Header Background Image

CHƯƠNG 4
TÔI TÌM ĐƯỢC CHÌA KHOÁ CHÍNH CỦA VƯƠNG QUỐC!

Tất cả chúng ta đều sở hữu nhiều chiếc chìa khoá khác nhau ở trong nhà, trong xe và trong bất cứ thứ gì chúng ta muốn bảo vệ. Chìa khoá cho phép chúng ta mở ra thứ được bảo vệ bên trong hoặc thẩm quyền để sử dụng đồ vật đó, chẳng hạn như xe. Là một Cơ đốc nhân, sống vật vã chín năm trời trong mớ hỗn độn về tài chính và sự tuyệt vọng, tôi biết có điều gì đó bị bỏ lỡ ở đây, một cái gì đó sai sai. Không có ai kể cho tôi biết điều đó cả. Cái tôi cần biết đó là nó sai và làm sao để sửa lại cho đúng.

Khi Chúa phán với tôi lúc tôi khóc nài xin Ngài giúp đỡ, nằm vắt ngang trên chiếc giường ngủ trong căn nhà trang trại xập xệ, Ngài đã nói cho tôi biết nan đề của tôi nằm ở chỗ tôi chưa bao giờ học cách Vương quốc Ngài hoạt động. Khi Ngài nói đến đó tôi nghe được từ khoá then chốt hoặc tôi nên nói nguồn của mọi chiếc chìa khoá tôi cần – đó là Vương quốc. Đức Chúa Trời nói cho tôi biết đáp án dành cho tôi đó là Vương quốc của Ngài. Tôi chưa từng để thời gian học hỏi cách Vương quốc Ngài hoạt động, nhưng nếu tôi chịu học thì tôi sẽ tìm thấy câu trả lời. Khi Chúa phán với tôi vào ngày đó liên quan đến sự thiếu hiểu biết của tôi về Vương quốc, tôi thực sự không hiểu Ngài có ý gì khi nói về Vương quốc. Nhưng tôi đã nghe Ngài nói rất lớn và rất rõ ràng đó là nếu tôi chịu học cách Vương quốc hoạt động, tôi sẽ tìm được câu trả lời tôi đang đi tìm. Cho nên đối với tôi, chìa khoá chính được nói theo cách khái quát từ Chúa là “Con chưa từng để dành thời gian học biết cách Vương quốc Ta vận hành cả!” Dĩ nhiên, tự thân câu nói ấy chứa đựng rất nhiều thứ và dĩ nhiên đó là chìa khoá then chốt biến đổi cuộc đời tôi.

Quyền cai trị của Ngài cứ gia tăng mãi, và nền hòa bình sẽ vô tận trên ngôi Đa-vít và trên vương quốc Ngài, để lập vững và duy trì vương quốc ấy trong công lý và sự công chính, từ nay cho đến đời đời. Lòng sốt sắng của Đức Giê-hô-va vạn quân sẽ thực hiện điều ấy! Chúa sẽ trừng phạt Y-sơ-ra-ên, Chúa đã truyền một lời chống lại Gia-cốp, và lời ấy giáng trên Y-sơ-ra-ên.

— Ê-sai 9:6-7

Hiểu được Vương quốc Đức Chúa Trời trên thực tế là sự thi hành chức năng dựa theo luật và theo chính thể của Đức Chúa Trời đã làm tôi sáng mắt khiến tôi hiểu được Vương quốc mà tôi chưa từng nhận biết trước đó. Nhận biết Vương quốc Đức Chúa Trời được thiết lập và được giữ gìn bằng sự công bình (sự thi hành luật pháp) và sự công chính của Đức Chúa Trời (luật lệ của Ngài) đã làm cho tôi thấy được rằng mọi thứ xảy ra trong Vương quốc là kết quả của một quy luật hoặc một nguyên tắc nào đó của Vương quốc. Có lẽ tôi không phải là người trích rượu xuất sắc với con dao sắc bén nhất trong tay nhưng chí ít tôi cũng đủ thông minh để hiểu rằng nếu Vương quốc hoạt động dựa trên cơ sở luật pháp thì tôi có thể học biết những quy luật này để rồi vận dụng chúng vào cuộc đời tôi. Khi Đức Chúa Trời bắt đầu mặc khải và dạy Drenda và tôi luật lệ của Ngài, tôi bắt đầu nhận ra rằng mỗi một câu chuyện trong Kinh Thánh đều nắm giữ nhiều chìa khoá mà tôi cần phải biết liên quan đến cách Vương quốc hoạt động. Tôi bắt đầu đọc từng câu chuyện trong Kinh Thánh một cách khác nhau: “Tại sao điều này lại xảy ra? Tại sao điều kia không xảy ra?” Tôi đọc từng câu chuyện bằng thái độ “Có những nguyên tắc nào được mặc khải trong câu chuyện này? Làm sao điều đó lại xảy ra?”

