CHƯƠNG 2: NHỮNG QUYỀN LỢI HỢP PHÁP
by Gary KeeseeCHƯƠNG 2
NHỮNG QUYỀN LỢI HỢP PHÁP
Sự tuyệt vọng – đó là cách tôi mô tả về cuộc sống của chúng tôi trước khi chúng tôi hiểu được cách an nghỉ. Chín năm là một khoảng thời gian dài sống trong mớ hỗn độn và căng thẳng tài chính. Tôi nhớ rất nhiều lần mình nhìn bao quát trang trại rộng 344,000m2 mà chúng tôi đã thuê với giá 300 đô la mỗi tháng, vỏn vẹn chỉ với số tiền này cho mảnh đất như vậy là quá rẻ và tôi tự hỏi có khi nào mình mua được và sở hữu được mảnh đất này không.
Người chủ của trang trại này sắp xây dựng một trường huấn luyện dạy golf trên mảnh đất này và người này muốn có người sống trên mảnh đất đó đặng coi sóc đất đai cho đến chừng họ bắt đầu dự án và thời gian thực hiện dự án dự kiến khoảng chừng 3-5 năm sau. Ngôi nhà cũ kỹ trong trang trại đã đến với chúng tôi “như thế” đấy và họ sẽ không trả cho bất kỳ khoản phí sửa chữa nào trong suốt thời gian đó. Nên chúng tôi đã nhận ngôi nhà, và sau nhiều lần dọn dẹp, sơn sửa nghiêm túc, căn nhà cũ này đã có được sự quyến rũ độc đáo riêng của nó. Kế hoạch của chúng tôi là sẽ ở đó trong ba năm rồi sẽ dọn đi nhưng vào năm thứ tám ở đó, chúng tôi vẫn không đến gần được với bất kỳ thứ gì có thể là của riêng chúng tôi cả.
Sau khi Đức Chúa Trời phán với tôi về Vương quốc và chúng tôi bắt đầu học rồi vận dụng các nguyên tắc và quy luật của Vương quốc thì có nhiều thứ bắt đầu thay đổi. Ban đầu, tài chính của chúng tôi bắt đầu cải thiện, chúng tôi rất phấn khích về những chiến thắng nhỏ của mình. Tôi nhớ tôi mua được cái máy rửa chén cho căn nhà nằm trong trang trại cũ kỹ của chúng tôi, Drenda và tôi vô cùng hạnh phúc, đặc biệt là cô ấy! Mặc dầu có nhiều lúc tôi cũng có phụ rửa chén bát nhưng tôi thì lại quá bận rộn với công việc nên việc nuôi bốn đứa con cùng lúc khiến cô ấy cứ rửa chén luôn tay luôn chân. Khi chúng tôi mua được cái máy rửa chén, tôi có thể nhớ nó là cái gì giống như vầy “Em có tin nổi không, là chúng ta vừa trả tiền mặt để mua một cái máy rửa chén mới tinh đấy?” Anh biết, em đang nghĩ “Wow, mua được cái máy rửa chén là một điều quá to tát, có đúng vậy không anh yêu?”. Ồ, chúng ta có thể nhìn ở góc độ này để dễ hiểu hơn, đó là, bạn nhìn khắp một lượt những vật dụng nhà bếp trong căn nhà cũ kĩ của chúng tôi, rồi bạn thấy từ cái lò sưởi cho đến cái tủ lạnh, cả hai bọn chúng đều trông không giống với bất kỳ thứ gì cả và chúng thì lại có tuổi đời trên 25. Thì khi so sánh như vậy, bạn sẽ hiểu được việc mua cái máy rửa chén này là một chiến thắng oai hùng cho vợ chồng chúng tôi lắm rồi.
Trong chương trước, tôi đã chia sẻ cách Đức Chúa Trời ban cho tôi giấc mơ và kế hoạch khởi nghiệp mà chúng sẽ trở thành đáp án cho mớ lộn xộn tài chính của chúng tôi. Có thể bạn sẽ nghĩ “Ước gì Đức Chúa Trời cũng nói với tôi điều tương tự vậy.” Tin tốt là Ngài ước mong như vậy thật nhưng có nhiều thứ bạn phải học biết có liên quan đến cách Vương quốc vận hành hơn trước khi bạn có thể chạm đến được loại trợ giúp này. Sự hướng dẫn tôi nhận được trong giấc mơ ngày hôm ấy chỉ xảy đến vì những điều Đức Chúa Trời dạy chúng tôi Vương quốc và những điều ấy là kết quả trực tiếp cho việc áp dụng những gì Ngài bày tỏ cho chúng tôi. Mặc dầu tôi đã đi qua hết mọi chi tiết lớn về Vương quốc trong cuốn sách trước nhưng tôi thực sự cần hồi tưởng lại nó một lần nữa ở đây để chúng ta đứng được trên cái nền là cái đã thực sự hiệu quả.
Mọi người hỏi tôi rằng tôi có ý gì khi nói về Vương quốc Đức Chúa Trời. Tôi đã từng không biết tí gì về Vương quốc Đức Chúa Trời mặc dầu tôi là một Cơ đốc nhân. Tôi biết tôi sẽ lên thiên đàng khi tôi qua đời nhưng tôi lại không hiểu chút gì về Vương quốc Đức Chúa Trời cũng như cách nó thực sự vận hành. Để hiểu được khái niệm này, bạn cần hiểu vương quốc (kingdom) có nghĩa là gì. Nói theo nghĩa đen, vương quốc có nghĩa là quyền cai trị của một vị vua. Vương quốc của một vị vua (kingdom of the king) sẽ được vận hành bởi hai chữ nhà vua (the king). Lời nói của đức vua sẽ trở thành luật pháp để nhà vua cai trị vương quốc của mình cùng với mọi công dân của vương quốc. Một khái niệm khác liên quan đến vương quốc đó là một đám đông lộn xộn không phải là vương quốc. Vương quốc là nói đến sự cai trị bằng luật pháp, là luật lệ của nhà vua và chúng sẽ có hiệu lực cho mọi công dân hợp pháp thuộc về vương quốc đó. Khái niệm đó cho thấy Đức Chúa Trời có Vương quốc của Ngài, là Vương quốc được thiết lập bằng những luật lệ và chúng được áp dụng cho mọi công dân hợp pháp thuộc về Vương quốc Ngài, cụm từ công dân hợp pháp dường như để tránh nói đến hầu hết Cơ đốc giáo. Hầu hết mọi Cơ đốc nhân tin rằng Đức Chúa Trời quyết định đáp lời một số lời cầu nguyện nào đó nhất định hoặc với những người Ngài thích mà thôi. Nhưng hỡi bạn yêu dấu của tôi, bạn luôn được yêu ở trước mặt Ngài.
