CHƯƠNG 11: ĐỨC THÁNH LINH GIỐNG NHƯ LÀ ÔNG CHỦ CỦA TÔI.
by Gary KeeseeCHƯƠNG 11
ĐỨC THÁNH LINH GIỐNG NHƯ LÀ ÔNG CHỦ CỦA TÔI.
Có một gia đình sinh hoạt ở hội thánh tôi là gia đình nhỏ nhưng đang cần việc làm. Họ là gia đình đáng yêu và luôn muốn giúp hội thánh làm những công việc lặt vặt. Nhưng dường như họ luôn gặp trục trặc về tài chính. Người cha lại bị mất việc nên tôi quyết định sẽ giúp họ. Lúc đó, tôi đang xây nhà và tự mình đi hệ thống điện trong nhà. Tôi phát hiện người cha này biết một số thứ về điện cho nên tôi đề nghị trả lương theo giờ cho anh ta vì gia đình anh sắp hết đồ ăn. Cho nên anh ta đã đến và đi đường dây điện mà tôi đã khoán cho anh ta làm.
Tôi không suy nghĩ gì về chuyện đó nhưng khoảng một tháng hoặc hơn sau đó, tôi nhận được cuộc gọi từ anh chàng này. Cậu ta nói có một vài người đang nhóm hiệp nhau lại để cầu nguyện cho tôi. Tôi hỏi, “Cầu nguyện về chuyện gì thế?” Cậu ta đáp có nhiều thứ hội thánh cần phải thay đổi và anh ta bắt đầu nói rằng anh ta đã có sẵn một danh sách mười điều mà họ đang bàn thảo. Điểm đầu tiên trong danh sách ấy là căn nhà của tôi quá rộng. Anh ta thẳng thừng hỏi tôi rằng hội thánh đã phải trả bao nhiêu tiền cho tôi để nhóm lại trong căn nhà quá rộng của tôi như thế. Tôi nhanh chóng đáp lại cậu ta rằng hội thánh không hề trả cho tôi một cắc nào, mà tôi cũng không nhận bất kỳ khoản tiền nào từ hội thánh. Sau khi nghe tôi nói đến đó, cậu ta im lặng được một lúc. Rồi cậu ta hỏi tiếp, “hội thánh không trả tiền cho mục sư ư?” Tôi đáp, “đúng thế.” Cậu ta lại yên lặng rồi cuối cùng cậu ta lên tiếng rằng, “Chà, hội thánh nên trả cho mục sư.” Và cuộc nói chuyện kết thúc tại đó.
Khoảng một tuần hơn sau đó, tôi có nghe nói về một chương trình hội thảo việc làm ở một công ty mà tôi nghĩ nó thuộc lãnh vực cậu ta quan tâm nên tôi đã kể cho cậu ta nghe. Cậu ta đến đó, nộp đơn xin việc và đã nhận được việc làm. Bây giờ bạn nên nhớ là tại thời điểm đó, gia đình cậu ta vừa mới bị đuổi ra khỏi nhà. Cho nên cái tuần cậu ta nhận việc, cậu ta đến hội thánh và nói với tôi rằng cậu ta sẽ nghỉ việc, tôi bị sốc. “Anh nghỉ việc; Tại sao chứ?” Cậu ta bảo với tôi rằng hôm chiều thứ Sáu họ muốn theo kịp tiến độ công việc trong tuần nên họ nói cậu ta lau dọn sàn nhà. Cậu ta kể cho tôi rằng ngay lúc đó cậu ta nghỉ việc luôn và nói với họ rằng cậu ta nộp đơn xin việc không phải để lau chùi sàn nhà. Tôi gần như không thể tin được điều mình vừa nghe. Tôi biết chàng thanh niên trẻ này thuộc kiểu người khó đào tạo dù cậu ta có muốn thành công trong đời thế nào đi chăng nữa. Tôi luôn cảm thấy tiếc nuối cho vợ của cậu ta. Sau đó không lâu họ đã rời khỏi hội thánh và tôi không biết chuyện gì đã xảy ra cho họ. Nhưng dựa vào thái độ kiêu ngạo và không sẵn lòng làm việc của cậu ta, tôi đoán đơn xin việc của cậu ta cũng nộp đi nhiều nơi nhưng hầu hết không có chỗ nào lưu cậu ta được lâu đâu. Mức độ thịnh vượng của cậu ta gần như là chỉ để tồn tại thôi. Bây giờ, đừng hiểu sai ý tôi. Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi và tôi nhất định hy vọng cậu ta đã thay đổi vì ích lợi của cậu ta. Nhưng có một điều tôi biết rõ đó là lúc tôi gặp cậu ta thì cậu ta đã đang đi lệch hướng rồi. Bạn thấy đó, cậu ta phớt lờ tiếng phán của Đức Chúa Trời.