Tôi bắt đầu tự gọi mình là nhà khoa học thuộc linh, và tôi vô cùng xúc động khi Đức Thánh Linh mặc khải cho tôi biết hết luật lệ này đến luật lệ khác. Thậm chí tôi còn xúc động mạnh hơn khi thấy có nhiều luật lệ mà tôi khám phá ra được lại được kích hoạt từ trong chính cuộc đời tôi giống y như cách chúng đã hoạt động trong Kinh Thánh. Có nhiều người hỏi tôi “Gary ơi, ông có ý gì khi nói về những luật lệ của Vương quốc vậy?” Tôi thường nhắc nhở họ về tất cả mọi luật lệ chúng ta sử dụng trên đất – trọng lực, những định luật vật lý và tất cả những quy luật quản trị tự nhiên.

Người nông dân sử dụng luật lệ này bất cứ khi nào người ấy muốn; người ấy không phải cầu nguyện để chúng hoạt động. Bất cứ khi nào người ấy dùng đến thì chúng sẽ hoạt động. Tương tự, Vương quốc Đức Chúa Trời vận hành theo luật lệ mà những luật ấy chúng ta có thể học. Vì chúng có quy luật, chúng không bao giờ thay đổi và chúng có thể được học hỏi và được áp dụng vào đời sống trong Vương quốc.

KHI ĐỨC CHÚA TRỜI BẮT ĐẦU MẶC KHẢI VÀ DẠY DRENDA VÀ TÔI LUẬT LỆ CỦA NGÀI, TÔI BẮT ĐẦU NHẬN RA RẰNG MỖI MỘT CÂU CHUYỆN TRONG KINH THÁNH ĐỀU NẮM GIỮ NHIỀU CHÌA KHOÁ LIÊN QUAN ĐẾN CÁCH VƯƠNG QUỐC HOẠT ĐỘNG MÀ TÔI CẦN PHẢI BIẾT.

Tiện thể, tôi muốn nói rằng một khi bạn đến với Đấng Christ, bạn là công dân của Vương quốc Ngài và mọi thứ thuộc về Vương quốc đều thuộc về bạn. Những quy luật của Vương quốc này, bạn cũng có thể học và vận dụng. Nhiều người sẽ trả lời tôi rằng “Được rồi, tôi hiểu được một phần rồi, nhưng hãy cho tôi một ví dụ cụ thể một luật nào đó trong Vương quốc đi.” Có rất, rất nhiều quy luật. Thực chất là tôi chỉ mới viết xuống chỉ một vài quy luật thôi đấy, chẳng hạn như luật nói về quyền hạn thực thi pháp lý, luật đức tin, luật hiệp ý, mặc dầu tôi không đưa ra và không đặt tên chúng như những chương trước đó. Một lần nữa, chúng ta thấy có nhiều luật, và tất cả những quy luật này đều có thể bị phá vỡ chức năng và bị áp dụng sai và đó là những phần mà chắc chắn chúng ta phải tập trung rồi.

Hãy để tôi kể câu chuyện này cho quý vị nhằm minh hoạ điều tôi muốn nói.

Tôi có sở hữu một chiếc máy bay, dòng Piper Mirage, tôi thường dùng để bay đi công tác hội nghị, gặp gỡ khách hàng và hội họp. Tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi Colorado để tham dự một hội nghị và đã lên kế hoạch cẩn thận cho việc kiểm duyệt bảo dưỡng hàng năm theo quy định của pháp luật xoay quanh chuyến đi đó. Nếu bạn chưa biết về điều này thì mọi phi cơ để bay ở Hoa Kỳ đều phải vượt qua đợt đánh giá bảo dưỡng hàng năm mỗi năm một lần. Phi công của tôi đã chọn chiếc Mirage và sau đó sẽ đưa chúng tôi đến cuộc họp. Nhưng hôm trước khi anh ấy đến lấy, phân xưởng đã gọi điện và báo rằng họ đã vô tình làm vỡ kính chắn gió phía trước. Họ sẽ thay thế nó miễn phí, nhưng quá trình này sẽ kéo dài thêm ba ngày nữa trước khi máy bay có thể sử dụng. Điều đó có nghĩa là Drenda và tôi phải bay đến Colorado bằng một chuyến bay thương mại. Tôi không có ý phàn nàn gì cả, chỉ là chúng tôi luôn thích lái máy bay riêng của mình hơn để bay tới bất cứ nơi nào chúng tôi đến nếu có thể được. Chúng tôi đã có một chút thất vọng nhưng cũng đã đến được hội nghị. Kế hoạch là phi công của chúng tôi sẽ đến đón chúng tôi cho chuyến bay về lại Ohio.