Như vậy, anh em không còn là người xa lạ hoặc là người tạm trú nữa, nhưng là người đồng hương với các thánh đồ và là thành viên trong gia đình của Đức Chúa Trời.
— Ê-phê-sô 2:19
Bạn không những là công dân Thiên quốc mà còn là thành viên trong chính đại gia đình của Ngài, là con trai, con gái của Vua. Ga-la-ti đoạn 4 nói rất rõ ý này cho bạn và tôi.
Tôi muốn nói rằng bao lâu người thừa kế còn thơ ấu, dù làm chủ toàn bộ tài sản, thì cũng không khác gì một nô lệ. Người ấy còn phải ở dưới quyền của những người giám hộ và quản gia cho đến thời hạn mà người cha đã định. Chúng ta cũng vậy, khi còn thơ ấu, chúng ta làm nô lệ cho các nguyên lý sơ đẳng trong thế gian. Nhưng khi kỳ hạn đã được trọn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài đến, do một người nữ sinh ra, sinh ra dưới luật pháp, để chuộc những người ở dưới luật pháp, và nhờ đó chúng ta được nhận làm con nuôi của Ngài. Vì anh em là con, nên Đức Chúa Trời đã sai Thánh Linh của Con Ngài ngự vào lòng chúng ta kêu lên: “A-ba! Cha!” Như vậy nhờ ơn Đức Chúa Trời, anh em không còn là nô lệ nữa mà là con; và nếu là con, thì anh em cũng là người thừa kế.
— Ga-la-ti 4:1-7
Bạn là người thừa kế toàn bộ gia sản với tư cách con trai, con gái của Ngài và bạn có quyền hợp pháp với tư cách là công dân của Vương quốc Đức Chúa Trời! Hãy suy ngẫm điều này trong ít phút – bạn đã có toàn bộ mọi thứ. Không có điều gì bạn cần mà bạn lại không có cả. Vậy nên, hãy ngừng việc xin xỏ và khóc lóc. Bạn không thể xin cái gì đó trong khi bạn đã có nó rồi. Đức Chúa Trời không xét nét rồi ra quyết định việc nào Ngài sẽ giúp và việc nào Ngài không. Bất cứ ai đã là con trai, con gái của Ngài thì Ngài chắc chắn sẽ giúp đỡ họ.
CÓ CẢM XÚC LÀ TỐT VÀ TÔI YÊU CÁI CẢM NHẬN VỀ SỰ HIỆN DIỆN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI NHƯNG ĐỐI VỚI NHỮNG VẤN ĐỀ PHÁP LÝ THÌ TÔI KHÔNG CẦN CẢM GIÁC ĐƯỢC CỨU ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI. VÌ ĐƯỢC CỨU RỖI LÀ VẤN ĐỀ PHÁP LÝ.
Hãy để tôi so sánh việc này với việc là một công dân Hoa Kỳ. Nếu bạn là công dân Hoa Kỳ thì bạn ắt hẳn phải tuân thủ theo những gì luật pháp Hoa Kỳ đưa ra. Dĩ nhiên những ích lợi cũng được kèm theo với quyền công dân của bạn. Cho nên, bạn không thể kiêng ăn và cầu nguyện đủ lâu để tìm kiếm sự giúp đỡ từ Chúa; Ngài đã ban cho bạn mọi điều cách nhưng không thông qua những gì Chúa Giê-su làm. Cho nên hãy vui hưởng điều ấy đi! Bạn đã sở hữu những lợi ích ấy rồi!
Và trong Đấng Christ Jêsus, Đức Chúa Trời đã khiến chúng ta đồng sống lại và đồng ngồi với Ngài ở các nơi trên trời, để tỏ bày cho các đời sắp đến biết sự phong phú vô hạn của ân điển Ngài, qua sự nhân từ của Ngài đối với chúng ta trong Đấng Christ Jêsus.
— Ê-phê-sô 2:6-7
Cụm từ “khiến chúng ta đồng ngồi với Ngài ở các nơi trên trời” là đang nói đến địa vị hợp pháp của bạn trong Vương quốc Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su đang ngồi bên hữu Đức Chúa Cha cho nên bạn cũng vậy khi bạn thuộc về Thân Thể của Đấng Christ. Vậy, bạn là người đồng thừa kế với Chúa Giê-su, những gì Chúa Giê-su có trong Đức Chúa Trời thì bạn cũng có. Tôi biết nghe quá sức suy tưởng khi nghĩ về những điều đó nhưng ấy lại là sự thật. Bạn có hết thảy mọi điều! Bạn thuộc về gia đình của Chúa và đây là công việc của gia đình! Nhưng ma quỷ lại cố che đậy con người thật của bạn cùng những gì bạn có, đối với hầu hết mọi người, thậm chí Đấng Christ cũng đã từng chịu sống như những người vẫn bị cột trói bởi hệ thống rủa sả sinh tồn của thế gian vậy!
Chìa khoá làm thay đổi cuộc đời tôi đó là khi tôi nhận thức được điều này và đây là luật của nhà nước và tôi – một công dân – có mọi quyền lợi hợp pháp trong Vương quốc. Có cảm xúc là tốt và tôi yêu cái cảm nhận về sự hiện diện của Đức Chúa Trời nhưng đối với những vấn đề pháp lý thì tôi không cần phải cảm giác được cứu để được cứu rỗi. Vì được cứu rỗi là vấn đề pháp lý. Tôi không cần phải cảm thấy tôi giống như là một công dân Hoa Kỳ để trở thành một công dân Hoa Kỳ. Tôi đã biết tỏng rằng đó là vấn đề pháp lý và nó đã được thoả mãn bằng thực tế tôi được sinh ra ở Mỹ. Khi bạn đứng trước mặt Đức Chúa Trời với quyền hợp pháp này thì cuộc đời bạn được căn cứ trên luật pháp thay vì cảm xúc của bạn thì đó là lúc mọi thứ sẽ thay đổi!
Đây là sự vững tâm mà chúng ta có được trước mặt Ngài: Ấy là nếu chúng ta cầu xin điều gì theo ý muốn Ngài thì Ngài nghe chúng ta. Và nếu chúng ta biết Ngài nghe bất cứ điều gì chúng ta cầu xin thì chúng ta biết là mình đã nhận được điều cầu xin rồi.
— 1 Giăng 5:14-15
Hãy suy nghĩ về hai câu Kinh Thánh này một chút; Đây là hai câu Kinh Thánh tôi rất thích. Nếu tôi cầu xin bất cứ điều gì theo ý Ngài thì tôi biết chắc Ngài sẽ lắng nghe tôi! Câu này không có ý nói đến âm thanh vật lý lùa vào lỗ tai của bạn đâu nhé! Mà đây là câu tuyên bố pháp lý. Hãy nghĩ về vị quan toà nơi toà án. Nếu vị thẩm phán quyết định nghe một vụ kiện nào đó thì điều đó có nghĩa vị thẩm phán này đồng ý xử lý vụ kiện căn cứ trên những gì luật pháp nói. Trong trường hợp của chúng ta cũng vậy, khi chúng ta xin điều gì đó theo luật pháp của Vua thì chúng ta phải biết chắc rằng Ngài sẽ thi hành luật pháp của Ngài. Vậy, chúng ta hãy tự tin về kết quả; Đừng suy đoán gì cả.