Có thể bạn sẽ hỏi, “Ông đang nói về tiếng phán nào của Đức Chúa Trời thế?” Tôi chắc cậu ta sẽ nói như thế nếu bạn hỏi cậu ta, vì vào lúc đó, cậu ta không hề có được bằng chứng nào cả. Nhưng cậu ta đã lờ đi một trong những phương thức huấn luyện và chuẩn bị con người cách căn bản nhất của Đức Chúa Trời cho vận mệnh của họ: học thuận phục. Tôi biết tựa đề của chương này có thể làm bạn khó hiểu. Ông chủ của tôi thì có liên quan gì đến Đức Thánh Linh chứ? Nhưng trong chương này, bạn sẽ khám phá ra rằng ông chủ của bạn có liên quan rất nhiều đến bạn trong khả năng bạn nghe được tiếng của Đức Thánh Linh đấy!
Tôi muốn chúng ta bắt đầu nghiên cứu chủ đề vô cùng quan trọng này bằng Ma-thi-ơ 8:5-10.
Khi Đức Chúa Jêsus vào thành Ca-bê-na-um, có một viên đội trưởng đến nài xin Ngài: “Thưa Thầy, đầy tớ của tôi bị bại, nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.” Đức Chúa Jêsus phán: “Ta sẽ đến, chữa lành cho nó.” Viên đội trưởng đáp: “Lạy Chúa, tôi không xứng đáng rước Chúa vào nhà, chỉ xin Chúa phán một lời thì đầy tớ của tôi sẽ được lành. Vì chính tôi ở dưới quyền người khác, tôi cũng có quân lính dưới quyền tôi; tôi bảo đứa nầy: ‘Đi!’ thì nó đi; bảo tên khác: ‘Đến!’ thì nó đến; và bảo đầy tớ của tôi: ‘Làm việc nầy!’ thì nó làm.” Nghe vậy, Đức Chúa Jêsus ngạc nhiên và phán với những người đi theo Ngài rằng: “Thật, Ta bảo các ngươi, Ta chưa thấy ai trong Y-sơ-ra-ên có đức tin như vậy.
Ma-thi-ơ 8:5-10
Tại sao người đàn ông này dễ dàng tin rằng Chúa Giê-su có thể chữa lành cho đứa đầy tớ của ông vậy? Ông ấy đã tự mình đưa ra được câu trả lời. “Vì chính tôi ở dưới quyền người khác, tôi cũng có quân lính dưới quyền tôi; tôi bảo đứa nầy: ‘Đi!’ thì nó đi; bảo tên khác: ‘Đến!’ thì nó đến; và bảo đầy tớ của tôi: ‘Làm việc nầy!’ thì nó làm.” Đó là bởi vì ông ấy biết rõ cách thẩm quyền hành động. Khi ông ở dưới quyền của người khác thì cũng có những người khác ở dưới quyền của ông. Ông hiểu rằng lời của chủ ông giống như lời của Sê-sa vậy. Trên thực tế, phải thừa nhận rằng tiếng của chủ ông chính là tiếng của Sê-sa. Ông cũng hiểu rằng tiếng nói của ông đối với những đầy tớ của ông cũng giống như tiếng Sê-sa đối với họ vậy. Đó là cách thẩm quyền thực thi. Vì ông hiểu ở dưới thẩm quyền có nghĩa gì nên ông dễ dàng hiểu được cách Chúa Giê-su dùng thẩm quyền trên hoàn cảnh đó đơn giản bằng việc nói vào hoàn cảnh đó mà thôi. Đó cũng là tất cả những gì ông làm với các đầy tớ của mình vậy. Nếu ông bảo đứa đầy tớ làm việc này thì họ phải làm. Rất đơn giản. Đây là lẽ thật bạn phải biết:
BẠN CHỈ CÓ THỂ BƯỚC ĐI TRONG THẨM QUYỀN KHI BẠN ĐẦU PHỤC THẨM QUYỀN!
Nếu Sa-tan có thể loại bỏ mọi khía cạnh của thẩm quyền và thuyết phục mọi người rằng họ có thể làm bất cứ điều gì họ thích khi họ thích thì thế giới này sẽ rơi vào hỗn loạn và huỷ diệt. Đây là điều hắn đã thách thức Ê-va tại vườn Ê-đen rằng, “Có phải Đức Chúa Trời thực sự nói ….không?” Hãy lắng nghe, mỗi một người sống trên hành tinh này đều ở dưới một hoặc nhiều thẩm quyền khác nhau nào đó. Việc nhận biết bạn đang ở dưới quyền của ai sẽ giúp bạn biết được ai là người bạn phải lắng nghe và ai không. Nhưng ngày nay, ai cũng muốn có thẩm quyền trong khi chính mình không ở dưới quyền ai và đó là điều không thể.