Hai ngày sau khi bước vào hội nghị, có một trận mưa đá bất ngờ ập đến khu vực đó. Những cục mưa đá lớn đến nỗi chúng đã phá hủy toàn bộ khu vực. Ở một số nơi, những tảng mưa đá khổng lồ đã thực sự xuyên thủng qua các mái nhà. Hàng trăm chiếc xe hơi bị hư hỏng không cách nào sửa chữa được. Những tòa nhà và mái nhà cũng đã bị hủy hoại. Khi phi công của tôi đến đón chúng tôi, anh ấy đã đậu tại cùng một Nhà điều hành cơ sở cố định (FBO) mà lẽ ra chúng tôi đã để máy bay lại tại đó nếu chúng tôi dùng nó để bay tới hội nghị theo dự tính ban đầu. Một cảnh tượng kinh khiếp đập vào mắt tôi. Những chiếc máy bay đậu chính xác ngay nơi chiếc máy bay của tôi mà lẽ ra sẽ đậu ở đó thì nó đã hoàn toàn bị phá hủy rồi. Chiếc máy bay của tôi, bởi ân điển của Chúa, đã không có mặt ở đó và vì thế không hề bị hư hại gì cả. Thật là một câu chuyện đáng kinh ngạc chẳng còn gì để nghi ngờ nữa, nhưng nó đã xảy ra như thế nào? Ý của tôi là đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay chiếc máy bay không có mặt tại đó phải chăng là kết quả của một quy luật thuộc linh nào đó mà tôi không hiểu bằng cách nào mà tôi lại được lợi thế đến vậy?

Thôi được rồi, thực tế thì tôi biết rằng đó là kết quả của một quy luật thuộc linh mà tôi đã thiết lập, là cái tôi sẽ chia sẻ với bạn ngay trong giây lát nữa thôi. Việc hiểu được quy luật cho phép bạn tái lặp những kết quả bất cứ khi nào bạn cần. Trong trường hợp này, tôi đã thực hành một quy luật mà Đức Chúa Trời đã chỉ dạy tôi ngay từ ban đầu khi Ngài huấn luyện tôi lần đầu tiên về các luật lệ và cách thức vận hành của Vương quốc Ngài.

Hãy để tôi chỉ cho bạn định luật Đức Chúa Trời đã tỏ bày cho tôi, sau đó tôi sẽ chỉ cho bạn biết cách tôi ứng dụng nó. Hãy nhớ rằng, mỗi một câu chuyện trong Kinh Thánh đều đang chỉ cho bạn điều gì đó về Vương quốc cũng như cách Vương quốc hoạt động. Tôi tự gọi mình là nhà khoa học thuộc linh. Khi đọc Kinh Thánh, tôi luôn tìm kiếm những định luật dẫn đến điều gì đó hoặc những định luật nào không cho phép điều gì đó xảy ra nữa. Chúng tôi thấy câu chuyện có liên quan đến bài học mà tôi muốn chỉ cho bạn nằm ở sách phúc âm Mác, đoạn 6.

Khi trời về chiều, các môn đồ đến thưa với Ngài: “Nơi nầy hoang vắng mà trời đã chiều rồi; xin Thầy cho dân chúng về để họ đi vào các vùng quê, làng mạc lân cận mua thức ăn.”
Nhưng Ngài bảo: “Chính các con hãy cho họ ăn.”
Môn đồ thưa rằng: “Chúng con phải đi mua đến hai trăm đơ-ni-ê bánh cho họ ăn sao?”
Ngài bảo: “Hãy đi xem các con có bao nhiêu bánh?”
Sau khi xem xét, các môn đồ thưa: “Có năm cái bánh và hai con cá.”
Ngài bảo các môn đồ sắp xếp dân chúng ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống thành từng nhóm, nhóm một trăm, nhóm năm chục. Đức Chúa Jêsus lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ bánh và trao cho các môn đồ để phân phát cho dân chúng. Ngài cũng chia hai con cá cho mọi người. Ai nấy đều ăn no nê. Họ thu lại được mười hai giỏ đầy những mẩu bánh và cá thừa. Số người ăn bánh là năm nghìn người.

