CHƯƠNG 10: SỰ MẦU NHIỆM CỦA PHẦN GẤP ĐÔI
by Gary KeeseeCHƯƠNG 10
SỰ MẦU NHIỆM CỦA PHẦN GẤP ĐÔI
Đến đây thì tôi đã đi qua khái niệm sự nghỉ ngơi Sa-bát là gì cũng như làm sao sự nghỉ ngơi Sa-bát có thể được thực thi thông qua phần gấp đôi. Có thể bạn đang thắc mắc “Làm sao tôi có thể tháp vào trong phần gấp đôi này?” Ồ, tôi rất vui khi bạn hỏi như vậy! Để tìm đáp án cho câu hỏi này, hãy trở lại câu chuyện Chúa Giê-su nuôi 5,000 người ăn chỉ với năm cái bánh và hai con cá.
Khi trời về chiều, các môn đồ đến thưa với Ngài: “Nơi nầy hoang vắng mà trời đã chiều rồi; xin Thầy cho dân chúng về để họ đi vào các vùng quê, làng mạc lân cận mua thức ăn.”
Nhưng Ngài bảo: “Chính các con hãy cho họ ăn.” Môn đồ thưa rằng: “Chúng con phải đi mua đến hai trăm đơ-ni-ê bánh cho họ ăn sao?”
Ngài bảo: “Hãy đi xem các con có bao nhiêu bánh?”
Sau khi xem xét, các môn đồ thưa: “Có năm cái bánh và hai con cá.”
Ngài bảo các môn đồ sắp xếp dân chúng ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống thành từng nhóm, nhóm một trăm, nhóm năm chục. Đức Chúa Jêsus lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ bánh và trao cho các môn đồ để phân phát cho dân chúng. Ngài cũng chia hai con cá cho mọi người. Ai nấy đều ăn no nê. Họ thu lại được mười hai giỏ đầy những mẩu bánh và cá thừa. Số người ăn bánh là năm nghìn người.
— Mác 6:35-44
Chúng ta đã nói về câu chuyện này trước đó, nhưng có một số dẫn chứng lớn tiết lộ phần gấp đôi ở đây. Trong câu chuyện này, Chúa Giê-su đã nhân bội số bánh và số cá cách siêu nhiên và người ta đã ăn cho đến chừng no nê mới thôi. Tôi đoán có khoảng trên dưới 20,000 người kể cả phụ nữ và trẻ em trong khung cảnh này; và việc hết thảy mọi người được ăn no nê từ năm cái bánh và hai con cá thì quả là điều chỉ có Đức Chúa Trời mới làm được mà thôi. Và vì thế mà chúng ta có thể mở tiệc ăn mừng Vương quốc cũng như cách Vương quốc hoạt động. Nhưng nếu chỉ có đoàn dân được ăn no nê trong khung cảnh này thôi thì đó chưa phải là một bức tranh tổng thể cho những gì đã xảy ra và nếu bạn chỉ dừng lại ở khúc đó thì đúng là bạn đã bỏ lỡ đi phần gấp đôi rồi đấy. Hãy đào sâu hơn nhé!
Ai nấy đều ăn no nê. Họ thu lại được mười hai giỏ đầy những mẩu bánh và cá thừa. Số người ăn bánh là năm nghìn người.
Thế thì câu Kinh Thánh trên đang nói với chúng ta điều gì? Đó là sau khi hết thảy mọi người đều ăn no nê thì 12 giỏ đầy bánh và cá được thu lại. Định nghĩa về phần gấp đôi là nhiều hơn cả đủ. Đủ đầy nói lên sự hài lòng nhưng ở đây còn lại 12 giỏ thừa sau khi ai nấy đều ăn no nê đã đời thì nó có nghĩa là phần gấp đôi, là nhiều hơn cả đủ. Xin hiểu rõ sự khác nhau ở đây trong câu chuyện này một chút. Tôi muốn bạn hiểu rõ được bức tranh về câu Kinh Thánh ký thuật sự no nê, thoả mãn – là phần gấp đôi ở đây trong tâm trí bạn. Tôi không dành thời gian để nói sâu nhiều về việc làm sao Chúa Giê-su mang quyền năng của Vương quốc đến trong hoàn cảnh đó để hoàn tất phần đầu của câu chuyện – nuôi 5,000 người ăn no nê. Nhưng bạn có thể tìm thấy sự giải thích đầy đủ trong cuốn sách đầu của loạt sách được gọi là Đột Phá Tài Chính: Sức Mạnh của Lòng Trung Thành.