Gần đây, tôi có nói chuyện với một nhà thầu là người đã kể cho tôi nghe cách anh ta dùng tiền mặt để trả cho nhân viên để trốn thuế quỹ lương và phí bảo hiểm bồi thường lao động. Nhưng tôi thì đã biết cách đó biến thành kết quả như thế nào. Một ngày kia, có một người lao động bị thương và xin được bảo hiểm chi trả tai nạn lao động và rồi họ phát hiện ra người chủ của họ chưa bao giờ đóng bất kỳ khoản phí nào cho chương trình Bảo Hiểm Bồi Thường Lao Động cả và người công nhân này đã kiện chủ của mình vì theo luật bắt buộc thì phí Bồi Thường Lao Động phải được đóng đầy đủ. Tôi cũng có cùng câu chuyện như vậy xảy ra ở ngay hội thánh của tôi cũng liên quan đến một vài chủ thầu.
Tuần trước, tôi có nói chuyện với một phụ nữ là người bảo rằng mình không cần mục sư nào cả; Chỉ cần có Đức Thánh Linh và cô là được rồi. Thật thế sao? Chà, nếu vậy, tốt hơn cô nên đi gặp và nói chuyện với Chúa Giê-su về việc đó vì Ngài chính là Đấng chỉ định những mục sư và thiết lập họ coi sóc hội thánh trong Ê-phê-sô chương 4. Nếu cô thuận phục Chúa Giê-su thì cô sẽ đi theo thẩm quyền mà Chúa Giê-su đã thiết lập. Thực tế là cô không thuận phục Chúa Giê-su và muốn tự làm theo ý mình. Cô gần như bị rơi vào sự lừa dối và sẽ gặp rắc rối vì điều đó.
Cách đây không lâu, tôi có nói chuyện với một nhân viên bán hàng là người đã khởi lập công ty bán hàng cho riêng mình và lấy hết khách hàng của công ty cũ mặc dầu họ đã ký vào thoả thuận không cạnh tranh nhưng họ lại không tuân theo. Và họ nghĩ họ sẽ giàu có qua việc làm đó ư? Đó đơn giản là ăn cắp!
Tôi biết có thể bạn không thích chương này nhiều cho bằng những chương tôi nói về những việc làm siêu nhiên, cực ngầu của Đức Thánh Linh nhưng nếu bạn không hiểu đúng chương này thì có thể bạn sẽ quên hết tất cả những chương còn lại vì chương này là chương Đức Chúa Trời cổ động cho.
Tôi nhớ có lần có một phụ nữ đang đầm đìa nước mắt đến tìm đến tôi trong một buổi nhóm cầu nguyện và cô hỏi tại sao tôi không gọi cô lên để cầu nguyện. Tôi bị sốc! Tại sao chuyện gọi lên cầu nguyện thôi mà lại là chuyện lớn đến vậy, lẽ nào cô này cần sự nhận biết từ đàn ông sao?
VIỆC NHẬN BIẾT BẠN ĐANG Ở DƯỚI QUYỀN CỦA AI SẼ GIÚP BẠN BIẾT ĐƯỢC AI LÀ NGƯỜI BẠN PHẢI LẮNG NGHE VÀ AI KHÔNG.
Và dĩ nhiên, tôi nói lý do tại sao tôi không gọi cô lên dù chỉ là một phút vì cô có chịu lắng nghe ai bao giờ đâu. Người phụ nữ này không hề tôn trọng chồng và liên tục hạ bệ sự thiếu thuộc linh của chồng bằng những câu chuyện tầm phào mà cô luôn luôn có mặt. Đó là lý do tại sao tôi không gọi cô lên. Trên thực tế, cô ta khóc vì cô ta không được coi là một phụ nữ thuộc linh như cô ta nghĩ trước toàn bộ mọi người, điều đó nói lên việc cô không tôn trọng thẩm quyền và như vậy, cô ta là một phụ nữ nguy hiểm.
Cho nên, hãy để tôi hỏi bạn một câu hỏi. Bạn có đủ điều kiện để đi đến nơi bạn muốn đi, đến nơi bạn mơ ước đến không? Nếu tôi hỏi mục sư của bạn hay người chủ của bạn về suy nghĩ thật của họ về bạn thì bạn nghĩ họ sẽ nói gì? Bạn thấy đó, bạn không thể có thẩm quyền trừ khi bạn vượt qua bài kiểm tra về sự thuận phục. Tôi không nói điều này; mà chính Chúa Giê-su nói.
Ai trung tín trong việc rất nhỏ cũng trung tín trong việc lớn, ai bất nghĩa trong việc rất nhỏ cũng bất nghĩa trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung tín về của cải bất nghĩa, ai sẽ đem của cải thật giao cho các con? Nếu các con không trung tín về của cải người khác, ai sẽ giao cho các con của cải riêng của các con?
Lu-ca 16:10-12
Bạn có được tin tưởng để trao thẩm quyền hay không? Chứng cứ nằm ở chỗ thuận phục của bạn.
Hãy cùng nhìn vào một câu chuyện trong Kinh Thánh mà câu chuyện ấy có thể liên quan sâu sắc đến sự thành công trong đời sống của bạn đấy.