— Mác 6:35-44

Đây là một câu chuyện rất tuyệt vời và là sự minh hoạ cho cách Vương quốc Đức Chúa Trời vận hành. Năm ổ bánh và hai con cá mà lại nuôi được 20,000 người! Nhưng bạn sẽ nói là “Ông Gary này, Kinh Thánh nói chỉ có 5,000 người thôi mà.” Ồ vâng, thì đúng là vậy nhưng tôi e là còn có cả phụ nữ và trẻ em nữa chứ. Cho nên tôi đoán con số phải khoảng 20,000 người ở đó.

Khi các môn đồ đến với Chúa Giê-su để hỏi Ngài chuyện ăn uống, Chúa Giê-su muốn dạy họ điều gì đó về Vương quốc, vì vậy Ngài nói “Các con hãy cho họ ăn.” Ồ, điều đó làm họ khá sốc. Họ có thể kiếm đâu ra lượng đồ ăn cho chừng ấy người chứ? Họ trả lời Ngài với cách hiểu về nguồn chu cấp thức ăn duy nhất họ biết, đó là – qua lao động! Họ bảo “Thầy ơi, như vậy sẽ tiêu tốn tám tháng tiền lương lao động đó thầy!” Tiền kiếm được theo giờ dưới góc nhìn làm đổ mồ hôi, sôi nước mắt của hệ thống rủa sả thế gian này thì họ không tài nào nuôi nổi mấy ngàn người đó được.

Nhưng trong Vương quốc, mọi quy luật khác nhau trong cách thực thi sẽ khiến cho mọi thứ đều có thể. Chúa Giê-su muốn giúp họ thấy được hệ thống rủa sả của thế gian trong quá khứ và học biết điều khả thi mới từ Vương quốc Đức Chúa Trời. Rồi Chúa Giê-su yêu cầu họ phải nhìn thấy được những gì họ có thể làm để nuôi nổi đám đông ấy. Họ đi và tìm kiếm và rồi họ thưa với Chúa rằng họ tìm được năm cái bánh và hai con cá nhưng chừng này thì không đủ thiếu vào đâu cả. Rồi Chúa Giê-su bảo họ đưa cho Ngài bánh và cá. Ngài cầm lấy chúng trong tay, cầu nguyện và chúc phước cho chúng. Rồi Ngài đưa chúng lại cho các môn đồ rồi bảo họ truyền phát cho đám đông. Dĩ nhiên, bạn biết phần còn lại của câu chuyện; tất cả bánh và cá đều đủ cho 20,000 người ăn cho đến chừng họ no mới thôi thì sau đó đếm được vẫn thấy còn dư 12 giỏ đầy.

Câu hỏi tôi đặt ra là: “Tại sao Chúa Giê-su yêu cầu bánh và cá phải được đem đến cho Ngài trước khi Ngài phân phát lại cho họ? Tại sao Chúa Giê-su không cứ như vậy mà bảo các môn đồ phát đồ ăn ra một khi họ tìm được đồ ăn? Tại sao chúng phải được Chúa Giê-su chúc phước trước?” Đáp án chính xác ở đây là Chúa Giê-su phải chúc phước bánh và cá trước. Bạn thấy đấy, bánh và cá trên đất phục dưới thẩm quyền và sự thực thi quyền hạn của con người ngay khi các môn đồ tìm thấy chúng. Theo định nghĩa này, Chúa Giê-su không có quyền thực thi quyền hạn trên chúng. Nhưng khi bánh và cá được sẵn sàng để mang đến cho Ngài thì Ngài có thể chúc phước chúng. Từ chúc phước có nghĩa là thánh hoá hoặc biệt riêng. Bấy giờ, luật của Vương quốc được khải tỏ.

Khi Chúa chúc phước cho bánh và cá thì bánh cá đã chuyển đổi vương quốc. Về cốt lõi, sự thực thi quyền hạn trên bánh và cá đã thay đổi. Bây giờ, Đức Chúa Trời đã có quyền hợp pháp để nhân bội bánh và cá cho mọi người. Nếu Chúa Giê-su không cầm lấy bánh và cá và chúc phước cho chúng thì chúng sẽ không được nhân bội.

