giàu có mà – nhưng bằng cách nào? Có lẽ bạn sẽ nói là “Uhm, thì, thì do đó là ông Áp-ra-ham.” Không, không phải như vậy đâu và đây là nơi bạn cần nắm bắt để thông hiểu cho bằng được quy luật của Vương quốc. Luật lệ không chú ý vào con người bạn. Luật lệ không cần phải tôn trọng một vài cá nhân cụ thể nào. Nếu giả sử có ai đó, ai cũng được, tự nhiên nhảy từ trên cao xuống toà nhà Empire State mà không có dù bay thì không cần biết người đó vĩ đại, cao to hay nhỏ bé như thế nào thì ai cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy. Định luật trọng lực luôn hoạt động. Cho nên làm thế nào mà Áp-ra-ham lại giàu có được mặc dầu ông vẫn sống trong hệ thống rủa sả của thế gian? Có bằng chứng nào từ trong câu chuyện của ông minh chứng cho điều mà chúng ta có thể phát hiện ra hay không? Một phần đáp án được tìm thấy ngược trở lại trong Sáng Thế Ký 12. Tại đó, Đức Chúa Trời đã ban cho Áp-ram, về sau gọi là Áp-ra-ham, một lời hứa liên quan đến cuộc đời ông và dòng dõi của ông.

Đức Giê-hô-va phán với Áp-ram: “Hãy ra khỏi quê hương, bà con thân tộc và nhà cha của con để đi đến vùng đất Ta sẽ chỉ cho con. Ta sẽ làm cho con thành một dân lớn, Ta sẽ ban phước cho con, làm rạng rỡ danh con, và con sẽ thành một nguồn phước. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước con, nguyền rủa kẻ nào nguyền rủa con; Mọi dân trên đất sẽ nhờ con mà được phước.”

— Sáng Thế Ký 12:1-3

Lời hứa này lệ thuộc vào đức tin của Áp-ra-ham đối với Đức Chúa Trời cũng như sự vâng lời của ông và lời hứa này cần một đức tin rất lớn để có thể rời bỏ nơi quen thuộc để đến nơi mà ông không biết.

Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp; ông đi mà không biết mình đi đâu.

— Hê-bơ-rơ 11:8

Vậy, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời đã tìm được lối vào hợp pháp ở thế gian thông qua người tin cậy Ngài ngay cả khi ông không hiểu gì cả. Đức tin của Áp-ra-ham khiến Đức Chúa Trời có thể chúc phước cho ông một cách cá nhân. Nhưng về sau, vì cớ đức tin của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời còn lập giao ước với ông liên quan đến hậu tự của ông. Đừng nghĩ điều này lạ lùng. Hãy nhớ rằng đây là cách Sa-tan giành được lối vào thế gian lúc ban đầu. A-đam – người có quyền thực thi hợp pháp trên đất như đã được ký thuật trong Hê-bơ-rơ 2:7-8, đã chọn cách tin vào Sa-tan thay vì Đức Chúa Trời.

Đức tin của Áp-ra-ham đã mở cánh cửa hợp pháp cho sự ảnh hưởng của thiên đàng đến trên cuộc đời ông, cho phép ông được vô cùng giàu có. Sự thịnh vượng này còn trải dài xuống tận hậu tự của Áp-ra-ham nữa. Khi tôi nghiên cứu xa hơn việc này, tôi lần xuống Giô-sép, chắt của Áp-ra-ham. Tôi thấy có một sự minh hoạ và sự hiểu biết tuyệt vời về Vương quốc cũng như cách thức nó hoạt động, cụ thể là những gì Châm Ngôn 10:22 thực sự hàm ý.

Khung cảnh là thế này, các anh của Giô-sép ghét anh và bán anh làm nô lệ thông qua những thương nhân buôn nô thường xuyên qua lại vùng đất của họ. Họ bắt Giô-sép sang Ai Cập là nơi anh bị bán vào nhà Phô-ti-pha, một viên quan chỉ huy trong quân đội Ai Cập. Điều này được kể trong phân đoạn sau đây và cũng là phân đoạn tôi tìm được một mảnh ghép lớn cho bức tranh xếp hình liên quan đến khả năng được thịnh vượng tột bực của Áp-ra-ham.