Khi ấy, người Phi-li-tin tập trung lại để đánh Y-sơ-ra-ên. Chúng có ba mươi nghìn chiến xa, sáu nghìn kỵ binh, và quân lính đông như cát bãi biển. Chúng đi lên đóng trại ở Mích-ma, về phía đông Bết A-ven. Khi người Y-sơ-ra-ên thấy nguy cấp, vì quân mình bị áp đảo, thì dân chúng ẩn trốn trong các hang động, bụi rậm, hốc đá, mồ mả và hầm hố. Một số người Hê-bơ-rơ khác thì vượt qua sông Giô-đanh, đến xứ Gát và Ga-la-át. Nhưng Sau-lơ vẫn còn ở lại Ghinh-ganh, và tất cả những người đi theo ông đều run sợ. Sau-lơ đợi bảy ngày, là thời gian mà Sa-mu-ên đã định. Nhưng Sa-mu-ên vẫn chưa đến Ghinh-ganh, còn dân chúng thì bỏ vua đi tản mác. Bấy giờ, Sau-lơ nói: “Hãy đem đến cho ta tế lễ thiêu và tế lễ bình an.” Rồi vua dâng tế lễ thiêu.
1 Sa-mu-ên 13:5-9
Sa-mu-ên nói với Sau-lơ: “Ngươi thật đã hành động một cách điên rồ, không vâng giữ mệnh lệnh mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã truyền cho ngươi. Lẽ ra, Đức Giê-hô-va đã lập vương quốc của ngươi vững bền đời đời trên Y-sơ-ra-ên; nhưng bây giờ, vương quốc của ngươi sẽ không bền lâu nữa. Đức Giê-hô-va đã chọn cho mình một người đẹp lòng Ngài, đặt người ấy làm người lãnh đạo của dân Ngài, bởi vì ngươi đã không vâng giữ mệnh lệnh của Đức Giê-hô-va.”
1 Sa-mu-ên 13: 13-14
Sau-lơ không đạt tiêu chuẩn vì ông không thuận phục thẩm quyền. Cho nên, một lần nữa chúng ta thấy nếu bạn không thể thuận phục thẩm quyền thì bạn cũng không thể có được thẩm quyền. Tôi chỉ muốn đưa ra một điểm rất quan trọng ở đây. Chúa đã tìm kiếm người đi theo lòng của Ngài. “Người đi theo lòng của Ngài” có nghĩa là gì vậy?
Rồi Ngài bỏ vua đó, lập Đa-vít làm vua. Ngài làm chứng về ông rằng: ‘Ta đã tìm thấy Đa-vít con trai của Gie-sê, là người Ta hài lòng, người sẽ thi hành mọi ý muốn Ta.’ (Công Vụ 13:22)
Làm sao Đức Chúa Trời xác định được ai là người đi theo lòng của Ngài? Về cơ bản, đó là người ghét những gì Ngài ghét và yêu những gì Ngài yêu, là người sẽ làm điều Ngài muốn công việc đó hoàn tất nếu Ngài ở đó. Nói cách khác, nếu Đức Chúa Trời ghét tội lỗi thì họ cũng ghét tội lỗi. Nếu Đức Chúa Trời muốn một điều gì đó được hoàn tất thì họ cũng sẽ muốn làm cho hoàn tất điều đó. Trong thế giới của chúng ta, chúng ta nghĩ người đi theo lòng của Chúa là người có ấn tứ thuộc linh nổi trội nhất. Chúng ta nghĩ thuộc linh là dòng nhạc thờ phượng du dương. Nhưng Đức Chúa Trời nói rõ ràng rằng sự vâng lời chính là sự thờ phượng bằng tâm linh.
Sa-mu-ên nói: “Đức Giê-hô-va có vui thích về tế lễ thiêu và các sinh tế, bằng sự vâng theo tiếng phán của Ngài chăng? Kìa, sự vâng lời tốt hơn sinh tế, sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực. Sự phản nghịch đáng tội như tà thuật, sự ương ngạnh đáng tội như thờ lạy hình tượng. Vì vua đã từ bỏ lời của Đức Giê-hô-va nên Ngài cũng từ bỏ vua, không cho vua cai trị nữa.”
1 Sa-mu-ên 15:22-23
MỘT LẦN NỮA, ĐỂ TÔI NÓI LẠI RẰNG TIẾNG PHÁN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI NGHE NHƯ TIẾNG CỦA ÔNG CHỦ CỦA BẠN VẬY ĐÓ!