Chúng ta cũng sử dụng cùng một quy luật này khi chúc phước cho đồ ăn của mình, mặc dầu tôi nghĩ hầu hết mọi người đều không nhận biết được điều họ thực sự đang làm khi họ cầu nguyện cho vật thực của mình. Nhưng đơn giản là cứ đặt đồ ăn ra, khi chúng ta cầu nguyện cho đồ ăn, nó sẽ chuyển đổi vương quốc, theo đó, cho phép Đức Chúa Trời bảo vệ chúng ta khỏi mọi nguy hại tiềm ẩn trong đồ chúng ta ăn. Tôi cần bổ sung thêm một khía cạnh ở đây. Nếu chúng ta muốn tiếp tục sống bằng đồ ăn vặt và ăn những thứ mà chúng ta thừa biết là không tốt cho chúng ta thì chúng ta sẽ gặt những gì chúng ta gieo. Nhưng nếu chúng ta nhỡ ăn trúng một cái gì đó nguy hiểm, là thứ chúng ta không biết rằng độc hại cho chúng ta thì Lời của Đức Chúa Trời sẽ bảo vệ chúng ta giống như Lời Ngài đã bảo vệ chiếc máy bay của tôi vậy. Tôi không nói về kiểu cầu nguyện lễ nghi giáo điều mà hầu hết là bạn đã nghe từ rất nhiều người khi họ cầu nguyện cho lương thực của họ. Nhưng ý tôi đang muốn nói đó là khi chúng ta cầu nguyện bằng đức tin, tạ ơn Đức Chúa Trời là Đấng loại bỏ mọi đau ốm bệnh tật xung quanh rình rập chúng ta thì với tư cách là những công dân của Vương quốc vĩ đại, hãy yên tâm vui hưởng mọi lời hứa của Ngài.

Bắt rắn trong tay, hay nếu uống nhằm chất độc cũng không bị hại; họ đặt tay trên người bệnh thì người bệnh sẽ được lành.

— Mác 16:18

Trong thế giới ngày nay, chúng ta cần tự tin với sự bảo vệ Đức Chúa Trời sẽ mang lại sự an nghỉ cho chúng ta. Có quá nhiều thứ có thể đánh cắp đi sự bình an của chúng ta về tương lai, kể cả đồ ăn chúng ta ăn vào. Hãy tin tôi đi, bạn có thể chắc chắn rằng Sa-tan rắp tâm đánh cắp sức khoẻ cùng năng lực để hiệu quả chống lại hắn trên đất thông qua đồ ăn của bạn đấy!

Chúng ta có thể xem ví dụ khác về việc mang nan đề, vấn đề, sự bình an trong tâm trí, mà thực sự là tất cả mọi sự trong đời chúng ta đều phục dưới quyền thực thi pháp lý của Vương quốc như trong Phi-líp 4:6-7 chép.

Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời. Sự bình an của Đức Chúa Trời, vượt trên mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và trí anh em trong Đấng Christ Jêsus.

— Phi-líp 4:6-7

Khi chúng ta cầu nguyện cho một điều gì đó, thì sự cầu nguyện sẽ mang nan đề hoặc vấn đề đó phục dưới quyền thực thi pháp lý của Vương quốc Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta không cầu nguyện cho điều đó thì tay của Đức Chúa Trời bị cột trói. Cho nên Kinh Thánh mới bảo chúng ta hãy cầu nguyện không thôi (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:17) và bạn không nhận lãnh được là vì bạn không cầu xin (Gia-cơ 4:2).

Khi mua chiếc máy bay về nhà và khi mua bất kỳ thứ gì, tôi đều cầu nguyện cho chúng, đặt tay lên đó và đặt nó dưới quyền thực thi pháp lý của Vương quốc Đức Chúa Trời để chúng hoàn thành được mục đích chúng được định đó là để phục vụ cho Vương quốc Đức Chúa Trời và cho nhiệm vụ tôi đặt ra chúng. Vì cớ đó mà chiếc máy bay của tôi không bị giới hạn bởi Sa-tan và những tay sai của hắn. Sự nguy hại không đến gần chiếc máy bay của tôi được!

Cách đây một tháng, tôi lái chiếc Mirage từ Houston đến Ohio sau khi kết thúc hội nghị. Lúc đó trời đã trễ vì chúng tôi bay qua khu vực một vùng quê rất tối. Sấm chớp xẹt qua bầu trời từ một khoảng cách xa hai bên chúng tôi vì có một cơn bão sắp đổ bộ và nó sẽ quét qua đất nước chúng tôi. Vì cơn bão sắp đến khiến chúng tôi phải thay đổi đường bay để tránh cơn bão và như vậy nên chúng tôi đã tốn nhiên liệu nhiều hơn dự kiến. Để đảm bảo chúng tôi sẽ về đến nhà bình an và để thoả mãn được những quy định của FAA liên quan đến việc dự trữ nhiên liệu trên suốt chuyến bay, chúng tôi quyết định dừng chân tại Louisville, Kentucky để châm thêm nhiên liệu. Chúng tôi hạ cánh với 113,5 lít xăng trên khoang máy bay nhưng chúng tôi đã bay quá một giờ và không muốn bị hụt nhiên liệu. Chúng tôi kéo cửa vào trong FBO và hỏi mua họ thêm 75,7 lít nhiên liệu cho mỗi thùng. Hai thùng nhiên liệu có dung tích lên đến 265 lít, dư để bay theo khoảng cách dự kiến đến Ohio vì con Mirage của tôi sẽ đốt 83,2 lít cho mỗi giờ bay.

