Header Background Image

CHƯƠNG 3
VƯƠNG QUỐC LÀ ĐÁP ÁN DÀNH CHO BẠN

Bây giờ, bạn sẽ có được sự hiểu biết cơ bản cách Vương quốc hoạt động theo quy luật và những nguyên tắc không đổi, tôi muốn bắt đầu tập chú vào những quy luật thực sự ảnh hưởng đến tài chính của bạn và cho đến cuối cùng thì nó sẽ ảnh hưởng đến sự an nghỉ của bạn.

Nhưng trước khi đến đó, tôi muốn xác định lý do tại sao tôi đặt tên cuốn sách là Sức Mạnh Của Lòng An Nghỉ và từ an nghỉ có ý nghĩa gì trong bối cảnh tài chính và Vương quốc. Ngạc nhiên thay, tôi không hề đặt ra khái niệm này cũng như không đặt ra khái niệm an nghỉ liên quan đến tài chính mà chính Đức Chúa Trời đã đặt tên nó như vậy đấy.

Như vậy, trời đất và muôn vật đã được sáng tạo xong. Ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời hoàn tất các công việc Ngài đã làm. Vì thế, vào ngày thứ bảy Ngài nghỉ. Ngài đã làm xong mọi công việc. Ngài ban phước cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày đó, vì vào ngày đó Ngài nghỉ sau khi đã làm xong mọi công việc sáng tạo.

— Sáng Thế Ký 2:1-3

Trước tiên, hãy để tôi nói rõ điều này: Đức Chúa Trời không nghỉ ngày thứ Bảy vì cớ Ngài mệt. Đức Chúa Trời không bao giờ mệt mỏi. Sở dĩ Ngài nghỉ vì theo Lời Kinh Thánh nói, mọi thứ đã hoàn tất và Ngài cũng đã xong việc. Ngài tạo dựng con người vào ngày cuối cùng của sáu ngày sáng tạo để con người sống trong ngày thứ bảy này. Ngày thứ bảy là ngày không có nghĩ ngợi gì về sợ hãi, sinh tồn, ốm đau bệnh tật và càng không có việc lao nhọc hay đổ mồ hôi để có cái ăn. Thay vào đó, trong suy nghĩ của A-đam chỉ có duy nhất Đức Chúa Trời, vợ ông, nhiệm vụ và mục đích của cuộc sống ông. Mọi thứ ông cần là để hỗ trợ cho công tác và cuộc sống đã được chuẩn bị và được dành sẵn cho ông rồi; Kế hoạch của Đức Chúa Trời đã hoàn tất. Ngày nay người ta mơ ước những gì A-đam có, sống vô âu vô lo, có khả năng để tập trung cho hoài bão và những mối quan hệ mà không mảy may quan tâm đến cơm áo gạo tiền. Nhưng thật không may, khi A-đam phản nghịch, ông đã đánh mất đi sự chu cấp của Đức Chúa Trời và kể từ đó, loài người bắt buộc phải nổ lực gồng mình chạy (đổ mồ hôi, sôi nước mắt) để đeo đuổi những thứ của đời này.

Vì tất cả những điều nầy các dân ngoại vẫn tìm kiếm, và Cha các con ở trên trời đã biết mọi nhu cầu của các con. Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì Ngài sẽ ban cho các con mọi điều ấy nữa.

— Ma-thi-ơ 6:32-33

Gánh nặng cơm áo gạo tiền là một cái gánh rất nặng nề phủ chụp lên mọi năng lực tri giác con người về cuộc đời. Cám dỗ của sự giàu có đó là để được tự do thoát khỏi mọi nhu cầu có cần để sinh tồn mà phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có được là những gì mà con người mơ ước. Trở thành triệu phú chỉ có một ý nghĩa duy nhất đó là có khả năng làm vơi bớt áp lực và gánh nặng của cơm áo gạo tiền, cho phép họ tập trung vào mục đích và nhiệm vụ của mình. Chơi vé số là điều cực kỳ phổ biến vì nó đem lại sự chu cấp mà không cần phải dính chặt với sự lao động và người đó có thể thoát khỏi hệ thống bị rủa sả của quả đất về tiền bạc. Những sự quảng bá về chiến lược làm giàu nhanh chóng xuất hiện trong mọi hình thức và chúng liên tục tấn công vào email của chúng ta cùng những bài đăng trên trang mạng xã hội Facebook. Vậy thì trong bối cảnh tài chính của chúng ta, chúng ta cần trả lời cho bằng được câu hỏi: Có cách nào để quay trở lại với ngày Sa-bát là ngày mà mọi thứ đều hoàn tất và không bị ảnh hưởng và được dành sẵn cho không? Câu trả lời là một chữ CÓ to bự này!

ĐÁP ÁN BẠN CẦN ĐỂ THỊNH VƯỢNG VÀ TIẾP TỤC THỰC HIỆN NHIỆM VỤ, CHO PHÉP BẠN KHÁM PHÁ RA MỤC ĐÍCH CỦA BẠN LÀ VƯƠNG QUỐC.

Làm sao điều đó xảy ra và làm sao hiểu được những quy luật của Vương quốc cho phép sản sinh ra loại kết quả này chính là mục đích của cuốn sách tôi đang viết đây. Tôi biết rằng bằng kinh nghiệm sống của bạn hoặc thậm chí là trong hội thánh và với nhiều Cơ đốc nhân, biết đâu đó trong số quý vị có người sẽ tranh cãi rằng những gì tôi đang nói là không đúng, cũng giống như ngày nay chúng ta có quá nhiều Cơ đốc nhân cứ ôm khư khư thần học “túng thiếu, nghèo đói mới thánh khiết.” Nhưng tôi dám bảo đảm với bạn rằng mọi câu trả lời bạn cần cho một đời sống thịnh vượng mà bạn vẫn có thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ cũng như cho phép bạn khám phá ra mục đích của mình đó là Vương quốc.

Phước cho các con là những người nghèo khó, vì vương quốc Đức Chúa Trời thuộc về các con.

— Lu-ca 6:20

Câu trả lời dành cho nghèo túng là Vương quốc! Đây là câu Kinh Thánh đầu tiên Đức Chúa Trời dẫn dắt tôi khi Ngài bắt đầu dạy tôi quy luật tài chính của Vương quốc. Dĩ nhiên, để nắm bắt khái niệm này, bạn sẽ phải biết khái niệm Vương quốc nghĩa là gì, và đó cũng là điều tôi đã đề cập với bạn. Và tôi nghĩ bạn phải hiểu rõ những gì thực chất đã xảy ra tại vườn Ê-đen khi A-đam phạm tội. Vậy hãy để tôi dành ít phút để nói nhanh qua cho bạn điều này.