Các lái buôn Ích-ma-ên đem Giô-sép xuống Ai Cập bán cho Phô-ti-pha, một người Ai Cập làm quan chỉ huy vệ binh của Pha-ra-ôn. Đức Giê-hô-va ở với Giô-sép nên cậu rất thành công trong nhà người chủ Ai Cập. Người chủ cũng thấy rằng Đức Giê-hô-va phù hộ chàng và khiến cho mọi việc tay chàng làm đều được thịnh vượng. Giô-sép được ơn trước mặt chủ và trở thành phụ tá cho ông. Ông lập chàng làm quản gia và giao tất cả tài sản cho chàng. Từ khi ông giao cho Giô-sép quản trị nhà cửa và mọi tài sản trong nhà, Đức Giê-hô-va vì Giô-sép ban phước cho nhà Phô-ti-pha. PHƯỚC LÀNH CỦA ĐỨC GIÊ-HÔ-VA BAO PHỦ TRÊN MỌI TÀI VẬT CỦA ÔNG, TRONG NHÀ CŨNG NHƯ NGOÀI ĐỒNG. Ông trao hết tài sản cho Giô-sép cai quản, không cần bận tâm đến bất cứ việc gì ngoài phần thức ăn của mình.

— Sáng Thế Ký 39:1-6

Rõ ràng phân đoạn này nói rằng phước hạnh của Chúa khiến cho Giô-sép giàu có. Nhưng cái gì đã và sẽ là phước hạnh của Chúa? Tôi để ý cụm từ “Phước Hạnh (phước hạnh xác định được) của Chúa” chứ không phải “phước hạnh chung chung nào đó” của Chúa. Tất cả chúng ta đều hay nói cái gì đó tuyệt vời thì sẽ là “thật đúng là phước hạnh (chung chung, không xác định)!” Nhưng phân đoạn này không nói đến cái tốt đẹp chung chung vừa mới xảy ra. Mà phân đoạn này nói về “Phước Hạnh (xác định, cụ thể).”

Tôi biết Phước Hạnh của Chúa là gì, trên thực tế, đó chính là giao ước được lập giữa Đức Chúa Trời và Áp-ra-ham và hậu tự của ông. Nói một cách cụ thể, Phước Hạnh ở đây chính là những lời hứa (xác định) được ban cho Áp-ra-ham đi theo giao ước. Sự đồng thuận hợp pháp có trong giao ước nói về nghĩa vụ và trách nhiệm của các bên có liên quan nhưng giao ước cũng giải thích rõ ràng quyền lợi của mỗi bên nữa. Trong trường hợp này, những lời hứa được ban cho Áp-ra-ham là quyền lợi của bên nhận giao ước. Bên nhận giao ước, để hưởng được những quyền lợi này thì phải đi theo điều kiện và luật lệ của Chúa. Rõ ràng tôi cũng thấy bất kể điều gì Giô-sép đặt dưới quyền thực thi pháp lý hợp pháp của Giô-sép thì những điều đó cũng ở dưới hoặc tận hưởng được những lời hứa hoặc những quyền lợi hợp pháp của giao ước nữa.

Bấy giờ Châm Ngôn 10:22 dần có ý nghĩa trong tôi. Những lời hứa Đức Chúa Trời ban cho Áp-ra-ham là thoả thuận hợp pháp và cao hơn hệ thống rủa sả của quả đất về sự nghèo đói. Phước Hạnh được ban cho Áp-ra-ham đã khiến giao ước hợp pháp để Đức Chúa Trời chúc phước Áp-ra-ham và dòng dõi ông bằng sự thịnh vượng và tầm ảnh hưởng mà Đức Chúa Trời từng muốn con người sở hữu. Bây giờ hãy đọc Châm Ngôn 10:22 với sự hiểu biết được viết xuống bên trong dấu ngoặc đơn.

CHÌA KHOÁ CHÍNH: PHƯỚC HẠNH CỦA CHÚA (NHỮNG LỜI HỨA ĐƯỢC BAN CHO ÁP-RA-HAM) MANG ĐẾN SỰ GIÀU CÓ VÀ NGÀI CHẲNG THÊM NỖI BUỒN RẦU NÀO VÀO ĐÓ.

Cụm từ “Ngài chẳng thêm vào đó đau khổ nhọc nhằn” chỉ ra hệ thống rủa sả của thế gian trong Sáng Thế Ký 3:17 – trải qua mồ hôi và nước mắt. Từ đau khổ trong tiếng Hê-bơ-rơ còn có nghĩa là lao nhọc! Bạn có thấy điều đó không? Con người có thể thoát ra khỏi những giới hạn rủa sả của thế gian trong sự lao nhọc, đổ mồ hôi sôi nước mắt thông qua những lời hứa được ban cho Áp-ra-ham. Ồ, tôi biết bạn đang nghĩ gì – “Những lời hứa này chỉ dành cho Áp-ra-ham và dòng dõi của ông thôi.” Thì đúng là vậy nhưng tôi cần chỉ cho bạn những câu Kinh Thánh khác nữa, đó là Ga-la-ti 3:13-14.

Đấng Christ đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp khi Ngài chịu rủa sả thế cho chúng ta — vì có lời chép: “Đáng rủa thay cho kẻ bị treo trên cây gỗ” — để trong Đấng Christ Jêsus phước lành (những lời hứa) dành cho Áp-ra-ham đến được với các dân ngoại, và bởi đức tin chúng ta nhận lãnh lời hứa về Thánh Linh.