KHÔNG, CÒN CÓ MỘT CÁCH SỐNG TỐT HƠN LÀ CHỈ CÓ NO ĐỦ. BẠN KHÔNG THỂ XÂY DỰNG ĐƯỢC NHIỀU THỨ CHỈ VỚI TƯ DUY NO ĐỦ. KHẢI TƯỢNG SẼ BỊ GIỚI HẠN Ở MỨC ĐỘ HÀI LÒNG TẬP TRUNG VÀO NGÀY HÔM NAY MÀ THÔI.
Thay vào đó, tôi muốn tập trung vào phần gấp đôi, sự tuôn đổ và làm sao điều này lại xảy ra trong câu chuyện này. Vâng, đây là câu chuyện kinh ngạc – 20,000 người, ai nấy đều ăn no nê, thoả mãn, wow! Nhưng còn có thứ gì đó còn hơn là no trong Vương quốc mặc dầu nhu cầu của bạn chắc chắn đã được làm cho thoả mãn rồi. Trạng thái no nghe tuyệt vời rồi đấy, nhưng còn ngày mai thì sao? Điều tôi đang cố gắng nói ở đây đó là nếu mục tiêu của bạn chỉ là để no thôi thì điều gì sẽ xảy ra nếu bạn lại đói? Có nhiều Cơ đốc nhân sống trong trạng thái no mà bỏ lỡ đi phần gấp đôi. Chính phần gấp đôi mới làm cho bạn có được sự nghỉ ngơi Sa-bát của Đức Chúa Trời. No chỉ là hiện trạng tạm thời. No không giải quyết được vấn đề về sự cung ứng. Khi bạn biết rằng bạn sẽ lại đói dù hiện tại bạn không đói thì bạn vẫn sẽ mở cánh cửa cho sự sợ hãi bước vào, là thứ khiến bạn chạy, khiến bạn lao lực với tư duy sinh tồn. Không, còn có một cách sống tốt hơn là chỉ có no đủ. Bạn không thể xây dựng được nhiều thứ chỉ với tư duy no đủ. Khải tượng sẽ bị giới hạn ở mức độ hài lòng tập trung vào ngày hôm nay mà thôi. Chỉ cần đủ thôi thì nó vẫn là mục tiêu của hệ thống rủa sả của lao nhọc, đổ mồ hôi của thế gian về sự sinh tồn.
ĂN NO ĐƯỢC DÀNH CHO HÔM NAY; CÒN PHẦN GẤP ĐÔI SẼ XÂY DỰNG NGÀY MAI!
Hãy để tôi cho bạn một thí dụ về cách thức nền văn hoá và hầu hết mọi hội thánh suy nghĩ nhé! Hãy hỏi bất kỳ ai đó về tình hình tài chính của họ rồi bạn sẽ nhận được rất nhiều câu trả lời, nhưng có lẽ là không có nhiều câu trả lời tốt đâu. Nhưng nếu bạn chọn được một người tài giỏi để hỏi thì có lẽ họ sẽ nói “chúng tôi ổn lắm,” hãy hỏi tiếp họ “Anh chị còn phải trả tiền mua nhà trong bao lâu nữa?” Có thể lúc này họ sẽ nhìn bạn chằm chằm và nói “Ồ, tôi không trả cho tiền mua nhà. Ý tôi là chúng tôi chỉ trả cho hoá đơn hằng tháng thôi và chúng tôi có một khoản kha khá trong ngân hàng.” Và bạn sẽ nói “Tuyệt quá!” “Vợ chồng anh chị giỏi quá. Hãy cho tôi biết đi, tài khoản của anh chị có trên 10,000 đô la chứ?” Dĩ nhiên, không ai đời đi hỏi câu hỏi như vậy, nhưng tôi giả sử là bạn hỏi vậy và họ sẵn sàng trả lời bạn rằng, “Không, khoảng 800 đô la thôi.” Nghiêm túc đấy, những người này nghĩ rằng họ đang rất giỏi trong chuyện kiếm tiền vì họ có xe hơi đẹp, nhà đẹp và một khoảng tiền trong ngân hàng. Họ đang sống lối sống no đủ, hài lòng với hiện tại. Nhưng còn phải hơn thế nữa chứ! Thế giả sử như vừa có nhà đẹp vừa có tài khoản 100,000 đô la hoặc 500,000 đô la trong ngân hàng thì sao? Đây sẽ chính là bức tranh còn hơn cả đủ trong cuộc đời của hầu hết mọi người. Sự thoả lòng là điều cần thiết và tuyệt vời nhưng còn có 12 giỏ bánh và cá thừa trong phòng lưu trữ đồ ăn thì là còn hơn cả đủ và thật là bình an!