Ban đầu, A-đam và Ê-va không lo lắng bất cứ thứ gì; không ốm đau bệnh tật, không gặp vấn đề về cơm áo gạo tiền thiêu đốt tâm trí họ mỗi ngày. Từng ngày trôi qua, tất cả những gì họ nghĩ đến đó là nhiệm vụ, đó là kính mến Đức Chúa Trời, yêu thương nhau, chăm sóc quả đất và canh tác khu vườn Đức Chúa Trời ban cho họ. Nỗi sợ hoàn toàn không có mặt trong cuộc sống của họ. Mãi cho đến một ngày, khi A-đam phạm tội phản nghịch, làm cho dòng chảy bị thay đổi. Như tôi đã nói, Sa-tan trở thành chúa của đời này, con người bị chia cắt khỏi Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời bị dứt ra khỏi quyền hạn thực thi pháp lý hợp pháp trên con người. A-đam bị sốc trước thực tại mới về cách cuộc đời hoạt động. Một lần nữa, đây là những lời Đức Chúa Trời đã nói với A-đam sau khi A-đam phạm tội.

Vì con đã nghe theo lời vợ, ăn trái cây mà Ta đã ra lệnh cấm ăn, nên đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa; Con phải khổ nhọc suốt đời mới có miếng ăn từ đất sinh ra.

— Sáng Thế Ký 3:17

Khổ nhọc, đổ mồ hôi sôi nước mắt, sợ hãi, bất an và tâm trí lúc nào cũng nghĩ đến vấn đề sinh tồn bấy giờ thiêu đốt tâm tưởng của A-đam và Ê-va. Mục đích của họ, mục đích được Đức Chúa Trời hoạch định bấy giờ đã bị đánh mất trong toàn thể nhân loại và nhân loại bấy giờ phải ở trong cuộc chiến sinh tồn. Nhiệm vụ hoành tráng của A-đam, mục đích của A-đam bấy giờ bị bóp nghẹt bởi những nhu cầu cuộc sống và những thứ cần phải chăm sóc. A-đam đã đánh mất cái nhìn về con người thật của mình. Bấy giờ mục đích duy nhất ông có thể thấy được đó là sinh tồn, là thứ đòi hỏi phải đổ mồ hôi sôi nước mắt không ngừng nghỉ. Kể từ ngày đó về sau, chẳng có điều gì thay đổi đáng kể cả.

Hôm nay, khi đã là mục sư, tôi thấy câu hỏi lớn nhất mọi người hay hỏi tôi, đó là “tôi nên làm gì với cuộc đời của mình đây?” Lý do họ hỏi như vậy là bởi vì kể từ khi A-đam phạm tội, thế gian này, công cuộc tìm kiếm miếng cơm manh áo này trở thành mục tiêu đo lường cho mọi thứ. Mọi quyết định thường được lập ra căn bản là dựa trên tiền bạc chứ không phải là mục đích của quyết định đó là gì. Tiền bạc và nhu cầu tiền bạc có thể thúc ép con người ta làm những việc mà họ ghét cay ghét đắng nữa. Trên thực tế, hầu hết mọi người đều không có manh mối nào để nhận biết con người thật của họ. Hãy chú ý câu nói này “cho đến chừng bạn nhận biết Đức Chúa Trời, nếu không bạn sẽ chẳng bao giờ biết được mục đích Ngài dành cho cuộc đời bạn. Ngài là Đấng đã tạo dựng nên bạn.”

Ai cũng đói khát công cuộc tìm kiếm con người thật của họ. Đối với thế gian, dường như họ chỉ là một con số nào đó, nhưng đối với Đức Chúa Trời, họ rất đặc biệt và là những tạo vật có một không hai với những kĩ năng và tiềm năng mà người khác không có. Nhưng vì họ không biết Đức Chúa Trời là ai cho nên họ cũng không nhận biết được chính mình, họ đi tìm giá trị của bản thân trong những chỗ sai lầm. Họ cho phép văn hoá tuyên bố giá trị của họ qua việc chấp nhận những gì văn hoá nói. Nhưng hình ảnh mà phương tiện truyền thông khắc hoạ và chiếc gương văn hoá – tất cả đều thay đổi như chiếc bóng. Trước đó, bạn nghĩ rằng bạn đang ở trong cái gọi là được chấp nhận, nhưng rồi bạn sẽ mau chóng thấy nó thay đổi và rồi bạn bị nằm lại phía sau.

Tôi còn nhớ lúc ở Pa-ri, lúc đi bộ xuống phố cùng với Drenda. Dĩ nhiên, Pa-ri được biết đến là kinh đô thời trang; và phong cách thời trang năm đó là màu xám và đen. Cửa hiệu nào cũng có những ô cửa màu xám và đen. Khi tôi nhìn xuống con đường, từ cả hai hướng, tôi nhìn thấy có hàng trăm người qua lại đều có một tông màu xám, đen mà không hề có bất kỳ đường nét màu sắc nào khác. Cứ mỗi người như vậy, không có ngoại lệ, đều vận đồ xám và đen. Hàng trăm, hàng ngàn người nhưng họ không khác gì nhau là mấy. Lần cuối cùng ai đó nói cho bạn biết họ thích màu xám là khi nào vậy? Nhưng tại thời điểm đó, đại đa số chắc chắn thích màu xám hoặc đen.

Vì căng thẳng trong cuộc sống mưu sinh quá khắc nghiệt và nó làm méo mó nhân dạng của chúng tôi đối với mọi thứ chúng tôi nghĩ nó có thể giúp chúng tôi tìm được kế sinh nhai và để được chấp nhận, Drenda và tôi đã xây dựng lên một câu nói mà chúng tôi đã giảng nó suốt nhiều năm: “Nếu bạn không chấn chỉnh lại vấn đề tiền bạc thì bạn sẽ chẳng bao giờ khám phá ra được vận mệnh của đời mình!”. Là nô lệ thì cứ đi vay mượn để sống sót được lúc nào hay lúc đó để rồi điều tra hoặc tạo lên nhiều sự lựa chọn. Nhưng sự thật là, như tôi đã chia sẻ, hầu hết lúc nào mà con người ta đưa ra quyết định là đều quyết định xoáy quanh mục tiêu tìm kiếm hoặc để dành mà thôi. Họ từ bỏ đam mê để sống bằng đồng lương nào thì tiêu đồng lương ấy và để lo miếng cơm manh áo là cái họ nhìn thấy được. Sự thật là chúng ta sống trong căng thẳng bởi tâm trí chúng ta mặc định cài đặt tâm trí của sinh tồn và phải lao nhọc, đổ mồ hôi sôi nước mắt mà chính điều đó khiến chúng ta ngừng mơ ước. Nỗi sợ bắt giấc mơ của chúng ta làm con tin và sự túng thiếu giam cầm ước mơ của chúng ta trong ngục tù của những điều không thể.

Tôi còn nhớ ước mơ của tôi khi ấy là chỉ cần còn đủ tiền mua xăng để về đến nhà thôi là hạnh phúc rồi huống hồ là mơ cái gì đó to tát ý nghĩa hơn trong cuộc đời chứ. Những ngày đó, không có cái gì được nhìn thấy trong hệ thống ra-đa của tôi cả. Chỉ có mỗi việc trả tiền thuê nhà hằng tháng thôi mà đã lấy đi hết tất cả sự tưởng tượng mà tôi đã cố gắng tập trung suy nghĩ lắm rồi. Tôi thừa nhận rằng thật khó để nhìn lại quá khứ sinh tồn lúc bạn đang gặp khó khăn cùng cực về cái ăn cái mặc hay đang phải đối diện trực tiếp với những vấn đề liên quan đến tài chính.