— Ga-la-ti 3:13-14

Thông qua đức tin, là tín hữu đặt đức tin trong Đấng Christ, chúng ta được tháp vào mọi phước hạnh được ban cho Áp-ra-ham. Thế thì có những phước hạnh nào được ban cho Áp-ra-ham vậy? Chúng ta có thể tìm thấy một danh sách những lời hứa được liệt kê trong Phục Truyền Luật Lệ Ký chương 28.

Nếu anh em thật lòng lắng nghe tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời, cẩn thận làm theo mọi điều răn của Ngài mà tôi truyền cho anh em ngày nay thì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của anh em sẽ làm cho anh em trổi vượt mọi dân tộc trên đất nầy. Mọi phước lành sau đây sẽ giáng trên anh em nếu anh em lắng nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của anh em:

Anh em sẽ được ban phước trong thành cũng như ngoài đồng ruộng.

Bông trái của thân thể anh em, hoa quả của đất đai anh em, bầy con của đàn gia súc, và cả chiên con lẫn bò con của anh em đều sẽ được ban phước.

Cái giỏ và thùng nhồi bột của anh em đều sẽ được ban phước!

Anh em sẽ được ban phước khi đi ra cũng như lúc đi vào.

Đức Giê-hô-va sẽ làm cho kẻ thù nổi lên chống anh em bị đánh bại trước mặt anh em. Từ một đường chúng kéo ra đánh anh em, thì phải theo bảy đường mà chạy trốn khỏi anh em.

Đức Giê-hô-va sẽ truyền cho phước lành đến với anh em trong kho lúa và trong mọi công việc của tay anh em. Ngài sẽ ban phước cho anh em trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ban cho anh em.

Nếu anh em tuân giữ các điều răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời và đi theo đường lối Ngài thì Đức Giê-hô-va sẽ lập anh em làm một dân thánh cho Ngài như Ngài đã thề với anh em. Mọi dân tộc trên địa cầu sẽ thấy rằng anh em được mang danh Đức Giê-hô-va và chúng sẽ sợ anh em. Đức Giê-hô-va sẽ làm cho anh em thịnh vượng, bông trái của thân thể anh em, bầy con của đàn gia súc, hoa quả của đất ruộng anh em sẽ được dồi dào trong xứ mà Ngài sẽ ban cho anh em theo lời thề với các tổ phụ.

Đức Giê-hô-va sẽ mở kho báu từ trời của Ngài cho anh em, ban mưa đúng mùa trên đất đai anh em và ban phước cho mọi công việc của tay anh em. Anh em sẽ cho nhiều dân tộc vay nhưng anh em không vay mượn ai cả. Đức Giê-hô-va sẽ đặt anh em đứng đầu chứ không phải đứng chót, anh em sẽ luôn ở trên chóp chứ không ở dưới đáy; nếu anh em vâng theo các điều răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mà hôm nay tôi truyền cho anh em, tuân giữ và thực hành, và nếu anh em không lìa bỏ một lời nào tôi truyền cho anh em hôm nay, không quay sang bên phải hoặc bên trái, không chạy theo và phụng thờ các thần khác.

— Phục Truyền 28:1-14

Tất cả những lời hứa này, mặc dầu chúng nằm trong phần Kinh Thánh Cựu Ước, nhưng bây giờ hoàn toàn thuộc về bạn để bạn vui hưởng. Sự khác biệt ở đây là những con người sống trong thời Cựu Ước phải thực hiện y chang những gì được chép thì họ mới thừa hưởng được phước hạnh, còn chúng ta thông qua đức tin trong Chúa Giê-su Christ dưới giao ước mới thì chúng ta nhận lãnh được. Bạn và tôi, là Dân Ngoại, chúng ta được tháp vào trong giao ước; và bây giờ, thông qua Chúa Giê-su Christ, chúng ta chia sẻ Phước Hạnh của Áp-ra-ham. Nhưng chúng ta còn chia sẻ nhiều hơn những phước hạnh vật lý của Áp-ra-ham nữa đó là chúng ta còn chia sẻ cả phước hạnh thuộc linh trong sự sinh mới nữa. Bây giờ, chúng ta sở hữu mọi phước hạnh vật lý, thuộc về chiều kích của đời trong Áp-ra-ham nhưng đồng thời chúng ta còn có cả phước hạnh đời đời của thiên đàng và Đức Thánh Linh thực sự ngự trong chúng ta là những con trai và con gái của Đức Chúa Trời. Hãy nhớ, chỉ có con trai và con gái thì mới được hưởng thừa kế; nô lệ thì không thể. Không được sinh lại thì dầu cho Áp-ra-ham có yêu Đức Chúa Trời nhiều đến đâu đi chăng nữa thì Đức Thánh Linh cũng không ngự trong ông và ông cũng không thể vào thiên đàng được. Dĩ nhiên, ông thừa hưởng được thiên đàng sau khi Chúa Giê-su trả xong món nợ tội lỗi.