Ví dụ, Hoa Kỳ không phải là vương quốc vì Hoa Kỳ không có vua nhưng Hoa Kỳ vẫn hoạt động dựa trên luật pháp và luật pháp thì công bằng và được dành sẵn cho mọi công dân hợp pháp. Tương tự, Vương quốc Đức Chúa Trời cũng được vận hành theo luật pháp, là luật được dành sẵn cho mọi công dân chứ không phải chỉ một phần công dân nhất định. Có nhiều câu chuyện chúng ta đọc trong Kinh Thánh không phải chỉ để chúng ta cảm thấy thích thú mà những câu chuyện đó minh hoạ cho chúng ta biết về luật pháp của Vương quốc hầu cho chúng ta có thể học tập và sử dụng những luật này. Chúa Giê-su đã dùng cụm từ “Vương quốc Đức Chúa Trời tựa như” rất nhiều lần khi Ngài giải thích cho mọi người hiểu cách Vương quốc hoạt động. Chúa Giê-su đang nói đến luật của Vương quốc khi Ngài kể về những ẩn dụ, Ngài đưa ra bức tranh đập vào thị giác người nghe cách luật pháp được thực thi hoặc cách để nhận diện làm sao điều đó lại xảy ra. Một lần nữa, vì nhiều lý do, người ta không nắm bắt được khái niệm Vương quốc Đức Chúa Trời là Vương quốc có luật pháp và được vận hành theo luật pháp. Nhiều người nghĩ rằng Đức Chúa Trời có thể làm bất cứ điều gì chỉ cần Ngài muốn vì Ngài là Đức Chúa Trời; Tuy nhiên, Ngài bị giới hạn bởi luật pháp của chính Ngài. Tôi biết điều này nghe có vẻ kỳ lạ đối với bạn nhưng hãy để tôi trình bày làm sáng tỏ điều này bằng việc chúng ta cùng xem Mác chương 6.
Nhưng Đức Chúa Jêsus phán: “Nhà tiên tri không bị khinh dể, ngoại trừ giữa quê hương, bà con và gia đình mình.” Ở đó Ngài không thể làm một việc quyền năng nào ngoài việc đặt tay trên một vài người đau ốm và chữa lành cho họ. Ngài ngạc nhiên vì lòng vô tín của họ.
— Mác 6:4-6
Khi bạn đọc những câu Kinh Thánh này, bạn nên nhận được những thứ bày tỏ sâu sắc về chức năng của Vương quốc Đức Chúa Trời. Ngài không thể thi hành phép lạ nào… Trước tiên phải nói là có nhiều Cơ đốc nhân thậm chí còn chưa xem đến câu Kinh Thánh này đã tranh cãi với bạn ngay tức khắc nếu bạn nói có nhiều nơi trong Kinh Thánh chỉ ra Chúa Giê-su không thể chữa lành, nào là bạn sai bét rồi. Nhưng như bạn thấy đó, ở đây Ngài không thể. Một khi bạn hiểu Vương quốc vận hành theo luật lệ thì bạn sẽ bắt đầu có cái nhìn sâu sắc hơn về câu chuyện này. Cách hiểu cơ bản đối với hầu hết Cơ đốc nhân sẽ là Chúa Giê-su chọn không chữa lành. Điều này nghe lô-gic nếu bạn không hiểu tí gì về tính pháp lý của Vương quốc. Việc biết rằng Chúa Giê-su có quyền năng để chữa lành nhưng Ngài lại không chữa lành mà không hiểu biết gì về việc áp dụng các đạo luật trong pháp lý thì tự nhiên bạn sẽ kết luận rằng Ngài đã chọn cách không chữa lành thôi. Còn có khả năng nào nữa chứ?
Có lẽ bạn đã từng nghe ai đó nói rằng “Đức Chúa Trời cho phép điều này xảy ra” hoặc “Ngài biết điều gì mới là tốt nhất” hoặc “Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Chúa” hoặc điều gì đó tựa hồ như vậy mỗi khi có ai đó đang đối diện với khó khăn hoặc nan đề hoặc là họ hoặc là bạn họ đang trải qua chẳng hạn. Đối với phần lớn Cơ đốc nhân, đây là nơi họ sẽ dừng lại. Không biết gì về luật của Vương quốc và điều gì thực sự ngăn trở Chúa Giê-su thì chỉ có một kết luận duy nhất họ rút ra được ở đây đó là điều này hẳn không nằm trong ý muốn của Đức Chúa Trời. Hỡi bạn của tôi, Kinh Thánh không nói rằng Ngài chọn cách không chữa lành. Mà Kinh Thánh nói Ngài không thể chữa lành họ vì cớ họ thiếu đức tin. Một khi bạn nhận thức được sự ngăn trở trong việc chữa lành của câu chuyện này thì bạn sẽ hiểu rằng vấn đề không phải do Đức Chúa Trời không muốn làm như vậy mà thay vào đó là vì có nhiều định luật thuộc linh trong việc thực thi quyền hạn pháp lý làm ngừng quyền năng của Đức Chúa Trời.
Trong nhiều câu chuyện khác, bấy giờ bạn sẽ biết được rằng có nhiều lý do pháp lý giải thích tại sao quyền năng của Đức Chúa Trời trong việc thực thi pháp lý sẽ mang ý muốn hoặc không mang ý muốn của Ngài đến trong một hoàn cảnh nào đó và câu chuyện này là một trường hợp như vậy. Vì vậy, thật là cấp bách khi bạn tìm biết được cách thức luật của Vương quốc hoạt động. Để rồi một ngày nào đó khi bạn cần một sự đụng chạm nào đó từ thiên đàng thì bạn sẽ không muốn nguồn điện của thiên đàng bị ngắn mạch mà thay vào đó là nguồn điện của thiên đàng được tự do sản sinh và khai phóng ý muốn của Đức Chúa Trời xuống ngay trên cuộc đời bạn, có phải vậy không? Và đây chính xác là lý do tại sao tôi viết cuốn sách này.