Khi A-đam cho đi Vương quốc thì toàn bộ thế giới mới của cái chết, sợ hãi, sinh tồn, sự kinh khiếp phủ lấy cuộc đời ông. Tôi chắc rằng tất cả chúng ta đều biết nỗi sợ cảm giác như thế nào. Tôi có thể hồi tưởng lại không biết bao nhiêu câu chuyện trong cuộc đời tôi về nỗi kinh khiếp, xấu hổ, sợ hãi khi phải chịu đựng suốt ngần ấy năm dài triền miên trong mớ hỗn độn tài chính, rồi sau đó là những cơn khiếp sợ tấn công tôi và rồi tôi phải sống bằng thuốc chống suy nhược. Sống trong hệ thống bị rủa sả của quả đất về sự sinh tồn đã tôi luyện tất cả chúng ta đi đến cái nhìn tiêu cực về cuộc sống. Có một số nguời thì đối mặt với chuyện này giỏi hơn một số khác nhưng nếu không có Đấng Christ thì tâm trí mặc định tiêu cực này vẫn cứ liên tục nói với chúng ta rằng chúng ta không đủ tốt.

Bạn có từng nghe ai đó nói, “Đừng có hi vọng quá nhiều để rồi thất vọng” không? Lúc mới lớn, nếu tôi có phấn khích điều gì đó mà cha tôi cho là trẻ con thì ông sẽ nói “một ngày nào đó con sẽ trưởng thành thôi con trai à!” Vì vậy mà tôi thường ngăn bản thân không mơ mộng về điều gì nữa ngoại trừ những gì mà cha tôi quyết định là cần thiết. Tôi tin cha tôi đã từng bị tổn thương bởi việc lớn lên dưới mái nhà nghiện rượu và đó là điều ông đã làm suốt những năm tháng trưởng thành.

Thật lòng mà nói, tất cả chúng ta ai cũng trở thành chuyên gia trong chuyện lo lắng kể từ lúc mới sinh ra. Sợ hãi là chuyện xưa như trái đất rồi. Nếu bạn dừng lại và suy nghĩ một chút, bạn sẽ thấy từ không theo chúng ta kể từ lúc chúng ta được sinh ta trên đời này. “Không, con không được làm như vậy.” “Không, đặt lại chỗ cũ ngay.” “Không, con không đi đến đó được.” “Không, con không xử lý được việc này.” Chúng ta không còn nói từ có cho bất cứ điều gì nữa ngoại trừ phải kiếm cớ để thoát thân đối với hoạt động nào đó mà hoạt động này làm tê liệt tâm trí chúng ta đối với hoàn cảnh thực tế bên ngoài, chẳng hạn như việc ăn quá nhiều đồ ăn chúng ta thích.

Có một nghiên cứu ước tính rằng cứ một trẻ vị thành niên là có trên 148,000 từ không hoặc đừng chúng nghe được trong suốt quá trình khôn lớn, khi đối chiếu với chỉ một vài ngàn từ được truyền đi.

Gần đây, tôi mới tổ chức xong hội nghị thường niên có tên Provision và trên sân khấu, tôi có để chiếc ô-tô hiệu Ferrari 2017, chắc chắn đây là chiếc ô tô nhiều người mơ ước. Người chủ của chiếc xe nhóm ở hội thánh tôi và đã trả tiền mua chiếc xe này, với giá gần 400,000 đô la. Những người tham dự có mặt ngày hôm đó, ai cũng thích và nhìn chăm chăm chiếc xe, họ nhìn khắp một lượt, rồi tiến lại gần để nhìn cho kỹ. Nhưng mặc dầu tất cả họ đều rất thích chiếc xe nhưng dụng ý tôi đặt nó ở đó không phải để truyền cảm hứng cho lối sống đặt nặng mục tiêu vật chất mà là tôi muốn dạy cho họ một bài học. Tất cả mọi người đều đứng vây quanh chiếc xe, tất cả đều nói rằng họ muốn lái thử nó xem sao.

Nhưng tôi biết sự đào tạo huấn luyện nói “không” mà họ nhận được trong hệ thống bị rủa sả của quả đất về việc phải lao nhọc, phải vất vả, phải đổ mồ hôi sôi nước mắt, không nghi ngờ gì, họ sẽ hét to lên rằng, “KHÔNG, đời nào anh mua được chiếc xe này! Không, anh sẽ không bao giờ có khả năng mua nó đâu; thậm chí đừng có nghĩ đến.” Vì sự huấn luyện nói “KHÔNG” mà họ đã nhận được, tất cả chúng ta nhận được, hầu hết trong số họ thậm chí còn không bao giờ nghĩ đến việc liệu họ có thể sở hữu được chiếc Ferrari này không, vì tâm trí mặc định là không của họ nên họ không thể nhìn thấy nó hay có được nó. Tuy nhiên, nếu cứ mỗi giờ tôi đổi một chiếc xe trưng bày ở đó, từ chiếc đắt giá cho đến chiếc xe rẻ tiền nhất thì họ sẽ nói thế này “tôi thích chiếc đó đấy; tôi nên mua một chiếc.”

Sự khác nhau ở đây là gì? Tất cả những chiếc xe này đều chỉ ra cách họ nhìn thấy chính họ, nhìn thấy tiềm năng của họ và giá cả của chiếc Ferrari này. Vâng, có thể có một người trong số họ đứng đó sẽ tự nói với bản thân mình rằng “một ngày nào đó, mình sẽ mua một chiếc giống như thế này,” hoặc có thể ở đó có người có đủ tiền để mua và cách họ nhìn chiếc Ferrari cũng khác biệt. Nhưng tôi dám chắc, đại đa số mọi người, việc sở hữu được chiếc xe giống như thế này còn không có trong suy nghĩ của họ nữa. Vị triệu phú đã trả tiền để mua chiếc xe này thực chất đã có được một nửa chiếc xe này. Vì trong tâm trí ông, đó chỉ là một chiếc xe đẹp. Khi ông ta nhìn chiếc xe, ông ta đã có tư tưởng mua được chiếc xe này và rồi ông ta sẽ tiến hành đặt mua nó từ Ý và rồi nó sẽ được vận chuyển từ Ý đến nhà ông ở tại Mĩ. Không khó để ông hành động theo tầm nhìn của ông vì ông đã coi như ông đã có nó rồi. Có một chìa khoá quan trọng ở đây đối với sự an nghỉ – sự cung ứng là có khải tượng/ tầm nhìn để thấy trước sự cung ứng đến.

CHÌA KHOÁ CHÍNH: SỰ CUNG ỨNG LÀ CÓ KHẢI TƯỢNG/ TẦM NHÌN ĐỂ NHÌN THẤY TRƯỚC SỰ CUNG ỨNG.