Bấy giờ tôi đã hiểu ra Châm Ngôn 10:22 thực sự có ý gì khi nói rằng Đức Chúa Trời ban sự giàu có cho người và Ngài chẳng đem đau khổ nhọc nhằn nào vào đó. Từ đau khổ trong tiếng Hê-bơ-rơ có nghĩa là lao nhọc, bấy giờ tôi cũng đã hiểu được rằng nó chỉ đến hệ thống rủa sả của quả đất, là sự đổ mồ hôi sôi nước mắt để có được cái ăn cái mặc. Tôi cũng hiểu được giao ước, phước hạnh của lời hứa Đức Chúa Trời về sự giúp đỡ và những quyền lợi Ngài ban cho đã nâng Áp-ra-ham lên trên mọi sự rủa sả của quả đất và Ngài đã khiến cho ông giàu có. Tôi cũng nhận biết được những ích lợi của phước hạnh được định nghĩa trong Phục Truyền 28 chỉ cho tôi thấy rõ ràng rằng tôi là người đã được định để thịnh vượng. Kết quả của những hứa ngôn này chính là tôi được định để đứng đằng đầu chứ không phải đằng đuôi, là người cho vay mượn chứ không phải là người đi vay mượn. Đây là quyền lợi hợp pháp cho mọi người con của Đức Chúa Trời. Giống Giô-sép, tôi có phước hạnh của Đức Chúa Trời và tôi phải giàu có. Tôi cũng được hưởng toàn bộ tài sản trong Vương quốc Đức Chúa Trời. Là con trai của Ngài, tất cả những điều này đã hoàn toàn là của tôi một cách hợp pháp.

Khi tôi đọc lại câu chuyện Giô-sép trong Sáng Thế Ký 39, rõ ràng tôi thấy chính sự thành công của Giô-sép đã gây chú ý cho Phô-ti-pha, không những vậy, đó còn là thành công ai cũng nhìn thấy được nên nó mới thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi dân tộc trong thế gian lúc bấy giờ và sự thành công này đã khiến tất cả mọi người, mọi nước, mọi dân nhìn thấy được sự khác biệt ở tuyển dân của Đức Chúa Trời.

Mọi dân tộc trên địa cầu sẽ thấy rằng anh em được mang danh Đức Giê-hô-va và chúng sẽ sợ anh em. Đức Giê-hô-va sẽ làm cho anh em thịnh vượng, bông trái của thân thể anh em, bầy con của đàn gia súc, hoa quả của đất ruộng anh em sẽ được dồi dào trong xứ mà Ngài sẽ ban cho anh em theo lời thề với các tổ phụ.

— Phục Truyền 28:10-11

Còn có một bằng chứng to lớn khác trong Sáng Thế Ký 39:6 mà tôi cũng sẽ trình bày và muốn bạn nhìn thấy được. Nói đến Phô-ti-pha, Kinh Thánh nói rằng “Ông trao hết tài sản cho Giô-sép cai quản, không cần bận tâm đến bất cứ việc gì ngoài phần thức ăn của mình.” Tôi biết mà! Đây là ví dụ của sự an nghỉ mà chúng ta nói đến. Phô-ti-pha không cần phải lo bất cứ thứ gì ngoại trừ thức ăn thôi. Điều này hàm ý sự thành công Giô-sép mang đến gia đình ông, Phước Hạnh của Chúa đã sản sinh ra kết quả cho phép Phô-ti-pha dồn lực tập trung vào nhiệm vụ của ông chứ không phải là sự sinh tồn!

Drenda và tôi thường nói câu này suốt nhiều năm tháng như một tôn chỉ, đó là “Trừ khi bạn chấn chỉnh lại tiền bạc, nếu không bạn sẽ chẳng đời nào tìm thấy được vận mệnh của bạn” và bạn cũng sẽ không bao giờ khám phá ra được con người thực sự của bạn. Bạn sẽ không bao giờ tìm được chỗ thích hợp thuộc về mình, một điểm để bạn đam mê, bạn sẽ không bao giờ tìm được sự thoả lòng đích thực. Bạn sẽ ra mọi quyết định xoay quanh chuyện sinh tồn, kiếm tiền và dành dụm tiền, hãy là một ai đó không phải chỉ biết làm đồng nào xào đồng ấy. Ở đây chúng ta thấy kết quả của Phước Hạnh của Chúa giáng trên nhà Phô-ti-pha, là người thậm chí còn không biết tí gì về Vương quốc Đức Chúa Trời. Nhưng bằng việc giao hết tài sản, đất đai cho Giô-sép coi sóc thì mọi mối quan tâm của ông được chuyển đổi sang giao ước mà Giô-sép được bao phủ. Bạn rõ ràng có thể thấy được sự chuyển đổi này từ câu 5 của chương 39.