Một ngày nọ, tôi có ngồi lại với một khách hàng và thảo luận về tình hình tài chính của anh ta. Khi tôi rà qua mọi khoản nợ của anh ta, tôi để ý anh ta mắc nợ thẻ tín dụng 40,000 đô la. Và khi tôi rà qua phần tài sản thì tôi thấy anh ta có 40,000 đô tiền mặt trong tài khoản chi phiếu. Thấy vậy, tôi mới hỏi “Joe, chẳng cần phải động não làm gì nữa. Anh có tiền mặt đủ để trả đứt ba thẻ tín dụng luôn đấy. Lãi suất của thẻ tín dụng là 18%, còn tài khoản ngân phiếu là 1% thôi. Vậy anh hãy dùng tài khoản chi phiếu xuất tiền mặt để trả cho những cái thẻ tín dụng kia đi!” Nhưng bạn biết sao không? Joe nói là anh ta không muốn làm thế. Tôi ngồi đó đầy thắc mắc và hỏi tại sao. Anh ta nói có tiền mặt trong tài khoản ngân phiếu khiến anh ta có cảm giác an toàn và giàu có hơn. Tôi nhìn anh ta rồi hỏi lại “Anh có ý gì khi cảm thấy anh giàu có chứ? Đó chỉ là ảo tưởng. Đúng là anh có 40,000 đô trong tài khoản chi phiếu nhưng anh thực sự không có 40,000 đô la đó vì anh đang mắc nợ thẻ tín dụng của công ty tín dụng đến 40,000 đô la lận. Đó chỉ là chấp niệm của anh và anh đang phải trả rất nhiều tiền chỉ để tin vào sự lừa dối mà thôi.”
Chúng tôi nói chuyện khoảng một giờ nhưng anh ta vẫn không chịu hiểu lý do tại sao anh ta phải cân nhắc đến chuyện ít nhất là buông bỏ đi ước muốn thoả mãn khi có tiền mặt trong tài khoản ngân phiếu đang chiếm lĩnh phần lớn con người anh để khước từ nợ nần là cái tôi biết anh ta sẽ phải cật lực làm để trả nợ. Tôi bỏ cuộc sau một giờ nữa thuyết phục anh và tôi trở về nhà. Anh ta đã bị lừa dối; anh ta sẽ không có được sự an ninh bằng việc giữ tiền mặt trong tài khoản ngân phiếu. Ồ, tôi biết cảm giác tuyệt vời ra sao khi tin nhắn email báo số dư tài khoản của chúng ta có đến 40,000 đô la trong tài khoản chứ. Nhưng nếu bắt buộc phải hiểu đúng bức tranh chân thực nơi anh ta đang ở thì anh ta phải mở mắt để nhìn thấy luôn cả những cái thẻ tín dụng kia nữa.
Biết hài lòng là tốt nhưng nó cũng là sự cám dỗ khiến bạn hiểu sai về sự an toàn. Bạn cần thực tế một chút và phải biết rằng những gì bạn vừa ăn xong sẽ không tài nào có khả năng cung ứng được cho những gì bạn cần trong một vài giờ sau đó. Bạn sẽ lại đói nữa. Nếu bạn chỉ tìm kiếm giải pháp tức thời hay sự cung ứng tạm thời thì bạn sẽ bỏ lỡ điều duy nhất thực sự có thể thay đổi cuộc đời bạn đó là phần gấp đôi.