Không có sự cung ứng nào mà không có tầm nhìn/ khải tượng; Nếu có thì đó chỉ là tồn tại. Hệ thống rủa sả của thế gian về sự nghèo đói đã đánh cắp giấc mơ và tương lai của chúng tôi. Tôi biết chiếc Ferrari là minh hoạ căn bản nhưng nó làm sáng ý tôi muốn nói. Người ta thậm chí còn không cho phép bản thân họ được quyền mơ có một chiếc xe hơi như vậy là bởi vì họ đã thấy nó không tài nào đạt được. Thậm chí nếu trong phút giây nào đó họ cho phép bản thân họ mơ mộng mua được chiếc xe đó thì sự dạy dỗ họ nhận được trong hệ thống rủa sả của thế gian này sẽ hét toáng vào mặt họ rằng “đồ lãng phí tiền bạc!” mà thôi. Nhưng giả sử bạn có 25 tỉ đô la trong tài khoản của bạn thì sao? (đó là tôi giả sử thôi) Chiếc xe dường như có trở nên rẻ quá cho bạn để bạn mua và sử dụng nó vào cuối tuần hay không. Mọi vấn đề đều nằm ở góc nhìn và vì Lời Chúa chép rằng “trong Ngài mọi lời hứa đều là “Có” và chúng ta cần nói “Amen” (thì nhận được)”, góc nhìn của bạn cần thay đổi để nghĩ như Chúa nghĩ.

Vì trong Ngài, tất cả mọi lời hứa của Đức Chúa Trời đều là “Có”. Do đó, cũng bởi Ngài mà chúng ta đều nói “A-men” để tôn vinh Đức Chúa Trời.

— 2 Cô-rinh-tô 1:20

Theo từ điển, định nghĩa về góc độ là: một thái độ cụ thể nào đó đang hướng đến hoặc cách suy nghĩ về một điều gì đó; quan điểm, thái độ, hệ quy chiếu hoặc sự thông giải. Cơ bản, góc độ là cách bạn thực sự nghĩ về thứ gì đó.

Đây là khái niệm tôi muốn bạn suy nghĩ. A-đam là hoàng tử trước khi ông giao nộp mình cho Sa-tan. Cho nên, sau tất cả, khi bạn nhìn A-đam, bạn sẽ thấy đó là một người nam nghèo khổ với mớ hỗn độn trong gia đình (Ca-in – con trai lớn giết A-bên – con trai nhỏ của ông) và bạn sẽ không cho ông cơ hội để trở thành bất kì ai khác được đâu. Nhưng điều mà bạn không nhìn thấy đó là trong ông có chảy dòng máu hoàng gia. Mặc dầu bạn không thấy khả năng của ông, nhưng ông thực sự được tạo dựng để cai trị và quản trị sự sống. Cũng một lẽ thật ấy được dành cho bạn. Bạn không thể cứ nhìn vào bản thân mình dựa trên nơi ở, thứ bạn có và hoàn cảnh hiện tại hay sự định giá cho tiềm năng của bạn được. Bạn phải nhìn vào tiềm năng mà bạn đã được tạo dựng.

Tôi nhớ lúc mình trải qua một số hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt và những lúc tôi phải đối diện với nhiều vấn đề lớn, tôi đã thấy chúng lớn hơn tôi. Tôi phải đối diện với một vài quyết định khiến tôi phải bỏ ra nhiều tiền hơn số tiền tôi có trong tay. Tôi cảm biết Đức Chúa Trời đang bảo tôi làm điều gì nhưng tôi vẫn còn một chút rụt rè về chuyện Chúa bảo tôi. Một lần nọ Ngài ban cho tôi một giấc mơ. Tôi đang cưỡi trên lưng con ngựa trên một ngọn đồi. Trong tay tôi đang cầm một thanh gươm. Bên dưới chân đồi có hàng trăm tên lính, nếu không muốn nói là hàng ngàn quân lính phe kẻ thù đang ngồi trên lưng ngựa với thanh gươm trong tay họ để tấn công tôi. Tôi thì chỉ có một mình trong khi chúng thì vô số không đếm xuể. Rồi có một tiếng nói cất lên trong giấc mơ của tôi rằng “Đừng hạ thấp bản thân con, Gary!” Lúc đó, tôi giơ kiếm lên và bắt đầu thúc ngựa chạy xuống chân đồi hướng đến kẻ thù mà lúc bấy giờ, chúng đang nhìn tôi xông xuống thì chúng cũng xông lên ngọn đồi hướng đến tôi với những thanh gươm vung cao. Khi tôi gần xáp lá cà với chúng thì tôi hét lớn “THOR!”

Khi thức giấc, tôi biết đó là Chúa đang nói với tôi và Ngài muốn khích lệ tôi nhưng tôi không biết Thor có nghĩa là gì. Vị mục sư trong hội thánh tôi đã ở trong công tác chăn bầy được 30 năm và cũng học rất nhiều ngôn ngữ. Tôi hỏi mục sư liệu mục sư có biết ý nghĩa của Thor này không thì ông nói với tôi rằng ông sẽ kiểm tra thử. Ngày hôm sau, ông gọi cho tôi và nói rằng Thor có nghĩa là con trai của sấm sét. Tôi cảm ơn vị mục sư ấy và kinh ngạc bởi những gì Chúa đang muốn nói với tôi. Đối với kẻ thù, tôi giống như sấm sét vậy! Trừ khi tôi nói cho ma quỷ biết tôi yếu đuối nhường nào, còn nếu không, tôi nói là tôi giống như sấm sét (sức mạnh) trước hắn vậy.

GÓC NHÌN CỦA BẠN CẦN THAY ĐỔI ĐỂ NGHĨ NHƯ CHÚA NGHĨ.

Năm 2010 tôi giảng cho Hội nghị đầu tiên mang tên Provision của tôi. Khi tôi kể chuyện, tôi kể cả điều Chúa phán với tôi qua giấc mơ, rằng “lúc kẻ thù nhìn thấy con tiến đến, Gary à, trông con như sấm sét vậy đó.” Lúc đó, tôi nói “trông như sấm sét”, như một cái đập mạnh của sấm sét làm sáng cả bầu trời. Không có mưa, không có dấu hiệu nào báo trước là sẽ có sấm sét nhưng chỉ cần một cái đập mạnh của sấm sét thôi là tiếng sấm rền vang cả đêm. Tất cả mọi người có mặt trong đêm đó đều bị sốc. Nhưng không có ai vui sướng cực độ như tôi vì tôi biết Chúa đã “AMEN” với những gì tôi nói và điều đó được dành cho mọi con cái của Ngài.