Đức Chúa Trời cho phép bạn phản hồi lại thẩm quyền để kiểm tra bạn khi không ai biết đến tên tuổi của bạn. Hầu hết mọi người chỉ là không biết thẩm quyền hoạt động như thế nào. Họ không xem công việc bán thời gian nhỏ nhoi của họ là quan trọng; nó chẳng có gì quan trọng cả. Nhưng điều họ không biết đó là họ đang tôi luyện chính họ trong việc chủ động thuận phục, để phán xét bằng chính những tiêu chuẩn của họ rằng đâu là điều đáng để thuận phục căn cứ trên ước muốn và mục tiêu của họ. Con người không được dạy rằng khoảnh khắc họ đồng ý để được tin cậy, để làm công việc bán thời gian nhỏ nhoi cũng là khoảnh khắc họ đồng ý rằng họ sẽ làm việc đó như làm cho chính mình. Đó không phải là cách hầu hết mọi người nhìn thấy được. Họ hướng đến những mục tiêu to tát hơn. Đến cuối cùng, đây chỉ là công việc bán thời gian để kiếm thêm chút tiền chứ không phải chuyện gì lớn cả. Sai rồi!!!!
Chẳng có công việc nào là không quan trọng cả. Cũng không có nhiệm vụ nào là nhỏ nhặt. Đa-vít đã có một công việc nhỏ nhặt, không quan trọng, đó là chăm sóc bầy chiên. Nhưng nó lại là công việc quan trọng cho chàng thiếu niên; chàng trai này đã hai lần liều lĩnh tính mạng để bảo vệ đàn chiên. Nói cách khác, ông nhận lấy sự uỷ thác được trao cho mình là một công việc nghiêm túc. Mặc dầu không có ai khác biết Đa-vít là ai nhưng Đức Chúa Trời biết! Và Đức Chúa Trời biết chính xác Đa-vít đã ở đâu bất kỳ lúc nào.
Đức Chúa Trời cũng biết bạn đang ở vị trí nào lúc này và Ngài cũng biết lòng bạn hướng về thẩm quyền. Nhưng điều quan trọng nhất ở đây là nếu bạn không thể thuận phục người bạn nhìn thấy được thì bạn không thể nào thuận phục Đức Chúa Trời là Đấng bạn không nhìn thấy được. Những người tôi thấy họ bị gán cho cái mác là bị vấn đề về tâm thần, một nạn nhân bị bệnh về tinh thần; luôn nhìn thấy đó là lỗi của người khác. Họ luôn nói lỗi là do ông chủ, cho chính phủ, chỉ làm ở mức vừa đủ, chỉ làm việc khi bị bắt ép. Họ thường phải đấu tranh tâm lý, bị sai khiến mới làm thay vì nghĩ làm là làm cho chính họ. Đây là trường hợp của con cái Y-sơ-ra-ên là những người đã ra khỏi những năm tháng nô lệ nhưng vẫn nghĩ mình là nô lệ dầu đã được tự do. Tâm trí nô lệ sẽ không hiệu quả khi họ đối diện với những kẻ khổng lồ trong xứ hứa. Đức Chúa Trời phải huấn luyện họ thành công trước khi họ tiến vào đất hứa. Ngài cũng sẽ phải huấn luyện bạn trước khi bạn tiến vào xứ hứa. Đất hứa tôi đang nói chính là thiên mệnh của bạn. Vậy Ngài đã huấn luyện họ ư?
Ngài hạ anh em xuống, khiến anh em gặp cảnh đói khổ rồi cho anh em ăn ma-na mà anh em và tổ phụ anh em chưa từng biết, để dạy anh em biết rằng loài người sống không chỉ nhờ bánh, nhưng nhờ mọi lời phán từ miệng Đức Giê-hô-va.
Phục Truyền 8:3
Trong hoang mạc Ngài cho anh em ăn ma-na, thức ăn mà tổ phụ anh em chưa từng biết, cho anh em nếm trải đói khổ và thử thách để cuối cùng ban phước hạnh cho anh em.
Phục Truyền 8:16
Đức Chúa Trời cho họ nếm trải cảnh đói khổ, nghĩa là khiến họ không đầy đủ, khiến họ phải cần đến sự giúp đỡ. Họ phải học cách lệ thuộc Chúa chứ không phải chính họ. Thứ chờ đón họ là những cuộc chiến lớn hơn nhiều so với việc tìm cái ăn cái mặc. Sẽ có những gã khổng lồ và những thành có tường kiên cố chờ đón họ, là những điều sẽ đe doạ họ cách dễ dàng nếu họ không nhìn thấy Đức Chúa Trời lớn hơn nan đề của họ.