Khi tất cả chúng ta đều lớn lên trong hệ thống rủa sả của thế gian về lao nhọc, đổ mồ hôi để kiếm tiền thì chúng ta chỉ có mơ được một điều mà thôi, đó là ngừng làm việc. Tôi đã đề cập đến điều này ở chương trước rồi. Chúng ta không mơ ước có nhiều việc hơn để làm hay có được cơ hội khác vì thực lòng nhé, chúng ta vốn đã bị nhận chìm với cuộc sống hiện tại rồi và chúng ta chỉ đang cố bám trụ cho đến ngày nghỉ tiếp theo mà thôi. Bạn thấy đấy, nô lệ không mơ ước có nhiều việc hơn để làm. Đã là nô lệ thì nô lệ chỉ có mơ ước một điều thôi – đó là ước gì buổi tối thứ Sáu nhanh chóng đến và buổi sáng thứ Hai thì không bao giờ đến cả. Tại sao vậy? Vì nô lệ chỉ mơ ước một điều duy nhất – đó là ngừng làm việc. Hãy nghe, sự quá tải và tư duy “nóng lòng được nghỉ việc” không bao giờ dẫn bạn đến được bất cứ nơi nào. Dù cho thiên sứ có xuất hiện bên cạnh giường ngủ của bạn, nói cho bạn nghe kế hoạch của Chúa thì với tư duy đó, đảm bảo bạn sẽ bị giữ lại.
BẠN PHẢI BIẾT RẰNG HÀI LÒNG VỀ QUÁ KHỨ CHÍNH LÀ CẦM GIỮ PHẦN GẤP ĐÔI!
Câu phát biểu trên là chìa khoá cho phần gấp đôi. Tôi biết lúc này bạn chưa hiểu được câu phát biểu trên nhưng rồi bạn sẽ hiểu. Để chỉ cho bạn hiểu ý tôi, tôi muốn một lần nữa chúng ta nhìn vào câu chuyện Chúa Giê-su nuôi 5,000 người từ sách Giăng thay vì sách Mác. Ở góc nhìn đối với câu chuyện này của Giăng, chúng ta sẽ thấy cùng một câu chuyện nhưng có một số chi tiết chúng ta không tìm thấy ở sách Mác.
Đức Chúa Jêsus cầm bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người đã ngồi, cá cũng được phân phát như vậy, ai muốn bao nhiêu tùy ý. Khi họ ăn đã no, Ngài bảo các môn đồ: “Hãy thu nhặt lại những miếng bánh thừa để không bị mất chút nào.”
— Giăng 6:11-12
Trong phiên bản này, chúng ta thấy chính Chúa Giê-su sai họ đi nhặt lại từng mẫu bánh dù là một mẫu vụn, không để lãng phí bất cứ thứ gì. Tôi muốn bạn hiểu điều này. Ngài bảo họ làm vậy vì họ đã không nhìn thấy được cơ hội. Hãy đặt bạn vào vị trí của các môn đồ. Bạn ăn no và thoả mãn, và tất cả những gì bạn muốn làm lúc đó là nằm ngủ. Vì sự huấn luyện của hệ thống rủa sả của thế gian cùng với tâm trí nô lệ, khi bạn thấy thoả mãn là bạn sẽ ngừng lại. Bạn thấy đó, tâm trí nô lệ là tâm trí chỉ làm việc khi bị bắt buộc và khi không bị bắt buộc thì thấy thoả mãn rồi, đủ rồi và rồi ngừng lại. Chúa Giê-su bảo họ đi thu lượm bất cứ thứ gì nằm trước mắt họ. Những mẫu vụn nhỏ nằm trên mặt đất xung quanh họ, tuy nhiên họ không phải gắng sức mới lượm lên được. Nhưng một lần nữa, trong đầu họ suy nghĩ rằng những mẫu vụn nhỏ tí ấy có đáng gì đâu, sao không để lũ chim ăn cho rồi chứ?