Khi đợi ở FBO, cô gái ở quầy bán hàng bảo chúng tôi rằng cô ấy có thể đổ cho chúng tôi 151,4 lít xăng. Khi cô ấy nói vậy thì thợ đường dây tiến lại cùng với một vài giấy tờ liên quan đến giao dịch. Cô ấy cầm lấy xấp giấy, nhìn chăm chăm và bảo “Có cái gì đó không đúng ở đây. Con số không khớp.” Thợ đường dây mới nói rằng anh ấy sẽ cho hút nhiên liệu ra và sửa lại con số sao cho khớp sau. Cô ấy đồng ý rồi nói với chúng tôi rằng cho đến chừng những con số được hiệu chỉnh lại, cô ấy không thể giao hoá đơn cho chúng tôi được nhưng thay vào đó cô ấy sẽ email cho chúng tôi. Chúng tôi trả lời là “được thôi.” Và bước ra ngoài máy bay cùng với anh thợ sửa đường dây. Người phi công của tôi mới hỏi thợ sửa đường dây để xác minh có phải thực sự anh ta đổ 75,7 lít xăng cho mỗi thùng nhiên liệu mỗi bên không thì anh ta nói “đúng vậy, tôi đã đổ 75,7 lít nhiên liệu cho mỗi bên.”

Rồi chúng tôi bay về Ohio, bay được khoảng 40 phút, bỗng nhiên, thùng nhiên liệu bên trái bị hết xăng. Chúng tôi bị sốc; Làm sao lại như vậy được? Một phút sau, thùng xăng bên trái bị hết. Lúc đó lại vào giữa đêm, rồi lại ở trong một đêm mà trời tối mịt nữa, và chúng tôi thì đang ở độ cao 4,572m mà không còn nhiên liệu. Điều gì đã xảy ra? Chúng tôi vừa mới nạp nhiên liệu mà. Có lẽ mọi người sẽ nói với tôi rằng “máy bay của ông không có đồng hồ đo xăng sao?” Dĩ nhiên là có chứ nhưng đồng hồ đo xăng của chúng tôi sau khi đổ xăng xong thì nó mới từ từ nhảy kim báo mực. Nếu bạn còn lái chiếc Suburban cổ hơn thì có lẽ bạn sẽ hiểu điều tôi đang nói. Những chiếc đồng hồ đo xăng của chúng thì sau khi đổ xong nhiên liệu thì từ từ chúng mới nhảy kim báo.

Cho nên trong trường hợp này, phi công của tôi mới trực tiếp hỏi anh thợ bảo trì rằng liệu anh ta đã đổ xăng đầy cho chúng tôi chưa và chính xác số lít nhiên liệu là bao nhiêu. Chúng tôi cũng tận mắt thấy xe tiếp nhiên liệu được chở đến máy bay của tôi và nó đã bơm xăng vào máy bay. Phi công của chúng tôi đã thực hiện nhiệm vụ của mình rất chăm chỉ, thấy xe chở nhiên liệu đổ xăng vào khoang và cũng đã xác minh hai lần rằng đã được đổ 151,4 lít vào máy bay. Một khi chúng tôi xác minh nhiên liệu là chúng tôi đã cài đặt đồng hồ kim xăng theo dõi thì lượng nhiên liệu thực đốt mới hạ xuống có 0,37 lít xăng mà thôi. Chúng tôi đã nghĩ là chúng tôi đã hoàn tất những gì cần thiết để tiếp tục cuộc hành trình bay an toàn về đến nhà.

Chúng tôi đã công bố một trường hợp khẩn cấp và phải hạ cánh nhanh vào sân bay Greater Cincinnati, điều này thực sự không thành vấn đề bởi vì chúng tôi đã từng trực tiếp ghé ngang đó khi thùng chứa nhiên liệu bị cạn kiệt, nhưng chắc chắn là chuyện này có một chút hứng khởi. Bởi vì sau này chúng tôi đã phát hiện ra rằng, đó là chiếc máy bay đầu tiên mà người thợ bảo trì đã từng tiếp nhiên liệu. Anh ta đã đổ 7,6 lít xăng máy bay vào mỗi thùng chứa, chứ không phải 75,7 lít. Anh ta đã không biết cách đọc đồng hồ. Thật vậy sao? Còn nữa, tất cả những gì mà công ty quốc gia này thực hiện chỉ là tiếp nhiên liệu cho các phi cơ – thật không thể nào tin nổi!