Từ khi ông giao cho Giô-sép quản trị nhà cửa và mọi tài sản trong nhà, Đức Giê-hô-va vì Giô-sép ban phước cho nhà Phô-ti-pha. Phước lành của Đức Giê-hô-va bao phủ trên mọi tài vật của ông, trong nhà cũng như ngoài đồng.

— Sáng Thế Ký 39:5

Một lần nữa chúng ta thấy đây là sự chuyển đổi của cái gì đó đi từ lãnh địa thế gian là cái gì đó phải chịu phục tùng hệ thống bị rủa sả của quả đất sang quyền thực thi pháp lý của Vương quốc Đức Chúa Trời và những sự thay đổi ngoạn mục đã xảy ra. Hãy đối diện với điều này: Nếu Đức Chúa Trời giúp đỡ bạn bằng sự khôn ngoan của Ngài, dẫn dắt bạn đến với những quyết định đúng đắn và cảnh báo bạn về những cái bẫy thì ai cũng có thể giàu có! Bạn có thấy vậy không? Phước hạnh của Chúa là của bạn!

Khi tôi nghiên cứu điều này lúc Chúa dạy tôi Vương quốc, tôi đã rất rối trí liên quan đến lý do Giô-sép được sự thành công kinh điển cỡ ấy vì cớ phước hạnh của Chúa, tuy nhiên hầu hết những Cơ đốc nhân tôi biết ngày nay đang vật lộn chỉ để chi trả những hoá đơn. Để được hoàn toàn tự do về mặt tài chính là điều gì đó mà hầu hết mọi người thực sự còn không dám nghĩ đến là khả thi nữa kìa. Tuy nhiên, chúng ta có giao ước tốt hơn dựa trên những lời hứa tốt hơn từ những giao ước và lời hứa trong Cựu Ước. Mặc dầu rõ ràng tôi hiểu được Phước Hạnh của Chúa nhưng tôi thậm chí vẫn còn không biết chính xác làm cách nào mà phước hạnh thực sự sản sinh những câu trả lời tôi đang thực sự rất cần lúc ấy – nhưng tôi đã học và ngày càng vui hưởng sự tự do hơn khi tôi bắt đầu áp dụng và thực nghiệm những gì Chúa dạy tôi.

Rồi tôi chú ý đến Tân Ước và nhìn vào cuộc đời và chức vụ của Chúa Giê-su để học biết nhiều hơn nữa cách Vương quốc Đức Chúa Trời thay đổi mọi hoàn cảnh và mọi tình huống ở những nơi đó.

Một lần kia, khi Đức Chúa Jêsus đứng trên bờ hồ Ghê-nê-xa-rết, dân chúng chen lấn chung quanh Ngài để nghe lời Đức Chúa Trời. Ngài thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Ngài lên một trong hai chiếc thuyền đó, là chiếc của Si-môn, và bảo ông chèo ra khỏi bờ một chút; rồi Ngài ngồi trên thuyền giảng dạy cho dân chúng.

Khi giảng xong, Ngài bảo Si-môn: “Hãy chèo ra ngoài nước sâu, thả lưới để đánh cá.” Si-môn thưa: “Thưa Thầy, chúng con đã làm việc suốt đêm mà không bắt được gì cả nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.”

Họ thả lưới xuống và bắt được nhiều cá đến nỗi sắp đứt cả lưới. Họ ra hiệu gọi các bạn ở thuyền khác đến giúp. Các bạn ấy đến chở cá đầy hai thuyền, đến nỗi gần chìm.

Thấy vậy, Si-môn Phi-e-rơ quỳ xuống ngang đầu gối Đức Chúa Jêsus và thưa: “Lạy Chúa, xin lìa khỏi con, vì con là người có tội.” Vì Si-môn và tất cả những người ở đó với ông đều kinh ngạc về mẻ lưới vừa rồi; cả Gia-cơ và Giăng con Xê-bê-đê, bạn của Si-môn cũng vậy.

Đức Chúa Jêsus phán với Si-môn: “Đừng sợ, kể từ nay, con sẽ trở nên tay đánh lưới người.” Họ đem thuyền vào bờ, bỏ mọi sự mà theo Ngài.