Chúa Giê-su đang cố dạy cho họ điều gì đó mà điều ấy lại hết sức quan trọng. Chúa Giê-su đưa ra ý kiến sau khi bảo họ thâu nhặt hết toàn bộ những miếng vụn, không được để lãng phí bất cứ thứ gì! Nhưng làm vậy có ý gì chứ? Ai nấy đều no nê, thoả mãn và không ai ăn nổi bánh hay cá thêm nữa, ồ ít nhất là trong lúc này. Nhưng đây mới là vấn đề – sẽ không thể có sự nghỉ ngơi Sa-bát nếu không thâu trữ nhiều hơn mức bạn cần. Khi dân Y-sơ-ra-ên lượm ma-na vào ngày thứ sáu, họ được chỉ dẫn lượm nhiều hơn mức họ cần. Mức độ nhiều hơn mức họ cần ngày hôm đó biến thành sự cung ứng của họ vào ngày thứ bảy, là ngày nghỉ ngơi. Chúa Giê-su đang dạy các môn đồ nhìn lại quá khứ để thoả mãn và để thấy được sự cung ứng đầy trọn của Vương quốc. Một lần nữa, bạn không thể xây dựng gì nhiều từ sự thoả mãn nhưng lại có thể xây dựng nhiều thứ từ phần cung ứng gấp đôi. Sự thoả mãn là khi ăn bánh của ngày hôm nay, còn 12 giỏ đầy còn dư sẽ cho bạn có nhiều lựa chọn ở ngày mai.
Đây là nguyên tắc then chốt tôi muốn bạn nhìn thấy. Mặc dầu các môn đồ không để ý đến những mẩu vụn cho đến chừng Chúa Giê-su chỉ cho họ thấy nhưng Đức Chúa Trời đã hoàn toàn ban cho họ sự nghỉ ngơi Sa-bát rồi – sự cung ứng gấp đôi. Chỉ là họ không nhìn thấy mà thôi. Vương quốc đã hoàn toàn cung ứng lương thực, bánh và cá đã được nhân bội và đã nuôi đủ số lượng người ăn ngày hôm đó – nhưng Vương quốc thì luôn cung ứng gấp đôi số đó. Đức Chúa Trời không bao giờ cung ứng chỉ ở mức độ vừa phải cả; Ngài luôn cung ứng vượt trội. Vấn đề là bạn có thể chưa nhìn thấy mà thôi!
Hãy cho, các con sẽ được cho lại; một đấu lớn đong đầy, nhận xuống, lắc cho đến khi đầy tràn, sẽ được đổ vào vạt áo các con; vì các con lường cho người ta mực nào, thì các con sẽ nhận lại mực ấy.”
— Lu-ca 6:38
Hãy cho, các con sẽ được cho lại; một đấu lớn đong đầy, nhận xuống, lắc cho đầy chính là sự cung ứng cho bạn trong ngày đó. Nhưng câu Kinh Thánh này vẫn còn nói tiếp “và tràn ra ngoài!” Cái chảy tràn ra ngoài này chính là phần gấp đôi. Đức Chúa Trời luôn cung ứng gấp đôi chứ không bao giờ dừng lại ở mức đủ cả!!! Nhưng nếu bạn không nhận ra điều đó thì ngũ cốc vẫn cứ chảy tràn ra bên ngoài, và có thể lắm bạn để nó chảy hết xuống đất khi bạn cứ dốc sức tập trung nhìn vào phần đủ trước mắt mà không chuẩn bị gì để hứng phần đang tuôn chảy tràn trề ra bên ngoài đó. Nếu bạn làm vậy, bạn sẽ không hứng được và cũng không tận hưởng được phần gấp đôi. Nhưng nếu bạn nhận thức được cách Vương quốc hoạt động, bạn nắm được phần cung ứng gấp đôi và nhìn thấy trước được phần cung ứng đầy trọn này thì bạn sẽ chuẩn bị để hành động và nắm bắt mọi thứ Đức Chúa Trời cung ứng.
Hãy để tôi cho bạn một ví dụ khác.
Si-môn thưa: “Thưa Thầy, chúng con đã làm việc suốt đêm mà không bắt được gì cả nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới.” Họ thả lưới xuống và bắt được nhiều cá đến nỗi sắp đứt cả lưới. Họ ra hiệu gọi các bạn ở thuyền khác đến giúp. Các bạn ấy đến chở cá đầy hai thuyền, đến nỗi gần chìm. Thấy vậy, Si-môn Phi-e-rơ quỳ xuống ngang đầu gối Đức Chúa Jêsus và thưa: “Lạy Chúa, xin lìa khỏi con, vì con là người có tội.” Vì Si-môn và tất cả những người ở đó với ông đều kinh ngạc về mẻ lưới vừa rồi; cả Gia-cơ và Giăng con Xê-bê-đê, bạn của Si-môn cũng vậy.