Để thực sự bắt đầu cuộc hành trình, tôi gợi ý bạn nên làm lại cuộc đời bắt đầu từ trong tâm trí và hãy biết rằng bạn cần quăng bỏ đi những đáp án đậm chất tôn giáo cũ kĩ mà bạn đã từng nghe suốt bao nhiêu năm qua liên quan đến việc Đức Chúa Trời sẽ làm hoặc không làm một điều gì đó. Bây giờ tôi hi vọng bạn biết rằng bạn cần khước từ những sự giải thích chung chung thường được viện dẫn khi nói đến lý do cậu bé Johnny chết khi tuổi đời còn quá nhỏ rằng: “Chúa biết đâu là điều tốt nhất, mọi sự vẫn nằm trong sự tể trị của Chúa hết rồi.”, …Không, bạn cần BIẾT tại sao Chúa Giê-su không thể chữa lành và có những luật nào được hoặc không được thực thi theo quyền năng của Đức Chúa Trời trong thế gian. Bạn cần biết đáp án cho câu hỏi “tại sao Chúa Giê-su không thể chữa lành?” Đối với hầu hết mọi người, có một thực tế đó là dẫu tôi có đáp án cho câu hỏi trên thì họ cũng sẽ khó chịu. Nhưng tôi chỉ nói những gì Kinh Thánh nói, hãy để tôi nói lại lần nữa rằng bạn chắc chắn PHẢI biết đáp án cho câu hỏi đó.
LỜI HỨA NGÀI BAN CHO CHÚNG TA ĐÓ LÀ LỜI HỨA VỀ SỰ CHỮA LÀNH, SỰ PHỤC HỒI, GIA TĂNG TÀI CHÍNH VÀ CÒN NHIỀU HƠN THẾ NỮA – CHỨ KHÔNG CHỈ LÀ KHẢ NĂNG CHỊU ĐỰNG GIAN KHỔ HAY THẢM HOẠ MÀ THÔI.
Đáp án đơn giản và ngắn gọn giải thích tại sao Chúa Giê-su không thể chữa lành trong câu chuyện này đó là thiên đàng không có quyền thực thi hợp pháp để làm chuyện đó. Quyền để thực thi ở đây là đức tin của người nam hoặc người nữ nào đó trên đất khi họ hoàn toàn được bắt phục bởi những gì thiên đàng nói. Mặc dầu cả hai chúng ta đều đồng ý rằng Chúa Giê-su có quyền năng và Ngài mong muốn chữa lành nhưng Ngài không thể. Chính Chúa Giê-su nói việc chữa lành người bệnh không thực hiện ở đây được không phải vì Ngài yếu đuối mà là vì cớ người ta không có đức tin. Hãy viết hai từ đó xuống! Có một chìa khoá quan trọng ở đây! Đó chính là đức tin!
Trong cuốn sách trước, tôi đã dành phần lớn thời gian để giải thích đức tin là gì, cách đức tin hoạt động và tại sao chúng ta cần đức tin, tại sao Đức Chúa Trời đòi hỏi đức tin, cách để chúng ta có được đức tin và làm sao chúng ta biết mình đang ở trong đức tin. Nói như vậy có nghĩa là sự hiểu biết của bạn về định luật cơ bản nhưng quan trọng bậc nhất trong Vương quốc là điều tối quan trọng vậy đấy nhưng lại dễ bị đánh giá thấp. Đây là vấn đề quan trọng sống còn đấy!
Gần đây tôi có nhận được một bản tin từ một mục vụ Cơ đốc nổi tiếng. Nhưng không may thay, nội dung của bản tin lại điển hình cho những gì mà hầu hết các Cơ đốc nhân đều tin. Hãy để tôi chia sẻ điều đó ở đây. Nội dung bắt đầu bằng lời Kinh Thánh trong Phục Truyền 31:6:
Hãy mạnh dạn và can đảm! Đừng sợ, đừng kinh khiếp trước mặt các dân tộc đó, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của anh em đi với anh em. Ngài chẳng lìa khỏi anh em, chẳng từ bỏ anh em đâu!
Rồi bản tin tiếp tục như sau… “Tại sao Đức Chúa Trời không chấm dứt tình trạng khủng bố và đau khổ? Tại sao Ngài lại cho phép nhiều người chết như vậy? Còn có rất nhiều câu hỏi khác nữa và sự thật cho vấn đề ở đây đó là chúng ta không biết hết mọi câu trả lời. Chúng ta không biết tại sao Đức Chúa Trời lại cho phép một số điều nhất định xảy ra. Điều chúng ta biết đó là tình yêu của Đức Chúa Trời là toàn hảo. Đường lối Ngài cao hơn đường lối chúng ta. Chúng ta phải tin vào những lời hứa của Ngài đó là Ngài sẽ không ban cho chúng ta điều gì đó vượt quá khả năng xử lý của chúng ta nhưng bất cứ điều gì Ngài ban thì Ngài sẽ cận kề mỗi bước của chúng ta.”
SAI! SAI! SAI! Thực tế là Kinh Thánh nói với chúng ta điều ngược lại.
Những thử thách đến với anh em, chẳng có điều nào quá sức loài người. Đức Chúa Trời là Đấng thành tín, Ngài không để anh em bị thử thách quá sức mình đâu! Nhưng trong thử thách, Ngài sẽ mở đường cho ra khỏi, để anh em có thể chịu được.
— 1 Cô-rinh-tô 10:13
Lời hứa Ngài ban cho chúng ta đó là lời hứa về sự chữa lành, sự phục hồi, gia tăng tài chính và còn nhiều hơn thế nữa – chứ không chỉ là khả năng chịu đựng gian khổ hay thảm hoạ mà thôi. Tình yêu toàn hảo mang đến giải pháp. Tôi có thể nói nhiều hơn vậy nữa, nhưng ở đây, thật không may, đây lại là điều mà đại đa số tin về Đức Chúa Trời. Ấy thế mà lại có người nghĩ được như vậy về Đức Chúa Trời – Đấng có tình yêu toàn hảo – lại ban tặng cho ai đó căn bệnh ung thư hoặc từ chối việc chữa lành họ trong khi Ngài có thừa quyền năng để chữa lành. Một lần nữa, nếu họ được hỏi về điều này, câu trả lời như mọi khi của họ đó là đường lối Ngài không phải đường lối chúng ta. Bạn có đang đùa với tôi không vậy? Chúng ta không có tình yêu toàn hảo mà chúng ta còn không làm vậy với con cái mình được thì huống hồ gì là Ngài! Ngài luôn khiến cho đường lối Ngài trở nên rõ ràng trong Lời Ngài.
Bản tin này ngụ ý nói bất cứ điều gì Ngài ban, Ngài sẽ kè kè từng bước đi sát bên cạnh chúng ta khi chúng ta chịu đựng kinh qua điều đó. Đức Chúa Trời có ban cho chúng ta điều gì đó xấu không? Không. Khi Kinh Thánh nói rằng Ngài ở với chúng ta, không bao giờ lìa chúng ta, điều đó có nghĩa Ngài ở ngay tại đó với chúng ta để hỗ trợ cho những lời hứa của Ngài! Hỡi bạn yêu dấu, giáo lý nào nói rằng Đức Chúa Trời là kẻ thù của chúng ta thì giáo lý đó không đến từ Chúa. Giáo lý đó không đại diện cho Đấng tôi phục vụ và tôi hi vọng bạn cũng sẽ không nằm trong số đó. Nếu hội thánh bạn dạy giáo lý kiểu rác rưởi này thì bạn nên rời khỏi hội thánh đó ngay lập tức!