CÓ NHIỀU QUY LUẬT TRONG VƯƠNG QUỐC BẠN CẦN HỌC ĐỂ HIỆU QUẢ, AN TOÀN VÀ CÓ SỰ CUNG ỨNG Ở TRÊN ĐẤT.

Những gì kẻ thù định để hãm hại không thành vấn đề, nhưng vấn đề là nó sẽ trở thành một sự cố lớn nếu chúng tôi cạn kiệt nhiên liệu ở bất cứ nơi nào đó khác mà không phải ở độ cao 4,572m. Nhưng lại một lần nữa, kẻ thù chẳng thể làm hại tôi hay là chiếc máy bay đó. Nhằm ngăn chặn một nỗ lực hãm hại tiềm ẩn khác nào đó từ kẻ thù, chúng tôi đã thay đổi một số thủ tục trong quá trình tiếp thêm nhiên liệu kể từ dạo ấy. Bây giờ chúng tôi không để lại chiếc máy bay với anh thợ bảo trì tiếp nhiên liệu mà không có mặt chúng tôi ở ngay tại đó với anh ta và chúng tôi sẽ theo dõi mọi thứ cho đến khi việc tiếp nhiên liệu kết thúc. Sự cố này có lẽ đã trở nên thảm khốc nếu chúng tôi tiếp cận vấn đề một cách yếu kém và chậm chạp hay trong tình trạng thời tiết xấu nào đó; nhưng dĩ nhiên, điều đó đã không xảy ra bởi vì tôi có một giao ước của sự bảo vệ.

Cả hai sự cố này đối với máy bay của tôi đều liên quan đến mức độ an toàn của phi cơ cũng như chính bản thân tôi, đây là kết quả giao ước của tôi, của các thẩm quyền hợp pháp của tôi trong Vương Quốc. Dĩ nhiên là tôi có thể kể cho bạn nghe câu chuyện về việc làm thế nào mà lúc đầu tôi đã có được chiếc máy bay đó, nhưng sẽ không phải là lúc này. Tôi nghĩ rằng bạn đã hiểu rõ được điều này – Chúa thật tuyệt vời!

Có nhiều luật trong Vương quốc bạn phải học để hiệu quả, để an toàn và để có sự cung ứng ở đây – ngay trên địa hạt thế gian này. Sa-tan ghét chúng ta nhưng hắn không thể cản được chúng ta, ngợi khen Chúa. Sự bảo vệ cũng là một sự an nghỉ, không lo lắng và không sợ hãi! Đó là quyền lợi hợp pháp của bạn. Nhân tiện, luật mà tôi vừa mô tả và đã áp dụng được gọi là luật của quyền hạn thực thi pháp lý cho trường hợp nếu bạn đang thắc mắc nhé!

Một câu Kinh Thánh khác Đức Chúa Trời ban cho tôi ngay từ ban đầu có liên quan đến Vương quốc của Ngài là Lu-ca 6:20.

Đức Chúa Jêsus ngước mắt nhìn môn đồ và phán: Phước cho các con là những người nghèo khó, vì vương quốc Đức Chúa Trời thuộc về các con.

— Lu-ca 6:20

Drenda và tôi bắt đầu học những gì Đức Chúa Trời nói về “Vương quốc của Ngài” bằng câu Kinh Thánh này khi lần đầu Chúa chỉ Vương quốc Ngài cho chúng tôi. Một lần nữa, Ngài cho chúng tôi thấy Ngài là Vua của Vương quốc và vương quốc sẽ hoạt động và thực thi chức năng của Vương quốc bằng luật pháp. Ví dụ, biên giới ở miền nam của đất nước chúng ta. Hằng năm, có hàng ngàn người cố lẻn vào Hoa Kỳ. Tại sao? Vì nơi họ sống không có phong cảnh hữu tình chăng? Không, dĩ nhiên là không rồi. Họ cố tình vào Hoa Kỳ vì chính phủ Hoa Kỳ. Chính phủ của chúng ta có luật pháp bảo vệ cho quyền lợi của người dân và cố gắng mang đến nhiều sự tự do mà ở những quốc gia khác không có: quyền tự do sở hữu tài sản, quyền tự do kinh doanh, quyền tự do tôn giáo, và quyền tự do ngôn luận. Tất cả những quyền này đều không có ở nhiều quốc gia khác.