— Lu-ca 5:1-11

Đây là câu chuyện của cách Vương quốc Đức Chúa Trời đảo ngược hệ thống bị rủa sả của thế gian trong cuộc đời ba ngư phủ vào một buổi sáng đẹp trời nọ. Nếu bạn đọc phân đoạn, bạn sẽ thấy Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đã đánh cá suốt đêm mà không bắt được một con cá nào, không được một thứ gì. Tiêu biểu cho hệ thống bị rủa sả của quả đất về sự lao nhọc, đổ mồ hôi đó là quần quật suốt đêm mà không được một cái gì gọi là biểu lộ cho thành quả lao động của họ. Nhưng khi Chúa Giê-su tháp vào Vương quốc Đức Chúa Trời và chức năng hoạt động của Vương quốc thì cũng vẫn là những ngư phủ này nhưng bấy giờ họ lại bắt được nhiều cá đến nỗi tàu của họ sắp chìm!

Dừng lại!!! Hãy suy nghĩ những gì chúng ta vừa đọc. Không có gì cả, không một con cá, kiệt quệ lại trở thành bội thu đến nỗi gần chìm cả hai con tàu ư? Tuy nhiên dầu có rất nhiều người đọc câu chuyện này, và có rất rất nhiều người đọc câu chuyện này từ hàng trăm năm trước cũng không nhìn thấy hoặc thậm chí còn không dám nghĩ câu chuyện này cũng có khả năng xảy ra cho họ ấy chứ. Tại sao? Câu trả lời xưa nhất trái đất vẫn là vì Chúa Giê-su đã ở đó và Ngài đã lưới cá. Hãy nhớ đến câu chuyện tôi chỉ cho bạn trong Mác 6 nơi Chúa Giê-su không thể chữa lành cho nhiều người vì người dân ở đó không có đức tin và rồi Vương quốc không có quyền thực thi quyền hạn đó sao? Phải có ai đó trao cho thiên đàng quyền hạn thực thi pháp lý trước khi thiên đàng có thể hành động trong tình huống này.

Si-môn thưa “Thưa Thầy, chúng con đã làm việc suốt đêm mà không bắt được gì cả nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.”

Phi-e-rơ đã hiệp ý với thiên đàng và thiên đàng có quyền hợp pháp để thực thi pháp lý trong câu chuyện này. Một lần nữa, chúng ta thấy địa hạt thế gian đã được biến đổi bởi Vương quốc Đức Chúa Trời. Có điên rồ không, giống như việc con người luôn nhìn thấy chim bay trên trời hàng ngàn năm nhưng lại không biết họ cũng có thể bay để rồi không bao giờ đeo đuổi điều ấy. Cơ đốc nhân ngày nay cũng vậy, họ không biết rằng họ cũng không cần phải kéo lưới về tay không, họ chỉ cần tháp vào quyền năng của thiên đàng để quyền năng thiên đàng làm cho cuộc đời họ giàu có. Điều tôi muốn bạn nhìn thấy ở đây là những ngư phủ thiếu may mắn này cũng chính là những ngư phủ đã có hai thuyền đầy ắp cá đến nỗi tàu suýt chìm đấy!

Hỡi bạn của tôi, điều khác biệt ở đây là Vương quốc chứ không phải con người. Có thể bạn nghĩ bạn không có tương lai, thiếu may mắn, chẳng đạt được thành tựu gì. Nhưng trên thực tế, tất cả những gì bạn cần là Vương quốc để biến cuộc đời bạn thành câu chuyện thành công. Vâng, bạn cũng đóng một vai trò quan trọng đấy. Họ phải thả lưới – họ phải chăm sóc lưới cá của họ và họ phải sẵn sàng để thả lưới – nhưng ai cũng có thể lưới cá nếu Đức Chúa Trời cho bạn biết chỗ để lưới cá.

Hãy lắng nghe, hệ thống rủa sả thế gian của quần quật và lao nhọc không thể khiến cho kết quả trên xảy ra. Bạn không thể chạy đủ nhanh hoặc làm việc đủ lâu để đạt được ước mơ. Đức Chúa Trời không bao giờ định cho bạn phải nghiến răng và cố hết sức riêng của bạn để khiến cho mọi sự hoàn tất.

Bằng việc tháp vào luật lệ và những lời hứa của Vương quốc Đức Chúa Trời, bạn có thể bay thay vì đi bộ. Hãy để tôi nói theo một cách khác. Mặc dầu luật trọng lực vẫn luôn hiệu quả nhưng bạn có thể bay bằng cách tháp vào luật khác – luật nâng và tận hưởng toàn bộ cách sống mới.

Hãy nhớ rằng, khi bạn đến với Đấng Christ, bạn là thành viên của Vương quốc Đức Chúa Trời. Là công dân tức là bạn có quyền lợi hợp pháp; là con tức là bạn có quyền thừa kế. Quyền và lợi ích hợp pháp của bạn cài đặt cho bạn một cuộc sống vượt lên trên mọi hệ thống rủa sả thế gian về nghèo đói, bệnh tật và thất bại.