Đức Chúa Trời là tình yêu và Lời Ngài nói tình yêu Ngài không bao giờ suy tàn. Tuy nhiên, cái gì suy tàn, đó là quyền hạn xét xử của Đức Chúa Trời, đó là khả năng can thiệp trên đất là cái được sản sinh bởi đức tin của chúng ta. Một lần nữa, đây là chuyện pháp lý, chứ không phải là chuyện nổi da gà, càng không phải là chuyện cảm xúc hay bất cứ cái gì khác. Đơn giản đây là vấn đề pháp lý mà bạn phải biết. Vì con người có quyền thực thi pháp lý trên đất nên Đức Chúa Trời không thể cứ làm điều Ngài muốn là được, như tôi đã chia sẻ. Sự hiệp ý của bạn với thiên đàng – đức tin – là điều kiện cần để trao cho thiên đàng quyền hạn xét xử để khai phóng quyền năng của Đức Chúa Trời vào hoàn cảnh của bạn và để sản sinh ra sự công chính cho bạn. Hỡi bạn của tôi, bạn phải biết đức tin là gì và tại sao đức tin là điều kiện cần để nhận lãnh từ Đức Chúa Trời.
Nếu bạn chưa đọc cuốn sách trước của tôi (Đột Phá Tài Chánh: Sức Mạnh Của Lòng Trung Thành), hãy để tôi giải thích ngắn gọn cho bạn đức tin là gì. Mặc dầu bạn có thể cho rằng hầu hết Cơ đốc nhân nào dùng đến hai từ đức tin thì đều biết đức tin là gì thì bạn sẽ nhầm to đấy. Chúng ta cần học một chút bài học lịch sử để có thể hiểu được ý niệm sống còn về Vương quốc liên quan đến quyền thực thi pháp lý hợp pháp.
Hãy xem trong Rô-ma 4:18-21:
Ông đã hi vọng dù không còn lý do để hi vọng; ông vẫn tin và trở thành cha của nhiều dân tộc, theo như lời đã phán với ông rằng: “Dòng dõi con sẽ như thế.” Ông thấy thân thể mình chết mòn vì đã gần một trăm tuổi, và thấy Sa-ra không thể sinh con được nữa, nhưng đức tin chẳng hề suy giảm. Ông không để lòng vô tín làm cho mình nghi ngờ lời hứa của Đức Chúa Trời, nhưng càng mạnh mẽ trong đức tin và tôn vinh Đức Chúa Trời, hoàn toàn tin chắc rằng Đức Chúa Trời có quyền năng để thực hiện những gì Ngài đã hứa.
— Rô-ma 4:18-21
Áp-ra-ham được biết là cha của đức tin. Ông hoàn toàn bị thuyết phục rằng Đức Chúa Trời có quyền năng để thực hiện những gì Ngài đã hứa. Việc hoàn toàn được bắt phục trong sự đồng thuận với Đức Chúa Trời được gọi là đức tin. Không có sự đồng thuận, Đức Chúa Trời không thể hành động trên đất. Cho nên, bạn có thể thắc mắc “tại sao Đức Chúa Trời phải cần ai đó làm điều gì đó mà điều đó sẽ cho phép Ngài thực hiện hoặc không thực hiện việc gì đó chứ? Ngài là Đức Chúa Trời mà.” Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần nhìn lại lúc ban đầu, xuyên suốt thời của A-đam.
Chúa đã đặt Người thấp hơn các thiên sứ trong một thời gian ngắn; Chúa đội cho Người mão triều vinh quang và tôn trọng, đặt mọi vật phục dưới chân Người.” Khi đặt mọi vật phục Đức Chúa Jêsus như vậy, Đức Chúa Trời chẳng để một vật nào không phục Ngài. Tuy nhiên, hiện nay chúng ta chưa thấy mọi vật phục Ngài.
— Hê-bơ-rơ 2:7-8
Phân đoạn này nhắc đến lúc Đức Chúa Trời tạo dựng nên A-đam và Ê-va. Xin để ý cho rằng lúc bấy giờ không có cái gì là không nằm dưới quyền thực thi pháp lý hợp pháp của họ cả. A-đam được đặt để trên đất để cai trị quả đất với thẩm quyền đại diện thay mặt cho Vương quốc Đức Chúa Trời. A-đam cai quản toàn bộ quả đất.
Đức Chúa Trời phán: “Chúng Ta hãy tạo nên loài người theo hình ảnh Chúng Ta và giống như Chúng Ta, để họ quản trị loài cá biển, loài chim trời, loài gia súc, và khắp cả đất, cùng mọi loài bò sát trên mặt đất.”
— Sáng Thế Ký 1:26
Một lần nữa, chúng ta thấy A-đam cai trị quả đất bằng thẩm quyền đại diện và được đội cho mão triều thiên vinh hiển (sự xức dầu hoặc sức mạnh) và tôn trọng (vị trí của thẩm quyền). Không có gì mà không nằm dưới quyền của A-đam cả. Thực tế, nếu bạn đã đọc câu chuyện sáng tạo này, bạn sẽ thấy A-đam thực sự đã đặt tên cho các loài thú vật, vì khi ấy A-đam quản trị toàn bộ trái đất. Và rồi, điều mà tất cả chúng ta đều biết, A-đam đánh mất địa vị thẩm quyền trên Sa-tan, là kẻ đã lừa dối Ê-va và cám dỗ A-đam phạm tội chống nghịch lại sự cai trị của Đức Chúa Trời, và A-đam đã làm như vậy. Phao-lô ký thuật trong 2 Cô-rinh-tô 4:4 rằng Sa-tan, thông qua sự chống nghịch của A-đam mà hắn trở thành chúa của đời này. Phao-lô không nói Sa-tan là một vị thần nào đó nhưng thay vào đó, ông nói rằng hắn là chúa của đời này, điều đó có nghĩa hắn có thẩm quyền thuộc linh hợp pháp ở trên đất. Mặc dầu loài người vẫn sống trên đất nhưng về mặt thuộc linh thì họ đã chết đối với Đức Chúa Trời. Phần tâm linh của con người là phần được tạo dựng để bước đi trong mối thông công hiệp nhất với Thánh Linh Đức Chúa Trời mà bây giờ con người đã bị phân tách khỏi Ngài. Con người bắt đầu bước đi theo những giác quan của mình từ tâm trí cho đến ý chí và cho đến cả cảm xúc.