— Lu-ca 5:5-9
Đây là một phần của câu chuyện ta đã đọc trước đó. Phi-e-rơ có hai con tàu đầy ắp cá do Vương quốc mang đến và giờ đây chúng sắp chìm. Điều này trái ngược với kiến thức chài lưới của ông và nó đã làm cho ông kinh ngạc. Nhưng điều gì xảy ra tiếp theo khi Chúa Giê-su hỏi “Này Phi-e-rơ, hãy chèo ra vùng nước sâu và anh có thể thoả thích bắt bao nhiêu cá tuỳ thích!” thì sao? Bạn có nghĩ ông sẽ đem hai con tàu thôi không? Tôi không tin vậy đâu. Ông sẽ gom nhiều tàu nhất có thể kể cả mượn luôn những chiếc tàu của bạn ông nữa. Tại sao vậy? Vì lúc đó ông đang mong đợi một cái khác và ông nắm được cách Vương quốc vận hành.
Ý tứ của toàn bộ sự thảo luận này là để chắc chắn bạn hiểu được rằng bạn sẽ không nhìn thấy được mọi sự cung ứng mà Chúa đang gởi đi đâu. Dĩ nhiên, hầu như lúc nào cũng vậy, sự cung ứng sẽ không ở trong hình dạng một cục đô la tiền tươi đâu. Thay vào đó, nó sẽ ở trong nhiều hình thức sáng tạo, trong những điểm hẹn thiên thượng và trong sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh. Nếu chúng ta không trang bị bằng sự hiểu biết đúng đắn đối với sự cung ứng gấp đôi thì chúng ta sẽ bước đi ngay bên cạnh chúng mà không hưởng được chúng do sự đào tạo của hệ thống rủa sả của quả đất về sự sinh tồn đấy.
Trong câu chuyện Chúa Giê-su hoá bánh, Ngài đang dạy cho các môn đồ biết cách Vương quốc hoạt động, điều gì nên mong đợi và điều gì nên nhìn thấy trước. Vì tư duy nô lệ khiến họ không nhìn thấy được tiềm năng lớn lao của những mẩu bánh vụn vương vãi khắp mặt đất nên Chúa Giê-su phải huấn luyện và cho họ thực hành cách nhìn: “Con thấy gì? Hãy nhìn đi! Nếu không con sẽ không nhìn thấy được toàn bộ những gì Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho con đâu.”
Tôi muốn nhắc lại với bạn một chút trong Xuất Ai Cập 16 vì ở đây có nhiều thứ tôi muốn chỉ cho bạn thấy.
Như thế, mỗi buổi sáng họ ra lượm bánh, mỗi người lượm theo sức mình ăn. Khi mặt trời nắng nóng thì vật đó tan ra. Vào ngày thứ sáu, dân chúng lượm gấp đôi số bánh, mỗi người bốn lít. Các người lãnh đạo hội chúng đến trình cho Môi-se rõ. Ông nói: “Đây là lời Đức Giê-hô-va đã phán: ‘Ngày mai là ngày nghỉ, là ngày sa-bát thánh cho Đức Giê-hô-va, hãy nướng món gì anh em muốn nướng, hãy nấu món gì anh em muốn nấu, và những gì còn thừa, hãy để dành đến sáng mai.’”
Vậy họ để dành đến sáng mai, như lời Môi-se đã truyền dạy, vật đó chẳng có mùi hôi thối và cũng không sinh sâu bọ. Môi-se nói: “Hôm nay, hãy ăn thức ăn đó vì là ngày sa-bát cho Đức Giê-hô-va. Hôm nay, anh em sẽ chẳng tìm thấy thức ăn ấy ngoài đồng đâu. Anh em lượm trong sáu ngày, nhưng ngày thứ bảy là ngày sa-bát, sẽ chẳng có gì cả.”
Tuy vậy, vào ngày thứ bảy cũng có một vài người trong dân chúng đi ra lượm và họ chẳng tìm được gì hết. Đức Giê-hô-va phán với Môi-se: “Các con không chịu vâng giữ điều răn và luật pháp Ta cho đến bao giờ? Hãy nhớ rằng Đức Giê-hô-va đã cho các con ngày sa-bát, vì thế vào ngày thứ sáu Ngài ban cho các con hai ngày bánh. Trong ngày thứ bảy, mỗi người phải ở yên chỗ mình, không ai được ra khỏi nhà.” Như vậy, vào ngày thứ bảy dân chúng được nghỉ ngơi.