Thứ hai, họ sẽ phải học cách tự mình đưa ra những sự lựa chọn đúng đắn chứ không phải bị ép buộc làm. Ngày nay, tôi thấy có nhiều bậc cha mẹ mắc sai lầm khi cố gắng huấn luyện con cái biểu hiện bằng bề ngoài thay vì tấm lòng. Một đứa trẻ được bảo phải dọn dẹp phòng của chúng rồi chúng sẽ bày tỏ thái độ bằng cách đóng sầm cửa, đó chẳng qua là vì chúng tuân theo lệnh nên chúng thực hiện nhiệm vụ bằng tấm lòng nổi loạn chứ không phải bằng tấm lòng thuận phục. Những bậc cha mẹ muốn làm bạn với con thì họ sẽ đến và xem căn phòng sạch sẽ như thế nào rồi khen con mình rằng chúng đã làm tốt như thế nào. Sai rồi. Con cái chỉ tuân theo ở bề ngoài chứ không phải bề trong. Sự thuận phục là công việc của tấm lòng. Một ngày nào đó, khi cha mẹ không có ở đó để bắt ép chúng ra quyết định đúng đắn. Khi cha mẹ không để mắt đến chúng thì chúng sẽ tự do làm điều chúng thích. Cái gì có trong lòng thì bấy giờ sẽ bày tỏ ra bên ngoài. Đây là nơi mà nhiều bậc cha mẹ thấy khó khăn với con cái của mình và họ bối rối, họ luôn thấy Johnny bé nhỏ của mình là đứa trẻ ngoan và rồi họ bị sốc về hành vi của con mình khi chúng vào đại học hoặc chuyển ra ngoài sống riêng.
Kinh Thánh nói Đức Chúa Trời thử nghiệm dân Y-sơ-ra-ên để đến cuối cùng chính họ là người được ích lợi. Đây chính xác là những gì chúng ta đang nói đến. Khác với những bậc cha mẹ trên đất chỉ quan tâm đến chuyện con cái khi chúng còn nhỏ mà thôi, Đức Chúa Trời quan tâm đến lợi ích lâu dài của con cái Ngài. Ngài sẽ sửa từng thái độ nhỏ nhặt của tấm lòng chúng ta cho đúng đắn trước khi chúng trở thành nếp sống trong con cái Ngài. Đây là ý nghĩa của việc Ngài thử nghiệm họ. Đức Chúa Trời có thể chỉnh sửa họ khi thái độ của tấm lòng họ được phơi bày ra lúc nó bị đòi hỏi phải thuận phục.
Ai cũng phải vượt qua bài thử nghiệm về sự vâng phục cả! Vậy ngày nay Đức Chúa Trời huấn luyện chúng ta ở đâu khi không có sa mạc để băng qua? Chúng ta có thể nghe được tiếng phán của Đức Chúa Trời ở đâu để chúng ta học được sự vâng phục và đạt tiêu chuẩn cho sự cất nhắc tiếp theo đây? Có nhớ điều Đức Chúa Trời phán với Sau-lơ không? Sự vâng lời tốt hơn của tế lễ. Hành động thờ phượng bên ngoài của bạn ở hội thánh không phải là cơ sở để bạn được thăng tiến. Đức Chúa Trời có thể tin tưởng bạn để Ngài trao thẩm quyền cho bạn không? Bắt đầu từ đâu vậy? Từ chính gia đình bạn.
Hỡi những người làm con, hãy vâng lời cha mẹ mình trong Chúa, vì đây là điều phải lẽ. “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi” — ấy là điều răn thứ nhất, có kèm theo lời hứa — “để ngươi được phước và được sống lâu trên đất.”
Ê-phê-sô 6:1-3
Tại sao việc bạn vâng lời cha mẹ lại khiến bạn sống lâu và được phước vậy? Chúa cho bạn biết những điểm cần vâng lời à? Không, mà là nếu bạn chịu học cách tôn trọng và hiếu kính cha mẹ của bạn, là những người có thẩm quyền trên bạn thì bạn sẽ tôn trọng và kính sợ Đức Chúa Trời. Nếu bạn tôn trọng thẩm quyền của Đức Chúa Trời trong đời sống bạn, thì bạn sẽ vâng lời Ngài và những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn. Cho nên tôi có thể nói rằng Đức Chúa Trời giống như cha mẹ của bạn lúc bạn còn nhỏ và bạn sống dưới sự chăm sóc của cha mẹ bạn vậy.
Nơi thứ hai Đức Chúa Trời huấn luyện bạn vâng phục thẩm quyền nữa đó là những thẩm quyền được trao cho con người. Đó là ông chủ của bạn, là mục sư của bạn, là cảnh sát và những nhà lãnh đạo đất nước – họ là những ví dụ về thẩm quyền được Đức Chúa Trời uỷ nhiệm để chúng ta vâng phục.
Tôi nhớ có một gia đình trong hội thánh chúng tôi dường như luôn càm ràm và than vãn về nan đề của họ. Họ bị mất nhà cửa và hiện tại cần có 10,000 đô để tránh bị tịch thu tài sản để thế nợ. Chắc họ đi kể cho hàng tá người trong hội thánh nghe câu chuyện này. Cho nên, có một gia đình đã quyết định tặng 10,000 đô để giúp đỡ họ. Nhưng có điều là vài tháng sau, họ lại trở về xuất phát điểm ban đầu và họ bị mất nhà. Tôi đã nói chuyện với hai vợ chồng này, cả hai đều thất nghiệp. Tôi đề nghị ít nhất họ phải kiếm việc nào đó để làm trong lúc chờ đợi công việc phù hợp đến. Họ có thể làm việc trong bất kỳ nhà hàng nào của thị trấn nhưng họ nói những việc đó không phải để dành cho họ. Hiển nhiên tôi nghĩ tiền bạc không phải là vấn đề của gia đình này mà đích thị là sự hiểu biết về thẩm quyền và trách nhiệm. Vì một vài lý do nào đó, họ không nhìn thấy được rằng họ cần phải chịu trách nhiệm cá nhân cho cuộc đời của chính họ và họ phải làm bất kỳ điều gì cần thiết để giải quyết nan đề của mình.