Ma quỷ đem Ngài lên, chỉ cho Ngài tất cả các vương quốc trên thế gian trong giây lát, và nói: “Ta sẽ cho ngươi tất cả thẩm quyền và vinh quang của chúng, vì chúng đã được giao cho ta và ta muốn cho ai tùy ý. Vậy, nếu ngươi thờ lạy ta, thì tất cả sẽ thuộc về ngươi.”
— Lu-ca 4:5-7
Bạn sẽ để ý thấy Sa-tan nói rằng địa vị hắn có được ở trên đất là do hắn được “trao cho.” Dĩ nhiên, chúng ta biết rằng có người đã trao thẩm quyền hợp pháp cho hắn là người mà ngay từ lúc ban đầu đã sở hữu thẩm quyền hợp pháp, đó là A-đam. Điều này thật quan trọng. Nếu, sự thật là Sa-tan cố phá vỡ trái đất một cách phi pháp thì hắn sẽ liên tục bị ném quăng ra ngoài. Nếu bạn có thể nghĩ đến cảnh một viên cảnh sát đang gọi cứu viện thì bạn sẽ hiểu được tại sao tôi lại nói như vậy. Huy hiệu viên cảnh sát đeo hàm ý đến toàn bộ lực lượng và sức mạnh của chính quyền Hoa Kỳ đều sẽ ở đó để hỗ trợ lời nói của viên cảnh sát kia.
Vương miện A-đam đội (A-đam đang nắm giữ địa vị) là sự cai trị đại diện cho chính thể của Đức Chúa Trời, mang đến mọi sức mạnh, quyền năng của Đức Chúa Trời tất thảy đều đổ dồn về phía A-đam. Vì A-đam nắm giữ quyền cai trị trên đất nên Sa-tan không có được quyền thực thi hợp pháp trên đất. Hắn bị cai trị bởi A-đam và Ê-va. Sa-tan chỉ có thể chính thức nắm giữ quyền thực thi hợp pháp khi hắn cố giành lấy quyền này trên đất, mà để thực hiện điều này hắn cần A-đam cởi bỏ vương miện của mình là điều mà Sa-tan không có thẩm quyền để ép A-đam cởi bỏ. Sa-tan biết có một người duy nhất lúc bấy giờ có thể cởi bỏ vương miện trên đầu A-đam xuống đó là chính A-đam. Đó là lý do tại sao hắn rắp tâm lên kế hoạch dối trá đó. Sự lừa dối đó là gì? Sa-tan ám chỉ rằng Đức Chúa Trời không đáng tin cậy và từ trong thâm tâm, Đức Chúa Trời không hề nghĩ đến lợi ích tốt nhất cho hai người họ. Hắn thuyết phục Ê-va rằng sẽ có lợi ích nếu bất tuân với Đức Chúa Trời và hắn còn ám chỉ rằng luật pháp của Đức Chúa Trời đang gây nên cái gì đó bất lợi cho A-đam và Ê-va.
SA-TAN BUỘC PHẢI KHIẾN A-ĐAM VÀ Ê-VA TIN TƯỞNG HOẶC VỀ CÙNG MỘT PHE VỚI HẮN THAY VÌ ĐỨC CHÚA TRỜI.
Nói cho đơn giản, đó là đức tin. Đức tin có thể được định nghĩa là ở trong tình trạng “hoàn toàn bị bắt phục/ thuyết phục” với những gì Đức Chúa Trời nói. A-đam và Ê-va bỏ qua Lời Chúa là Lời đáng tin cậy và thay vào đó, họ đi đến chỗ đồng thuận với những gì Sa-tan nói. Rồi họ hành động theo điều lòng họ tin, là thứ đã vô hiệu hoá quyền hợp pháp của họ trong Vương quốc Đức Chúa Trời và trao quyền hợp pháp trên đất cho Sa-tan. Kết quả ra sao? A-đam – người từng có thẩm quyền trên đất – đã gạt bỏ Đức Chúa Trời về mặt thuộc linh để đứng cùng phe với Sa-tan! A-đam bỏ đi vương miện của mình, là vương miện của thẩm quyền được đặt để, để đi theo Sa-tan. Làm như vậy, về căn bản, A-đam đã gạt bỏ Đức Chúa Trời khỏi cuộc đời ông. Có nhiều người sẽ nói như thế này, “Không, chuyện đó không xảy ra đâu; A-đam không thể nào gạt bỏ Đức Chúa Trời ra khỏi địa hạt trên đất được đâu!” Nhưng tính đến giờ phút này, chừng nào nơi đâu có con người, có những nan đề của con người thì chừng đó A-đam thực sự đã làm như vậy đấy. Hãy để tôi chứng minh cho bạn hiểu. Hãy cùng xem trong Sáng Thế Ký 3:17-19 một lần nữa. Sau khi A-đam phạm tội, Đức Chúa Trời đến và nói:
Đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa; Con phải khổ nhọc suốt đời mới có miếng ăn từ đất sinh ra. Đất sẽ sinh gai góc và cây tật lê, và con sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng ruộng. Con phải làm đổ mồ hôi trán mới có miếng ăn cho đến ngày con trở về đất,
— Sáng Thế Ký 3:17-19
Hãy lưu ý, Kinh Thánh nói rằng “Đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa”. Bị nguyền rủa ở đây đơn giản nói lên sự vắng mặt của Đức Chúa Trời cùng với phước hạnh của Ngài. Đó là A-đam, người vốn có thẩm quyền trên đất, đã cắt bỏ đi quyền thực thi pháp lý hợp pháp của Đức Chúa Trời ở trên đất. Cơ bản, Đức Chúa Trời đang muốn nói rằng “Này A-đam, vì con mà tay Ta bị trói. Ta không thể giúp con.” Rồi Ngài nói với A-đam rằng ý chí sinh tồn của A-đam bấy giờ sẽ lệ thuộc nơi ông, phải làm đổ mồ hôi, sôi nước mắt thì mới có ăn. Đó là cái mà tôi gọi là “hệ thống bị rủa sả của quả đất” để sinh tồn. Đây là nơi chúng ta lớn lên – trong vương quốc của sự sinh tồn và sợ hãi. Chúng ta học biết lo lắng và nỗi sợ lấn át suy nghĩ kể từ lúc chúng ta mới chào đời. Tôi muốn quay trở lại với phân đoạn Kinh Thánh này một chút để thảo luận nhiều hơn về hệ thống bị rủa sả của quả đất, nhưng ngay lúc này đây, tôi muốn chắc chắn rằng bạn đã hiểu thấu được làm thể nào mà Sa-tan đạt được lối vào thế gian. Một lần nữa, hắn phải đi tìm người nam và người nữ đang sống trên đất là những người đã được Đức Chúa Trời trao cho quyền thực thi hợp pháp trên đất để mở cửa cho hắn bước vào. A-đam có chìa khoá, còn Sa-tan thì tìm cách lừa dối A-đam để A-đam mở cửa cho hắn bước vào. Bây giờ, hãy xem trong Hê-bơ-rơ 2:7-8 một lần nữa.