Chúng ta đã nói đôi chút về Vương quốc Đức Chúa Trời, nền tảng cơ bản cho mọi chìa khoá, những nguyên tắc, luật pháp Đức Chúa Trời ban cho chúng ta với tư cách là những công dân. Việc bạn hiểu biết hay thiếu hiểu biết về những luật này có thể tạo ra sự khác nhau giữa sự sống và cái chết, giữa chiến thắng hoặc thất bại. Sau khi khốn khổ chịu đựng suốt chín năm liền về nỗi sợ hãi do kiệt quệ tài chính gây ra và bây giờ, khi đã được tự do, tôi không thể nào nào nhấn mạnh đủ được tầm quan trọng khi làm công dân Thiên Quốc là có ý nghĩa to lớn nhường nào cũng như tầm quan trọng của việc biết được mọi quy luật và nguyên tắc làm nên Vương quốc Đức Chúa Trời.

Trái đất đã tồn tại hàng ngàn năm nay, tuy nhiên có nhiều điều chúng ta đang tận hưởng ngày nay lại không được hiểu hết. Ví dụ, tôi muốn bạn hình dung cái tựa như đêm Giáng sinh năm 1906 tại Ocean Bluff- Brant Rock, Massachusetts. Có cái gì đó đã xảy ra làm thay đổi thế giới thời đó. Reginald Fessenden bật bản nhạc Ồ, Đêm Thánh để chèo thuyền ra đại diện qua sóng radio và đọc Lu-ca chương hai. Đó là thời mà thế giới truyền đi tín hiệu qua sóng radio. Còn bây giờ, chúng ta chỉ cần cầm điện thoại lên là có thể gọi cho bất cứ ai trên hành tinh này mà không cần phải nghĩ ngợi gì.

Hoặc giả vào tháng Giêng năm 1879 thì sao? Thomas Edison đã phát minh thành công đèn sợi tóc và bây giờ thì mọi quốc gia trên đất đều có thể sử dụng luật điện lực và những định luật về vật lý học để nhìn vào ban đêm. Hoặc giả là ngày 17 tháng Mười Hai năm 1903 thì sao? Anh em nhà Wright đã thành công bay bằng máy bay đầu tiên và bây giờ thì chúng ta có thể leo vào chiếc máy bay phản lực hiện đại và bay khắp nơi trên thế giới chỉ với vài giờ đồng hồ. Chiếc máy bay phản lực thương mại lớn nhất thế giới – chiếc A380, nặng 544 tấn, có thể chở hơn 800 người bay hơn 9 giờ không cần nạp nhiên liệu là có thể bay được gần 1,000km/ giờ trái đất. Nếu người ta có thể nhìn thấy được thứ gì đó tựa như vầy ở những năm 1800 thì chắc họ sẽ ngất xỉu khi nhìn những thứ này. Nhưng bây giờ, điều này đối với chúng ta bình thường như tắt đèn và bật đèn thôi.

Ý tôi muốn nói đó là tất cả những luật này vốn đã ở đây, luôn ở đây, trên trái đất này, ngay từ lúc con người vừa được tạo dựng nên. Chúng đã luôn có sẵn ở đó để cho con người sử dụng; chứ không phải con người chỉ đơn thuần nhìn thấy chúng mà thôi. Con người đã nhìn thấy chim bay, thấy tia chớp nhưng vẫn không tài nào hiểu được tại sao lại vậy.

Điều này cũng đúng khi liên quan đến Kinh Thánh. Tôn giáo thiết lập nhiều ranh giới liên quan đến những gì Lời Chúa muốn nói. Bạn và tôi đã nghe trong nhiều năm rồi, đó là những thứ đó đều đã là quá khứ, Đức Chúa Trời không còn làm phép lạ nữa. Những ân tứ của Thánh Linh chỉ để dành cho các sứ đồ, hoặc cái dằm xóc của Phao-lô đó là bệnh tật. Trên thực tế, Lời Chúa khá đơn giản. Lời Chúa nói như thế nào thì nó chính xác là những gì mà Lời Chúa muốn nói. Nhưng nền tảng của Vương quốc là chìa khoá lớn đầu tiên bạn phải dùng để mở toàn bộ những cánh cửa khác.

BÂY GIỜ, SAU ĐÂY LÀ MỘT CHÌA KHOÁ LỚN KHÁC: MỌI QUY LUẬT ĐỀU KHÔNG ĐỔI!

Thả một viên đá, nó sẽ rơi. Nó sẽ rơi bao nhiêu lần vậy? Thả lúc nào là sẽ rơi lúc đó! Luật trọng lực chắc chắn với bạn rằng bao nhiêu lần bạn thả viên đá thì bấy nhiêu lần viên đá rơi xuống đất. Điều này cũng y như vậy với Vương quốc Đức Chúa Trời.

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note