Rick Renner là một người bạn của tôi đã nói rằng trước khi thuê ai đó, anh đều muốn xem xe ô-tô của người đó hoặc nhiều khi anh sẽ ghé nhà người đó mà không báo trước. Vì anh ấy hiểu rằng nếu người đó không chịu trách nhiệm cá nhân cho chính xe ô-tô của mình thì cũng sẽ không bao giờ chịu trách nhiệm cho những công việc được giao. Đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi văn phòng của anh ấy bị biến hình như chiếc xe hơi của người đó mà thôi.
Đời tôi cũng đã phải trải qua thời kỳ huấn luyện tại đồng vắng. Và tôi vui khi Đức Chúa Trời không để tôi chỉ sống sót vượt qua đồng vắng với bất kỳ thái độ thờ ơ nào đối với thẩm quyền. Mà Ngài đã hạ tôi xuống và thử nghiệm tôi để Ngài có thể chuẩn bị tôi cho nhiệm vụ kế tiếp. Tôi nhớ có thời điểm khi tiền bạc của chúng tôi vô cùng eo hẹp lúc còn sống ở ngôi nhà trong trang trại. Thật biết ơn Chúa khi tôi đã dừng một dự án phát triển lớn mà nó sẽ khiến tôi vắt chân lên cổ để đóng phí luôn bị trễ hạn nộp. Tiền không bao giờ đến kịp lúc cả nên tôi đã nảy ra một ý định vô cùng thông minh đó là tôi sẽ mở một tài khoản ngân hàng bằng chi phiếu mà đây không phải là tài khoản ngân hàng chính của tôi, và tôi sẽ viết một khoản chi khống từ ngân hàng này rồi chuyển nó vào ngân hàng chính của tôi với hy vọng ngày hôm sau ngân hàng sẽ đến và rồi tôi sẽ trả ngược lại cho khoản ngân phiếu khống tôi đã viết ở ngân hàng mới này. Nhưng ngân phiếu đó đã không đến trong vòng hai tuần! Mỗi ngày trôi qua, tôi đều viết một tờ ngân phiếu từ một trong những tài khoản ngân hàng tôi mở trước khi chi phiếu khống đến. Tôi làm việc này cũng được khoản hai tuần và rồi số chi phiếu khống tăng lên trên 2000 đô vì tôi đã dùng để chi cho việc mua đồ ăn. Suốt khoảng thời gian này, con số không ngừng tăng lên.
Nhưng tất cả những việc này phải kết thúc khi quản lý ngân hàng gọi điện thoại cho tôi vào một buổi sáng sớm nọ và những từ ngữ đầu tiên tuôn ra từ miệng của bà ấy là, “Ông Keesee, tôi biết ông đang làm gì và tôi sẽ đóng băng tài khoản của ông. Ông sẽ phải đem tiền đến để trả lại khoản chi trong tài khoản ngân hàng này và có thể ông sẽ không bao giờ được mở tài khoản tại ngân hàng này nữa đâu.” Tôi đã bị tóm! Nhưng điều thực sự tồi tệ trong hoàn cảnh này đó là tôi đã viết Lời Chúa lên trên những tờ ngân phiếu này nên tôi phải chứng minh cho quản lý ngân hàng biết Đức Chúa Trời vĩ đại như thế nào. Cảm ơn Chúa ngày hôm sau có một tờ ngân phiếu đã đến với tôi và tôi có thể mang nó đến ngân hàng mà tôi đã mắc nợ. Nhưng tôi phải bước vào văn phòng của quản lý ngân hàng, ăn năn trước bà ấy và nói bà ấy đừng đổ lỗi cho Chúa vì tất cả những gì tôi đã làm, điều đó thật ngu xuẩn.
Rồi có một thời kỳ khi tôi khởi nghiệp ở những năm đầu tiên, tôi được phó giám đốc vùng huấn luyện cho tôi. Lúc ông ngồi xem lại nhật ký bán hàng của tôi thì ông để ý thấy tôi bỏ trống một chỗ cần phải ký tên. Rồi ông bảo, “Không sao, đánh dấu nó và xem chữ ký của ai bị sót thì ký vào. Vì họ muốn mua sản phẩm và cũng đã ký ở những chỗ khác rồi.” Và đây là những gì tôi đã làm. Khoảng một tháng sau đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ người đại diện cho khách hàng của tôi, nói rằng khách hàng của tôi sẽ kiện tôi bồi thường 100,000 đô la vì đã quên nhắc ông ấy ký tên vào đơn rút tiền tại ngân hàng. Số tiền được giảm xuống còn 5000 đô vì phó giám đốc vùng của tôi đã gánh trách nhiệm cho việc đó và ông bị đuổi việc.