Hãy hình dung những gì mà phân đoạn Kinh Thánh này nói, nghe có vẻ thật đã đối với một người Y-sơ-ra-ên nào đó từng sống trong cảnh nô lệ. Trên thực tế, tất cả họ đều biết mùi vị nô lệ đã là quá khứ xa xăm nào đó họ không còn có thể nhớ rõ được nữa. Nhưng những câu nói này là bài diễn thuyết của Môi-se trước toàn thể nhân dân Y-sơ-ra-ên khi họ đang tiến vào đất hứa.

Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã đưa anh em vào xứ mà Ngài đã thề với tổ phụ anh em là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, để ban cho anh em những thành lớn và tốt đẹp mà ANH EM ĐÃ KHÔNG XÂY CẤT, những căn nhà đầy đủ mọi vật tốt mà anh em không sắm sửa, những giếng nước mà anh em không phải đào, cây nho và cây ô-liu mà anh em không trồng; khi anh em được ăn uống no nê, thì phải cẩn thận kẻo anh em quên Đức Giê-hô-va là Đấng đã đem anh em ra khỏi Ai Cập [một vương quốc khác], tức khỏi NHÀ NÔ LỆ [vương quốc nô lệ].

— Phục truyền 6:10-12

Khi còn là nô lệ, cách duy nhất họ biết để có được một cái gì đó, đó là phải làm đổ mồ hôi sôi nước mắt. Nhưng bấy giờ Đức Chúa Trời nói với họ rằng sự lao nhọc của họ không đáp ứng được cho nhu cầu của họ. Chứ Ngài không nói rằng họ không còn phải lao động nữa, thay vào đó Ngài nói rằng họ sẽ không còn bị cột trói vào hệ thống đòi hỏi sự lao nhọc để sinh tồn. Đức Chúa Trời nói họ sẽ giàu có trong xứ Ngài sẽ dẫn họ đến.

Hãy để tôi khép lại chương này bằng một câu chuyện nữa để minh hoạ rõ hơn nữa điều tôi đang nói. Drenda và tôi thực sự không có hứng thú về xe cộ cho lắm. Với một số người thì có đấy và họ sẽ luyên thuyên với bạn tất cả những dòng xe họ thích. Nhưng vì một vài lý do nào đó mà chúng tôi không có hứng thú với xe cộ. Chúng tôi thích nhiều thứ xinh xắn nhưng chúng tôi chưa bao giờ nói rằng mình phải có cho bằng được một loại xe ô-tô cụ thể nào đấy. Chúng tôi thường mua đại một chiếc ô-tô nào đó rồi cứ lái nó trong suốt 10 năm hoặc hơn. Dĩ nhiên, chúng tôi chăm sóc xe rất tốt và chúng không bao giờ trông có vẻ cũ đi cả, chừng nào chúng còn chạy tốt thì chừng ấy chúng tôi còn hạnh phúc vì chúng.

TẤT CẢ NHỮNG GÌ BẠN CẦN LÀ VƯƠNG QUỐC ĐỂ BIẾN CUỘC ĐỜI BẠN THÀNH CÂU CHUYỆN THÀNH CÔNG. VÂNG, BẠN CŨNG ĐÓNG MỘT VAI TRÒ QUAN TRỌNG ĐẤY

Một vài năm trước, hội thánh chúng tôi có thuê hai chiếc Escalades cho hội nghị mà chúng tôi là những người chủ trì. Chúng tôi thuê để đưa đón diễn giả khách mời và lòng chúng tôi cũng muốn tiếp đãi những vị khách của chúng tôi nữa nên chúng tôi đã thuê chúng. Lúc bấy giờ, đó không phải là việc lần đầu tiên chúng tôi làm đâu. Chúng tôi luôn luôn làm như vậy. Nhưng đó là lần đầu tiên tôi lái dòng xe ấy cho sự kiện. Tôi không chắc tại sao chúng tôi lái một trong số chúng trong suốt sự kiện ấy nhưng mà sự thật là chúng tôi đã lái nó về nhà sau đêm muộn. Và bạn biết sao không? Chúng tôi cực kỳ mê nó. Drenda và tôi thích cách nó hoạt động lẫn vẻ bề ngoài. Có một lần, chúng tôi đã được lái một chiếc ô-tô khá đẹp dòng Honda Pilot nhưng chiếc Escalade này thì chắc chắn vượt trội hơn hẳn chiếc Honda Pilot kia. Đó là chiếc xe đuôi ngắn màu trắng ngọc trai. Nếu bạn am hiểu về ô-tô dòng Escalades thì bạn sẽ biết chúng có hai loại, loại đuôi ngắn và loại đuôi dài. Chúng tôi thích loại đuôi ngắn hơn vì chúng trông gọn hơn và dễ lái hơn cũng như trông linh hoạt hơn. Khi lái chiếc Escalade cùng với Drenda, cô ấy bảo “mình biết không, em thích chiếc xe này; em nghĩ chúng ta nên mua một chiếc giống vậy.” Tôi đồng ý. “Chúng ta sẽ tìm mua chiếc giống thế này, đuôi ngắn, màu trắng ngọc trai.” Cả hai chúng tôi nhất trí như vậy.