Vậy nên đây là khái niệm bạn cần hiểu. Nô lệ không mơ được những giấc mơ lớn! Vậy nô lệ mơ điều gì? Dừng lại, hẳn là thế. Họ mơ lúc đồng hồ điểm năm giờ khi họ nhìn đồng hồ chạy qua hết nửa ngày với ước muốn dừng làm việc và rời nơi làm việc. Họ mơ về kì nghỉ, họ mơ ước nghỉ hưu, họ mơ ước có tiền để họ ngừng làm việc. Những người nô lệ mơ ước ngừng làm việc chứ không phải kiến tạo thêm việc làm! Tâm trí nô lệ hoặc sống dưới góc nhìn của một nô lệ là không có phát minh hay kiến tạo công việc; mà dường như là tìm cách chạy khỏi công việc. Làm nô lệ thì hẳn là đã bị quá tải rồi và không thấy tiềm năng đang vụt qua cuộc đời mình mỗi ngày.

Ở đằng đầu, không phải đằng đuôi – với tâm trí này bạn sẽ thay đổi từ nô lệ sang ông chủ hoặc người kiến tạo. Bạn sẽ bắt đầu mơ lại lần nữa. Bạn cần nhìn biết trong quá khứ bạn nghĩ bạn là ai, để dẫu cho bạn nghĩ dường như bạn là người yếu đuối trong con mắt của bạn thì ma quỷ cũng phải nhìn thấy bạn như sấm chớp vậy. Trong bạn đang chảy dòng máu hoàng gia và bạn cần suy nghĩ và hành động như dòng dõi hoàng gia vậy.

Tôi có một người bạn là triệu phú. Bạn tôi sở hữu nhiều ngôi nhà rất đẹp, tất cả đều nằm bên bờ biển hoặc là bờ hồ. Một ngày nọ, khi tôi đến thăm bạn mình, chúng tôi cùng nhau tản bộ xuống cảng, bước đi giữa nhiều con tàu. Lúc đi ngang qua từng chiếc tàu một, ông ấy kể tên những con tàu được đặt theo tên của chủ nhân chúng. Tôi sẽ ví dụ minh hoạ cho cuộc trò chuyện của chúng tôi ngày hôm ấy trông như thế nào nhưng tôi đặt biệt danh cho tên gọi của các chủ tàu vì tôi không nhớ được. Cuộc trò chuyện của bạn tôi kiểu như thế này: “Con tàu này thuộc về Billy Smith, ông chủ của Trung Tâm Chăm Sóc Y Tế Ohio. Còn con tàu này thuộc về John Rogers, ông chủ của công ty luật Rogers and Rogers. Còn chiếc tàu này thuộc về Ralph Tidewell, ông chủ của một cửa hàng giày dép rất đẹp ở phố buôn bán.”

Khi chúng tôi bước xuống trong một dãy những con tàu, và sau khi đi qua khoảng 20 con tàu, thì tôi nhận ra từng chiếc tàu một trong số chúng đều thuộc quyền sở hữu của một doanh nhân nào đó. Không có con tàu nào là thuộc về người bình thường làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều như một người làm thuê trong cửa hàng bán kem di động cả. Bấy giờ, dẫu sao đi nữa thì tôi không hề có ý công kích công việc bán kem trong quầy bán kem di động và tôi cũng không công kích một người làm thuê. Tôi chỉ đang lấy ví dụ để bạn hiểu kiểu người như thế nào là người có cuộc sống giàu có, sung túc mà thôi.

Xin chú ý thật cẩn thận những gì tôi đang nói. Đó không phải là vấn đề họ có bao nhiêu tiền; mà đó là vấn đề họ có tư duy gì. Đừng cầm đèn chạy trước ô tô. Nhiều người sẽ nói rằng “Tôi ước tôi có tiền kiểu như vậy.” Nhưng họ nên nói rằng “Tôi ước tôi có thể suy nghĩ được như họ!” Họ có góc nhìn khác về cuộc đời và về chính họ.

Đại đa số các gia đình đều không bao giờ chạm đến mốc thu nhập họ cho là thu nhập nhiều/ cao. Có một nghiên cứu gần đây chỉ ra 51% người lao động Mĩ kiếm được thu nhập ít hơn 30,000 đô la mỗi năm. Hơn một nửa dân số Mĩ có thu nhập ít hơn 30,000 đô la mỗi năm ư? Nếu bạn ở trong độ tuổi 20 và vừa mới bước ra đời hoặc bạn đang nắm giữ một vị trí nào đó thì là vì bạn thực sự muốn ở đó và tiền không nằm trong danh sách hàng đầu của bạn thì vẫn ổn nhưng tôi biết điều đó không đúng với trên một nửa dân số Mĩ. Tôi biết họ cần nhiều tiền hơn thế nữa kìa. Nhưng hãy tin tôi đi, tôi có hàng ngàn, hàng ngàn gia đình đang cần được tư vấn trong ngành công nghiệp cung cấp các dịch vụ về tài chính trong suốt hơn 36 năm kinh nghiệm làm trong lãnh vực này, đó là tôi thấy trực tiếp đấy nhé!

Vậy lý do tại sao họ không có thu nhập cao hơn? Trước khi bạn hét toáng lên rằng cuộc đời thật bất công hoặc bạn là nạn nhân hay với một số khác nó là điều vô nghĩa, thì tôi sẽ cho bạn biết hai lý do ở đây. Thứ nhất, họ bị dính bẫy dưới hệ thống rủa sả của thế gian về sự nghèo đói và họ không biết có Vương quốc Đức Chúa Trời cùng những nguyên tắc của Ngài về sự cung ứng. Thứ hai, họ bị nhận chìm trong tư duy tiêu cực, vì hệ thống rủa sả của thế gian đã đào tạo họ như vậy và vì họ không nhìn ra bên ngoài, mặc dầu có người nhìn thấy điều đó sờ sờ trước mắt mà họ vẫn không nhìn ra được. Về cơ bản thì nô lệ sẽ có tâm trí của một nô lệ như tôi đã đang chia sẻ. Họ không nhìn thấy cơ hội khi họ đi tìm sự an ổn. Hãy đối diện với điều này! Nếu không có câu trả lời thực sự, người ta sẽ đánh mất đi tấm lòng.

Hãy để tôi đưa ra cho bạn một ví dụ khác tôi đã dùng trong các cuộc hội thảo của tôi. Cứ cho là tôi đã nói rằng tôi có thể giải quyết hết mọi vấn đề rắc rối trong tài chính của bạn dễ dàng chỉ trong một câu nói thôi. Cầm lấy bút chì và một tờ giấy vì tôi đảm bảo đó sẽ là câu trả lời dành cho bạn. Sẵn sàng chưa? Được rồi, là thế này: hãy viết ra thu nhập ròng của bạn năm này là năm triệu đô la Mĩ. Khi tôi nói ra điều này từ trên sân khấu thì mọi người sẽ bắt đầu cười tôi. Nhưng tại sao họ cười? Vì họ không thấy chính họ có thể kiếm được số tiền này và họ cũng không nghĩ rằng họ có thể kiếm được thu nhập ròng là năm triệu đô la Mĩ.