Chúa đã đặt Người thấp hơn các thiên sứ trong một thời gian ngắn; Chúa đội cho Người mão triều vinh quang và tôn trọng, đặt mọi vật phục dưới chân Người.” Khi đặt mọi vật phục Đức Chúa Jêsus như vậy, Đức Chúa Trời chẳng để một vật nào không phục Ngài. Tuy nhiên, hiện nay chúng ta chưa thấy mọi vật phục Ngài.
— Hê-bơ-rơ 2:7-8
Hãy để ý Kinh Thánh nói Đức Chúa Trời hiện không để một vật nào không phục Ngài cả. Mặc dầu câu Kinh Thánh này đang nhắc về một sự kiện đã xảy ra cách đây rất lâu rồi nhưng nó vẫn được dùng ở thì hiện tại để mô tả tình trạng hiện thời của con người trên đất. Mặc dầu con người đã mất đi thẩm quyền thuộc linh trên đất qua tội lỗi của Sa-tan nhưng con người không hề mất đi sự cư ngụ hợp pháp của mình trên đất cho nên thể loại động từ được dùng ở câu Kinh Thánh này là thì hiện tại. Vì chỗ cư ngụ hợp pháp con người có trên đất, và vì đồn luỹ thuộc linh hợp pháp của Sa-tan trên con người mà Đức Chúa Trời không thể cứ vậy mà đổ cơn thịnh nộ lên đất và tự Ngài vi phạm Lời Ngài hoặc để cho Sa-tan có cớ kiện cáo Ngài.
Đức Chúa Trời phải tìm kiếm người nam hoặc người nữ nào đó sống trên đất là người sẵn sàng nhất trí với Ngài, mở cánh cửa thuộc linh ra cho Vương quốc Đức Chúa Trời có quyền hạn thực thi hợp pháp trên đất. Giống như Sa-tan đã làm qua người giữ cửa là A-đam thì bây giờ Đức Chúa Trời làm việc thông qua những người nam, những người nữ, những người gác cổng trên đất, mở cổng cho Vương quốc Đức Chúa Trời thực thi quyền hạn hợp pháp trên đất. Việc để cho tấm lòng và tâm trí bạn hoàn toàn hiệp ý với những gì thiên đàng nói – cái đó được gọi là đức tin. Đức tin là phải ngay bây giờ đối với Vương quốc Đức Chúa Trời để Vương quốc Ngài thực thi quyền hạn trên đất. Tôi sẽ dành thời gian giải thích cho bạn làm sao để có đức tin hoặc làm sao để bạn biết bạn đang ở trong đức tin. Tất cả những điều này đều được trình bày trong cuốn sách trước của tôi ở loạt sách này. Vì mục đích thảo luận ở đây mà tôi chỉ muốn đảm bảo rằng bạn biết đức tin là gì và tại sao đức tin lại là điều cần thiết để thiên đàng hành động trên đất.
Bây giờ, tôi hi vọng bạn hiểu rõ hơn lý do tại sao Chúa Giê-su “không thể” thực hiện nhiều phép lạ tại quê hương Ngài – đó là vì mọi người ở đó không có đức tin. Cho nên, thiên đàng không có quyền hạn thực thi pháp lý hợp pháp nào ở đây cả. Hãy để tôi kết thúc phần thảo luận này bằng câu Kinh Thánh rất ư là tuyệt vời minh hoạ được những gì mà tôi đang gắng trình bày với bạn. Mọi người ai cũng nghe qua câu Kinh Thánh trong Rô ma 10:10:
Vì ai tin trong lòng thì được xưng công chính, ai tuyên xưng nơi miệng thì được cứu rỗi.
— Rô-ma 10:10
Câu Kinh Thánh này là một phần những gì mà Cơ đốc nhân gọi là đi đâu cũng về La Mã, một phần tư câu Kinh Thánh này chỉ cho chúng ta thấy làm sao để chúng ta được cứu rỗi. Nhưng bạn có thực sự ngừng lại và suy ngẫm những gì Rô-ma 10:10 đang muốn chỉ cho bạn thấy không? Sự cứu rỗi đến là khi lòng bạn tin hoặc lòng bạn hiệp ý với thiên đàng. Khi lòng bạn hiệp ý với thiên đàng thì sẽ khiến cho thiên đàng nắm quyền hợp pháp để thực hiện quyền hạn trên đất. Câu Kinh Thánh này nói rằng khi lòng bạn tin thiên đàng, thì bạn được xưng công bình. Sự công bình là sự thi hành của luật pháp. Vì vậy khi lòng bạn tin thì bạn sẽ trao quyền hợp pháp cho thiên đàng trước trái đất để trái đất phải làm theo những gì thiên đàng nói vì đức tin đã trao quyền hành hợp pháp cho thiên đàng thực thi trên đất. Nhưng hãy để ý, vẫn chưa có gì xảy ra cả. Vì có vế sau của câu Kinh Thánh: “…ai tuyên xưng nơi miệng thì được cứu rỗi.” Bạn thấy đấy, mặc dầu lòng bạn có thể đã hiệp ý với thiên đàng là điều khiến cho thiên đàng có quyền hạn pháp lý hợp pháp để thi hành trên đất nhưng vẫn chưa có gì xảy ra cho đến khi bạn, dầu bạn là nam hay nữ, thì bạn là người đang nắm lấy quyền hạn thực thi pháp lý hợp pháp trên đất ở đây; thiên đàng không làm gì được nếu không có bạn!
Thật, Ta bảo các con, hễ điều gì các con buộc ở dưới đất cũng sẽ bị buộc ở trên trời; và điều gì các con mở ở dưới đất cũng sẽ được mở ở trên trời.
— Ma-thi-ơ 18:18
Về cơ bản, câu này đang nói lên những gì tôi đã đang nói nãy giờ với bạn. Bất cứ điều gì bạn cột dưới đất, thiên đàng sẽ yểm trợ cho bạn, và bất cứ điều gì bạn mở dưới đất thì thiên đàng cũng sẽ yểm trợ cho bạn. Thiên đàng không thể hành động nếu thiếu bạn. Thiên đàng đang chờ đợi bạn và thiên đàng sẽ không hành động trừ phi có người nam hoặc người nữ nào đó ở trong đức tin hoặc đồng thuận với thiên đàng khai phóng thẩm quyền trên đất.