Mặc dầu chúng tôi không kể cho ai nghe về cuộc nói chuyện của mình, nhưng khoảng một tháng sau đó, khi tôi đang đi ra ngoài để lấy giấy tờ của mình thì điện thoại của tôi đổ chuông. Tôi nhận ra giọng nói ở đầu dây bên kia là người đã từng nhóm lại ở hội thánh của tôi. Anh ấy nói, “Xin chào mục sư,” và sau đó bảo rằng anh ấy muốn mua cho tôi một chiếc xe dòng Escalade. Tôi ngỡ ngàng trong phút chốc rồi nói, “Tuyệt vời!” Sau đó anh ấy hỏi tôi muốn màu gì, và tôi đã nói với anh ấy rằng chúng tôi yêu thích một chiếc xe màu trắng ngọc trai. Anh ấy nói, “Tôi sẽ gọi lại cho mục sư ngay khi tôi mua được xe.” Tuy nhiên, anh ấy đã không hỏi tôi muốn một chiếc xe đuôi ngắn hay đuôi dài. Một tháng đã trôi qua và tôi nghĩ rằng chắc có lẽ anh ấy đã quên chuyện chiếc xe rồi, nhưng thật chẳng ngờ, anh ấy đã gọi điện và bảo chúng tôi hãy ghé qua rồi nói rằng chiếc Escalade đã được anh ấy chuẩn bị sẵn sàng để chúng tôi đến lấy.

Vừa khi chúng tôi gặp anh ấy, chúng tôi đã thấy một chiếc xe dòng Escalade phiên bản đuôi ngắn màu trắng ngọc trai tuyệt đẹp đậu ngay tại đó. Chiếc xe hơi quả thực là hoàn hảo trong từng đường nét, không một tỳ vết, thật đúng là lý tưởng. Chúng tôi đã nói với anh ấy rằng chúng tôi thật sự rất thích chiếc xe. Sau đó, anh ấy đã xin lỗi và nói rằng anh ấy rất tiếc vì đã mất quá nhiều thời gian, mặc dù anh ấy đã cố gắng tìm kiếm một chiếc xe phiên bản đuôi dài nhưng tất cả những gì anh ấy có thể tìm thấy là một chiếc phiên bản đuôi ngắn. Chúng tôi đã bật cười và nói rằng, “Chiếc đuôi ngắn chính là chiếc mà chúng tôi muốn có.” Chúng tôi đã lái chiếc xe đó về nhà và cứ ngỡ rằng chúng tôi là những người giàu có nhất trên trái đất này khi được lái chiếc xe đó. Nhưng bạn biết gì không? Những chiếc Escalades đó đã từng thịnh hành trong một khoảng thời gian dài. Chỉ là tôi chưa từng nghĩ rằng mình có thể sở hữu được nó! Để hiểu được câu chuyện này một cách trọn vẹn, bạn cần biết rằng tôi đã gửi tặng đi tám chiếc xe hơi trong quá khứ, vì vậy tôi đã có hạt giống trong lòng đất liên quan đến những chiếc xe. Chỉ là tôi chưa từng nói rằng tôi muốn có một chiếc mà thôi.

Tôi biết bạn đang nghĩ gì, có phải bạn nghĩ rằng những thứ kiểu như vậy chỉ xảy ra đối với mục sư thôi, có phải không. Ồ, bạn biết đây, tôi đang phục vụ trong lãnh vực tài chính được 36 năm rồi và tôi cũng đã nói chuyện với rất nhiều mục sư. Để tôi nói cho bạn nghe một sự thật, phần lớn trong số họ phải thắt lưng buộc bụng mới sống được đấy. Những điều này không và sẽ không xảy đến với chúng tôi vì chúng tôi rao giảng Vương quốc mà là bởi vì chúng tôi sống trong Vương quốc và vận dụng luật lệ của Vương quốc vào đời sống chúng tôi. Trên thực tế, tôi hết nợ trước khi tôi bắt đầu thành lập hội thánh. Thực ra mà nói thì tôi không cần phải lập hội thánh để có lương chi trả cho các hoá đơn đâu. Tôi mở hội thánh là để nói cho tất cả mọi người biết những gì tôi và Drenda đã khám phá ra được – ấy chính là tin tức tốt lành về Vương quốc!

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note