Rồi tôi bảo họ rằng họ sẽ không bao giờ có được điều họ không thể thấy. Rồi tôi lặp lại bài tập này, nhưng những lần về sau thì tôi liên tục hạ thấp con số xuống: 200,000; 100,000; 70,000; hoặc 40,000 đô la Mĩ mỗi năm. Theo đó, tôi bảo họ “tôi sẽ đưa ra con số cho đến chừng quý vị đồng ý với con số đó. Tốt thôi, dễ mà. Tôi có thể đưa ra con số.”

Rồi tôi kể cho họ nghe câu chuyện khác. Giả sử tôi là một doanh nhân thành đạt trong lãnh vực xuất nhập khẩu. Tôi muốn vận chuyển những quả bóng sang Trung Quốc và tôi cần một số người giúp tôi vận chuyển chúng lên tàu. Tôi bảo họ rằng tôi sẽ trả cho mỗi người 500 đô cho mỗi quả bóng họ xếp được. Và cứ cho là họ đóng thùng được 200 quả bóng mỗi ngày, vậy thì họ sẽ kiếm được 100,000 đô mỗi ngày. Tôi cũng muốn ký hợp đồng một năm với họ cho công việc này. Bấy giờ, nếu tôi hỏi họ rằng liệu câu trả lời của quý vị cho việc kiếm được năm triệu đô thu nhập ròng của 12 tháng là có thể chứ? Thì họ sẽ bảo rằng “Điều này có khó gì đâu, chuyện nhỏ, năm triệu đô.”

Vậy sự khác nhau ở đây là gì? Là kế hoạch, chỉ vậy thôi. Kế hoạch sẽ làm cho mọi thứ khác nhau nhiều đấy. Đức Chúa Trời, Đấng tạo dựng nên bạn biết kế hoạch của Ngài và tất cả quý vị đều cần nghe để biết về kế hoạch của Ngài. Kế hoạch cũng là thứ có trong Vương quốc Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời ban cho tôi giấc mơ khởi nghiệp và rồi Ngài chỉ cho tôi cách khởi nghiệp, thì thu nhập của tôi vẫn chưa thay đổi – nhưng cho đến khi tôi phải hét toáng lên rằng “Điều này thật dễ dàng! Mọi vấn đề liên quan đến tiền bạc của tôi đã được giải quyết xong rồi; Tôi đã có kế hoạch!” thì lúc ấy tài chính của tôi mới bắt đầu thay đổi.

Đức Giê-hô-va phán: Vì chính Ta biết chương trình mà Ta hoạch định cho các con; đó là chương trình bình an chứ không phải tai họa, để ban cho các con một tương lai và một hi vọng.

— Giê-rê-mi 29:11

Đức Chúa Trời có kế hoạch thịnh vượng cho bạn! Một khi bạn khám phá ra được rằng Đức Chúa Trời có kế hoạch thịnh vượng dành cho bạn thì cuộc chiến xem như đã thắng được một nửa! Hãy lắng nghe tôi, sửa lại tiền bạc không phải là chuyện phức tạp. Sự cung ứng là có khải tượng/ tầm nhìn nhìn thấy trước sự cung ứng! Nó thực sự khá đơn giản. Câu trả lời cho việc không có đồ dùng tạp hoá là nhìn thấy trước/ có tầm nhìn rằng mình sẽ có được đồ dùng tạp hoá. Câu trả lời cho một chiếc xe hợp pháp là nhìn thấy như thể mình đang sở hữu chiếc xe hơi hợp pháp vậy.

LÀ CÔNG DÂN THIÊN QUỐC, BẠN CÓ QUYỀN LỢI HỢP PHÁP VÀ MỌI LUẬT LỆ CŨNG NHƯ NGUYÊN TẮC CỦA VƯƠNG QUỐC BÂY GIỜ ĐỀU ĐƯỢC DÀNH SẴN CHO BẠN.

Tôi biết tôi sắp nói hai lần về điều này nhưng tôi đã lái con xe cà tàng suốt nhiều năm. Bạn có thể thấy tôi đang lái xe đến với bạn cách một dặm trường vì bất cứ nơi nào xe tôi đến thì nó cũng nhả khói suốt dọc đường. Tôi biết áp lực căng thẳng như thế nào khi gặp vấn đề về xe cộ, nhất là khi bạn cần đi đến nơi nào đó. Tôi cũng biết cảm giác ra làm sao khi bước vào hãng đại lý xe hơi và trả tiền mặt cho một chiếc xe mới. Đoán được không? Đó là không còn áp lực, không còn lo lắng nữa. Tại sao? Vì nhu cầu của tôi được đáp ứng và tôi có sự bình an. Tôi có thể tập trung vào những gì tôi nên làm thay vì phải giải quyết khủng hoảng chiếc xe ô tô.

Thực tế của vấn đề là hầu hết mọi người đều phải đối diện với chuyện tiền bạc thực sự rồi hầu hết trong số họ phải sống dưới áp lực căng thẳng này. Họ có thể cố gắng làm việc nhiều giờ chỉ để sống ở mức độ tạm đủ sống mà thôi. Hỡi bạn của tôi, đây không phải là ý muốn Đức Chúa Trời dành cho cuộc đời của bạn đâu.

Như tôi đã nói trước đó, người ta từ bỏ giấc mơ, niềm đam mê để thay vào đó là sống với mức lương ba cọc ba đồng. Nô lệ thường không phải là những con người hạnh phúc! Thật không may khi đây lại là nơi mà con người sống – không hạnh phúc, chán ghét, tuyệt vọng ở tại nơi họ đang sống. Nhưng trên thực tế, họ có một góc nhìn duy nhất biến chuyển sang tự do hoặc như tôi đã chia sẻ, đó là có kế hoạch.

Hãy để tôi cho bạn một ví dụ cá nhân. Có lẽ nhiều người trong các bạn biết tôi rất thích đi săn và câu cá, chạy xe đạp và đi bộ dọc sườn núi, bất cứ hoạt động nào ngoài trời. Tôi lớn lên trong một cộng đồng nông dân nhỏ ở Ohio được biết đến với cái tên nổi tiếng là xã Plain (Plain Township). Sỡ dĩ nó được gọi bằng cái tên Plain Township này là vì, như bạn có thể hình dung, Plain Township có địa hình bằng phẳng. Dĩ nhiên, đây là điều rất tốt cho nhà nông nhưng nó không phải là nơi mời gọi mọi người đến thăm thú. Tôi đặt mua dài hạn mọi tạp chí săn bắn và câu cá nhất có thể, nào là Outdoor Life, Sports Afield, Field & Stream và nhiều tạp chí khác nữa. Tôi đọc nhiều câu chuyện rất tuyệt vời về việc câu cá và săn bắn nơi hoang dã, những triền núi xinh đẹp nằm ở miền tây Ohio, những dãy núi xanh ngút mắt của thung lũng Appalachian chỉ mất có một giờ để đi từ miền đông Ohio sang mà thôi. Tuy nhiên, tôi chưa từng thăm thú những nơi này. Trước khi tận mắt nhìn thấy ngọn núi đầu tiên trong đời thì tôi đã ở độ tuổi 40 rồi.