Hiểu được cách khai phóng thẩm quyền và sức mạnh của thiên đàng trên đất sẽ khiến cho mọi sự trở nên khác biệt. Sự khác biệt như vậy đã đến trong cuộc đời tôi và trong lá thư điện tử tôi đã nhận được như sau:
“Xin chào mục sư! Chồng tôi và tôi muốn chia sẻ câu chuyện về “cuộc đi săn đức tin” đầy kinh ngạc của vợ chồng tôi với mục sư! Vào năm 2011, chúng tôi sống trong ‘căn nhà mơ ước’ nhưng chúng tôi vẫn sống kiểu có đồng nào xào đồng ấy và có nhiều lúc chúng tôi phải dùng đến thẻ ghi nợ để mua đồ ở cửa hàng bách hoá và để trả phí cho hệ thống lò sưởi làm ấm căn nhà. Chúng tôi chỉ là đang tồn tại chứ không phải là đang sống cách sống động. Tôi là lãnh đạo thờ phượng trong hội thánh tôi nhưng đức tin của tôi không được kết nối với tài chánh của tôi. Tôi có biết chương trình của Mục sư Fixing the Money Thing (Chấn Chỉnh Lại Tiền Bạc) trên kênh Daystar và điều này đã thu hút tôi, tôi cũng đã mua cuốn sách cùng tên chương trình của mục sư – Chấn Chỉnh Lại Tiền Bạc – cùng với cuốn sách thu âm có tên Đột Phá Tài Chính. Chúng tôi cứ nghe đi nghe lại những cuốn sách thu âm này và cũng đọc cả sách nữa.
Chúng tôi không biết mình có đang ở trong đức tin hay không! Chúng tôi chỉ biết rằng để giữ được căn nhà mơ ước này, chúng tôi cần phải có một số câu trả lời về cách tiền bạc được thực thi như thế nào trong Vương quốc. Chúng tôi đã gieo hạt giống 200 đô la cho Mục vụ Faith Life Ministries [Mục vụ Đời Sống Đức Tin của Ông bà Mục sư Gary] (Mà chắc chúng tôi cũng đã gieo được 2,000 đô la. Đó là một số tiền rất lớn so với vợ chồng tôi từ đó đến giờ) và chúng tôi cũng đã đồng thuận với Đức Chúa Trời rằng Ngài sẽ chỉ cho chúng tôi một chỗ thích hợp trên thị trường hầu cho tôi có thể làm việc tại nhà.
Rồi Đức Chúa Trời ban cho chúng tôi ý tưởng kinh doanh nuôi giống chó cưng Goldendoodles. Chúng tôi đã mua hai con chó Goldendoodles, tên là Bella và Gracie, chúng tôi nuôi chúng để gầy bầy chó loại này và chúng tôi đã làm việc cùng với Chúa. Chúng tôi biết chúng tôi có thể gầy nên nhiều con chó cưng loại này! Rồi chúng tôi gầy 2 con chó Goldendoodles này, đến năm 2014, chúng tôi đã có được 13 con để bán ra thị trường với giá 1,200 đô la cho mỗi con. Năm nay, 2015, chúng tôi có được 63 con, TẤT CẢ đều khoẻ mạnh. Từ việc bán chó cưng, chúng tôi có thể dư dả thoát khỏi nợ nần ngoại trừ căn nhà. Bây giờ chúng tôi cũng còn tích trữ thêm được quỹ dự phòng nữa.
Ngạc nhiên hơn, khi mẹ tôi hỏi chúng tôi rằng liệu chúng tôi có thích nuôi thêm hai con Golden-doodles không vì bà đang nghỉ hưu! Đức Chúa Trời lại chúc phước cho chúng tôi thêm hai con Golden-doodles miễn phí nữa! Và tháng 7 này, chồng tôi sẽ được thăng chức hiệu trưởng tại một ngôi trường phổ thông trung học tại vùng của chúng tôi!!! Trong một năm thôi mà thu nhập của chúng tôi đã nhân đôi 6 con số!!! Thật đúng là CHUYẾN ĐI SĂN NGOẠN MỤC CỦA ĐỨC TIN! Chúng tôi đã tháp vào quy luật của Vương quốc Đức Chúa Trời. Bây giờ, chúng tôi gieo đủ loại hạt giống cho công việc của Vương quốc và tham gia trực tuyến với hội thánh của mục sư vào mỗi sáng Chúa Nhật trước giờ chúng tôi dẫn thờ phượng tại hội thánh địa phương của chúng tôi! Cảm ơn mục sư rất nhiều vì đã dạy chúng tôi cách Vương quốc hoạt động!”
— Karla
Mới tuần này đây tôi lại nhận được một lá thư điện tử khác từ cặp vợ chồng này.
“Mừng Chúa Giê-su Phục Sinh! Ngài đã sống lại rồi! Chúng tôi muốn chia sẻ phần mới nhất của chúng tôi cho hội thánh trực tuyến của mục sư Gary! Xin vui lòng báo cho mục sư biết chúng tôi đã kỉ niệm sự giáng sinh của Chúa Giê-su tại Giê-ru-sa-lem năm nay (chúng tôi đã trả bằng tiền mặt cho chuyến đi!). Chúng tôi cũng vô cùng được phước khi cậu con trai đang tuổi thiếu niên của chúng tôi tên là Carter đã được báp-tem tại sông Giô-đanh và được thờ phượng Chúa cùng với ban nhạc Hillsong của Úc tại biển hồ Ga-li-lê vào buổi tối đó! Wow!! Chúng tôi thật quá biết ơn vì tiền bạc của chúng tôi đã được chấn chỉnh lại!”
Bây giờ chúng tôi có đến 121 con chó. Chúng tôi phải tăng giá tiền cho mỗi con lên 2,300 đô la vì danh sách chờ của chúng tôi lâu quá! Ngợi khen Chúa!”
— Karla
Đây là một ví dụ tuyệt vời cho những gì Vương quốc sẽ làm trong cuộc đời bạn. Tuần này tôi đã gọi điện thoại cho Karla sau khi nhận được email của cô ấy và cô VÔ CÙNG hứng khởi!!! Cô nói rằng họ sắp mua căn nhà và cũng sẽ trả xong tiền nhà vào năm nay. Nếu bạn nhìn lại lá thư đầu tiên cô ấy gởi, bạn sẽ thấy cô ấy nói như sau (trích từ lá thư trước của cô):
“…chúng tôi vẫn sống trong kiểu có đồng nào xào đồng ấy và có nhiều lúc chúng tôi phải dùng đến thẻ ghi nợ để mua đồ ở cửa hàng bách hoá và để trả phí cho hệ thống lò sưởi làm ấm căn nhà. Chúng tôi chỉ là đang tồn tại chứ không phải là đang sống cách sống động.”
Còn bây giờ, chỉ mới có một vài năm, mà họ đã có thể chi trả cho những thứ gì rồi chứ? Là Vương quốc đấy!

0 Comments