Nhưng tôi đã nhận được một bài học! Một trong những đại diện bán hàng của tôi cần thi đậu vào ngành bảo hiểm nhưng lại không có tiền để mua tài liệu học tập nên tôi đã sao chép bộ tài liệu để cho cô ta học. Cô ta đã bỏ nó ở phòng thi và tôi lại bị nhận một cuộc gọi từ một luật sư, là người đang chuẩn bị kiện tôi vì đã đánh cắp bản quyền. Những ngày đó, tôi thông thuộc văn phòng IRS như trong lòng bàn tay. Tôi luôn phải xử lý chuyện trễ nãi hoá đơn thuế và nộp phạt. Bây giờ khi nhìn lại tất cả những sự kiện của thời kỳ đó, trong tôi hoà lẫn nhiều cảm xúc. Chúa đã huấn luyện tôi, khiến tôi luôn phải chịu trách nhiệm giải trình. Vì Ngài biết một ngày nào đó tôi sẽ phải xử lý hàng triệu đô la nên Ngài không để tôi làm bất cứ điều gì mà không khiến tôi phải gặp trở ngại! Tôi thật biết ơn Chúa vì điều đó!
Tôi đã phải học biết rằng Đức Chúa Trời là Đấng cất nhắc tôi và Ngài không cất nhắc tôi chỉ dựa vào một mình sự thể hiện mà thôi. Tính liêm khiết của tôi cũng phải được thử nghiệm nữa. Đó là lý do tại sao tôi nói Đức Chúa Trời giống như là ông chủ của bạn vậy. Ông chủ của bạn là công cụ được Đức Chúa Trời sử dụng để huấn luyện bạn cho nhiệm vụ kế tiếp và để giữ bạn trong sự vâng phục. Bạn sẽ vượt qua bài thử nghiệm chứ?
Vì chẳng ai từ phương đông, phương tây hay là từ phương nam có thể tôn cao người nào. Nhưng chính Đức Chúa Trời thi hành sự phán xét: Ngài hạ kẻ nầy xuống, nhấc người kia lên.
Thi Thiên 75:6-7
Tất cả sự sửa phạt lúc nầy dường như chỉ làm cho đau đớn chứ không phải là vui mừng, nhưng về sau sinh ra bông trái công chính và bình an cho những người đã chịu luyện tập như vậy.
Hê-bơ-rơ 12:11
Hỡi những người nô lệ, hãy run sợ, lấy lòng thành thật vâng phục người chủ trần gian, như vâng phục Đấng Christ, không phải chỉ vâng phục trước mặt, như những kẻ muốn được lòng người, mà như những nô lệ của Đấng Christ, hết lòng thực hiện ý muốn Đức Chúa Trời. Hãy phục vụ với nhiệt tâm như phục vụ Chúa, chứ không phải phục vụ người ta, vì biết rằng bất luận nô lệ hay tự do, mỗi người sẽ nhận được phần thưởng từ Chúa, tùy việc tốt mình đã làm. Hỡi người làm chủ, hãy đối xử với các nô lệ của mình cùng một cách ấy; đừng đe dọa họ, vì biết rằng cả họ lẫn anh em đều có cùng một Chủ ở trên trời, và Ngài không thiên vị ai hết.
Ê-phê-sô 6:5-9
Hãy vâng lời bằng tấm lòng thành thật và kính sợ! Đây là thái độ bạn cần có đối với người chủ của bạn. Sự vâng lời của bạn đối với chủ được Phao-lô định nghĩa cũng chính là việc bạn đang làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời đó. Ngạc nhiên chưa? Tôi rất ngạc nhiên!
Vậy thì tiếng phán của Đức Chúa Trời tựa như điều gì? Tựa như ông chủ của bạn!
ĐÓ LÀ MỘT BÀI THỬ NGHIỆM!
Khi kết thúc sự nghiên cứu này, tôi tin bạn được truyền cảm hứng và khích lệ. Đức Thánh Linh thật sự là Người Bạn Tâm Giao tuyệt vời chúng ta cần có trong đời, là Đấng hứa sẽ không hề lìa bạn hay bỏ bạn. Thật là một niềm vinh dự lớn lao khi chia sẽ những lẽ thật vô giá này cùng với bạn.
Gary Keesee
Để tìm hiểu nhiều hơn về việc thoát khỏi nợ nần và đầu tư an toàn, bạn có thể liên hệ với công ty tôi – tập đoạn Forward Financial theo số điện thoại 1-(800)-815-0818.
Để tìm hiểu nhiều hơn về Vương quốc Đức Chúa Trời, vui lòng truy cập FaithLifeNow.com
Để tìm hiểu nhiều hơn về hội thánh Faith Life, vui lòng truy cập FaithLiftChurch.org

0 Comments