Tại sao? Tôi có tiền để đi du lịch, tôi đã có xe riêng, xa lộ liên tiểu bang 70 thì chạy ngang qua quê hương tôi và tiếp tục đi đến miền tây là qua dãy núi Đá. Nhưng có một sự thật đó là tôi chưa từng nghĩ về chuyện mình sẽ đến đó hoặc thậm chí là cho phép bản thân tôi nghĩ rằng “một ngày nào đó, mình sẽ đi đến những nơi này.” Tôi ngưỡng mộ những vùng đất này qua những hình ảnh hào nhoáng trong những cuốn tạp chí nhưng bản thân tôi thì lại chưa từng nghĩ về chuyện đi đến đó. Tôi đã nghĩ đó là chuyện xa vời vợi như việc leo lên cung trăng vậy. Việc đi đến những nơi đó còn không được nghĩ đến trong đầu tôi nữa mà. Khi ở độ tuổi 40, rốt cuộc thì tôi cũng lái xe đến miền tây, không thể tin được tôi đã bỏ lỡ chúng sau ngần ấy năm như vậy. Bây giờ thì ít nhất mỗi năm một lần, tôi phải đến được với một ngọn núi nào đó. Bạn của tôi ơi, còn có vô số điều ngoài kia hơn là việc bạn chỉ thấy được khoảnh khắc hiện tại. Có một góc nhìn rất khác biệt về cuộc đời mà bạn cần nhìn thấy và kinh nghiệm đấy!

Khi bạn bắt đầu hiểu và học biết cách Vương quốc Đức Chúa Trời vận hành và Vương quốc Đức Chúa Trời nói gì thì bạn đã nhận được rồi, góc nhìn của bạn sẽ thay đổi!

Như vậy, anh em không còn là người xa lạ hoặc là người tạm trú nữa, nhưng là người đồng hương với các thánh đồ và là thành viên trong gia đình của Đức Chúa Trời;

— Ê-phê-sô 2:19

Là công dân Thiên quốc, bạn có quyền hợp pháp, mọi luật lệ và nguyên tắc bây giờ được dành sẵn cho bạn. Đây là vấn đề của Drenda và tôi. Mặc dầu là Cơ đốc nhân và yêu mến Chúa, nhưng chúng tôi là công dân Vương quốc Đức Chúa Trời lại không biết tí gì về luật lệ và nguyên tắc của Vương quốc cả. Vì những góc nhìn giới hạn của hệ thống rủa sả của thế gian ban cho mà chúng tôi không hề biết mơ ước là gì. Nhưng sự hiểu biết là sức mạnh.

Ví dụ, tại phòng xử án, một khi quyết định đã được ký và đóng dấu thì nó chứng minh rằng bạn có quyền hợp pháp sống trong căn nhà của bạn. Sự hiểu biết ở đây có nghĩa là một khi văn kiện đã được ký thì sự công bình cũng được ban ra để đảm bảo cho quyền lợi hợp pháp của bạn khi sống trong căn nhà đó và sự hiểu biết những điều này sẽ mang lại sự bình an và thoải mái cho bạn. Cũng một thể ấy, sự hiểu biết về những gì Đức Chúa Trời nói và những gì Vương quốc Ngài có sẽ khiến bạn tự tin nắm giữ được những thứ thuộc về bạn một cách hợp pháp. Ví dụ, sự thịnh vượng của một người nông dân là gì? Tiền bạc ư? Không. Thế có phải những hột giống ông gieo không? Không. Mà đó là kiến thức ông có được, đó là ông nắm được quy luật gieo và gặt. Không cần biết ông ta nghèo đến mức nào, nhưng chắc chắn ông ấy biết cách làm sao để giàu có. Đơn giản là ông vận dụng những quy luật của quả đất là những quy luật do chính Đức Chúa Trời thiết lập. Tiến trình của mùa gieo hạt và mùa gặt có thể sản sinh liên tục mùa gieo hạt và mùa gặt cho nhà nông.

Ông hiểu được quy luật của mùa thu hoạch và đầy tự tin về mùa thu hoạch. Nên dẫu ông ấy có gieo hàng ngàn đô la cho những hột giống được trồng xuống đất thì ông cũng vẫn không sợ hãi gì. Bạn sẽ không tìm thấy một người nông dân nào ngồi kế bên chiếc máy kéo ngay khi hột giống vừa được gieo trồng xuống đất rồi khóc lóc vì thấy mọi tiền bạc của mình đều đổ vào cánh đồng hết rồi. Không, người ấy sẽ không khóc vì giá tiền mua hột giống đâu. Mà người ấy tin chắc vào quy luật quản trị mặt đất. Người ấy có thể nói cho bạn biết hạt giống mọc lên bằng cách nào không? Tôi nghi ngờ điều đó, nhưng chắc chắn ông ấy có thể kể cho bạn biết rằng ông ấy đang tìm nhiều đất hơn để canh tác. Điều này đúng cho cả bạn và tôi. Trừ khi chúng ta biết những quy luật của Vương quốc và tin chắc vào những quy luật này, nếu không, chúng ta không tài nào vui hưởng cuộc sống Đức Chúa Trời đã định sẵn cho chúng ta sống.

Một trong nhiều câu chuyện hấp dẫn nhất chúng tôi từng chứng kiến trong những ngày đầu tiên là lúc tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông mà tôi sẽ gọi là “Don”, đây là người đang phải đối diện với những vấn đề tài chính rất nghiêm trọng. Anh ta có nghe rằng tôi đã giúp đỡ nhiều người cùng với vấn đề tài chính của họ.

Lần đầu tiên khi gặp Don, anh ấy đến văn phòng của tôi với sự thất vọng và nợ nần. Dường như không có gì là đúng đắn trong cuộc đời anh ấy tại thời điểm đó cả. Khi tôi ngồi xuống và nói chuyện với anh, tôi phát hiện ra anh ấy nợ 3-4 tháng tiền nhà cùng với mọi hoá đơn chi trả khác. Anh ấy còn gặp trục trặc trong hôn nhân nữa – vợ anh ấy quá chán ngán với tình trạng tài chính của họ và bắt đầu thiếu tôn trọng Don vì anh ấy không thể chu cấp đủ cho vợ và năm đứa con của mình. Thực tế là Don không tôn trọng chính anh ấy, cho nên anh ấy có rất nhiều câu hỏi.

Anh làm công việc bán bảo hiểm y tế khắp tiểu bang Ohio nhưng vì thiếu thành công, anh đã tụt dốc không phanh trong tài chính. Mặc dầu mọi thứ đều chống lại Don nhưng tôi thấy có tiềm năng trong anh. Anh sẵn lòng học tập và làm việc. Sự kết hợp mạnh mẽ đó làm tôi ngạc nhiên đủ để thuê anh làm việc và bản thân tôi đầu tư cho anh ấy vì sự thành công của anh ấy trong tương lai. Cuối cùng, đó là sự đầu tư sinh lợi tức khổng lồ cho cả hai chúng tôi.

Công ty non trẻ của tôi giành được kỳ nghỉ tại Hawaii từ một công ty của mình, tôi cảm nhận đây là cơ hội tuyệt vời để chia sẻ với Don về Vương quốc Đức Chúa Trời. Mặc dù Don là Cơ đốc nhân nhưng anh ấy không có cùng một sự hiểu biết giống như tôi có. Và mặc dầu tôi đã thử nhiều dịp để chia sẻ về những nguyên tắc của Đức Chúa Trời cho Don về lãnh vực này, nhưng dường như Don không tin những gì tôi đang nói.

Tôi tiếp tục tìm cơ hội để thu hút sự chú ý của Don nhằm giúp anh ấy nhận ra rằng anh ấy cũng có thể thành công nhờ học biết cách Vương quốc Đức Chúa Trời hoạt động. Tuy nhiên, Don nản lòng đến mức anh ấy đã phải mất một khoảng thời gian khó khăn để tin vào chính mình và tin rằng sự thay đổi có thể xảy ra. Tôi biết kì nghỉ Hawaii là cơ hội của tôi.

Những tuần trước khi Don và tôi đi, chúng tôi đã nói chuyện với nhau về những gì chúng tôi sẽ tham quan và làm ở đó. Có một mối quan tâm đặc biệt thu hút sự chú ý của Don hơn bất kỳ thứ gì khác. Đó là anh ấy muốn bắt cá marlin xanh dương trên các dòng nước xinh đẹp của Thái Bình Dương. “Hawaii là đế đô của cá marlin xanh dương đấy;” Don kể với tôi bằng giọng hào hứng. “Tôi luôn muốn bắt một con cá marlin xanh; đó là giấc mơ của đời tôi.” Lần đầu tiên trong nhiều tuần, tôi nhìn thấy tia sáng trong đôi mắt Don. Có điều gì đó khiến Don hào hứng như vậy, và tôi biết sự phấn khích của anh sẽ mở cánh cửa cho một bài học kì diệu.

Tôi nói “Nầy, Don. Anh có biết là anh có thể biết chắc chắn chứ không phải là hi vọng, đó là biết mà chữ biết đó sẽ giúp anh bắt được cá marlin xanh tại Hawaii bằng cách tháp vào Vương quốc Đức Chúa Trời không?” Tôi trích dẫn trong Mác 11:24 rằng “Vì vậy Ta bảo các con, bất cứ điều gì các con xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin rằng mình đã nhận được rồi, thì các con sẽ được điều ấy.” Đối với Don, điều này quá tốt đẹp để tin. Tôi dành nhiều thời gian để giúp anh ấy hiểu được Vương quốc và làm sao để khai phóng đức tin. Và vì vậy mà trước khi khởi hành, anh ấy cùng vợ cầu nguyện hiệp ý và tin rằng họ đã nhận được cá marlin xanh. Họ cũng gieo hột giống tài chính vào Vương quốc Đức Chúa Trời hướng đến mùa gặt của họ. Đây là điều Đức Thánh Linh đã dạy tôi làm khi tôi khai phóng đức tin cho điều gì đó tôi cần.

Cùng lúc đó, Don làm mọi thứ anh biết để cầm giữ phần của anh trong mùa gặt. Anh thăm dò những con thuyền thống, hỏi giá cả và cuối cùng là đặt thuyền với một thuyền trưởng mà anh có thiện cảm. Mọi thứ đều được chuẩn bị và tất cả chúng tôi đều rất hào hứng về việc được đi đến vùng nước xanh xinh đẹp của Hawaii.

Ngày ra khơi cũng đến, khi lên thuyền chúng tôi phấn khởi nói với thuyền trưởng rằng hôm nay là ngày mà chúng tôi sẽ bắt được cá marlin xanh. Dù mong đợi chúng tôi có ngày câu cá thành công loại cá khác với mục đích thể thao, anh ta quả quyết hôm đó chúng tôi không có lợi thế bắt một con marlin xanh dương. Trong bốn tháng qua, ngày nào cũng có hai chuyến tàu thuê ra khơi nhưng thuỷ thủ đoàn của anh chỉ mới đem về một con cá marlin xanh dương. Lý do là vì lúc đó không phải mùa cá marlin xanh dương vì nó là loại cá di cư. Chúng tôi không nhụt chí và nói với anh ta một cách tôn trọng rằng chúng tôi sẽ nhận được một con và tiếp tục sẵn sàng.

Sau sáu giờ câu, chẳng có con nào giật cần câu, tôi hơi lo nếu không có động tĩnh gì thì đức tin của Don sẽ yếu đi. Trong sự lo lắng, tôi hét lên và hỏi Don. Tôi la lên từ cây cầu phía trên anh, “Don ơi, để tôi hỏi anh một câu, anh nhận được con cá marlin xanh dương khi nào, khi nó xuất hiện hay lúc ta cầu nguyện?” Don tự tin trả lời cách mạnh mẽ, “Anh Gary, câu đó dễ mà. Tôi nhận được khi cầu nguyện.” Tôi phấn khởi và tự tin khi nghe câu trả lời của anh. Đến lúc đó, tôi mới biết Don đã nghiêm túc học hỏi những lời giảng dạy của tôi và anh cương quyết có được con marlin xanh.

Vài phút sau, dây câu của Don bắt đầu tạo ra âm thanh khi nó chúi xuống biển, mấy người bạn la lên, “Cá cắn câu rồi!” Thuyền trưởng cảnh báo, “Đừng quá phấn khởi thế. Đó là một con cá lớn nhưng không phải cá marlin xanh dương đâu. Cá marlin sẽ nổi lên mặt nước và phóng mạnh lên không trung, còn con này thì ở dưới sâu.” Vài phút trôi qua trong lúc Don tiếp tục vật lộn với con cá, nó vẫn chưa ngoi lên đủ gần mặt nước để nhìn thấy. Don đã mệt, con cá còn mệt hơn nên đã sớm ngừng vật lộn. Don và tôi không ngạc nhiên khi anh ấy kéo lên một con cá marlin xanh dương rất đẹp, nhưng mọi người trên thuyền đều kinh ngạc.

Hình ảnh của Don và con cá vẫn còn trong văn phòng của tôi cho đến ngày nay như là một lời chứng cho người khác và là một sự nhắc nhớ liên tục cho tôi về thực tại của Vương quốc Đức Chúa Trời. Bên ngoài nó chỉ là một con cá. Nhưng với Don, con cá marlin có ý nghĩa hơn rất nhiều. Nếu Vương quốc hiệu quả đối với cá marlin thì nó chắc chắn hiệu quả với mọi thứ anh cần trong cuộc sống. Với Don, đó mới là sự khởi đầu tiến trình nhận ra ảnh hưởng của Vương quốc của Đức Chúa Trời trên cuộc đời anh.

Tôi yêu câu chuyện này và tôi rất thích việc được nhìn thấy mọi người có trải nghiệm thực tế với Vương quốc của Đức Chúa Trời. Tôi cũng muốn điều này đến với bạn!

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note