— Xuất Ai Cập 16:21-30 (ma-na)
Như chúng ta đã nói, sự cung ứng gấp đôi là cái khiến cho sự nghỉ ngơi Sa-bát được thực hiện. Nhưng theo một cách thật lạ lùng, mặc dầu Đức Chúa Trời đã cung ứng phần gấp đôi vào ngày thứ sáu rồi mà nhiều người trong số họ vẫn đi tìm nó nữa nên họ không tìm thấy được thứ gì vào ngày Sa-bát cả. Đó không phải vì Đức Chúa Trời không thành tín với họ mà đơn giản là vì họ không nhìn thấy được sự cung ứng gấp đôi đã được Chúa cung ứng vào ngày thứ sáu rồi. Giống như mọi khi, họ chỉ lượm đủ cho một ngày mà thôi. Bấy giờ họ bị đói vào ngày thứ bảy mà họ thì lại không tìm được chút gì. Có thể lắm từ góc nhìn của họ, họ thấy Đức Chúa Trời không thành tín với họ. Nhưng Ngài không hề như vậy; Đơn giản vì họ không nhận thức được nguyên tắc của sự cung ứng gấp đôi. Chứ nếu họ hiểu được thì chắc hẳn họ đã có một kế hoạch khác rồi.
Có bao nhiêu người ngày nay đi lang thang xung quanh để tìm thứ họ cần mà không nhận ra rằng Chúa đã sai chúng đến với họ rồi? Tôi nghĩ phân đoạn này thực sự rất thú vị vì Đức Chúa Trời thực sự đã nổi giận với họ vì họ không chịu lượm đủ!!!! Tôi tự hỏi làm sao giảng điều này cho các hội thánh của chúng ta đây.
Đấng cung cấp hạt giống cho người gieo và bánh làm thức ăn sẽ cung cấp hạt giống cho anh em và làm cho sinh sôi nảy nở, cũng sẽ gia tăng bông trái công chính của anh em. Anh em sẽ được phong phú trong mọi sự để làm mọi việc từ thiện; để qua chúng ta, người ta sẽ cảm tạ Đức Chúa Trời.
— 2 Cô-rinh-tô 9:10-11
Phao-lô nói khá rõ ràng ở đây khi ông giải thích kết quả của Vương quốc Đức Chúa Trời là làm cho giàu có về mọi mặt hầu cho bạn có thể rời rộng trong mọi dịp tiện. Hỡi bạn của tôi, điều này đòi hỏi sự cung ứng gấp đôi đấy. Bạn không thể hào phóng trong mọi dịp tiện nếu bạn không có dư dật.
Trong chương trước, tôi đã chia sẻ với bạn cách tôi hoạt động kinh doanh để đạt được hiệu quả năng suất với con số lên đến 3-4 triệu đô một năm cùng với một trong những khách hàng của tôi kiếm được 11 triệu đô la một năm cho cùng một đối tác. Tất cả những sự gia tăng này đều xảy ra trong vòng một năm. Tôi cũng đã kể cho bạn cách chúng xảy ra, rằng Đức Chúa Trời ban cho tôi một giấc mơ vào một đêm nọ và Ngài đã chỉ cho tôi cách thực hiện. Còn bây giờ tôi cần kể cho bạn biết Chúa phán với tôi những gì để nó dễ hiểu cho bạn lúc này. Trong giấc mơ đó, Ngài cho tôi ba chữ, đơn giản vậy thôi. Thật đấy, vỏn vẹn ba từ thôi. Nhưng ba từ này đã thay đổi thu nhập của tôi lên đến hàng trăm, hàng ngàn đô la vào năm đó mà tôi không cần phải tiếp thị hay quảng cáo bất cứ thứ gì ngoại trừ những việc tôi đang làm. Tôi không thay đổi gì về hoạt động của công ty ngoại trừ tôi. Ba từ đó cho tôi sự hướng dẫn làm thay đổi cách cá nhân tôi thực hiện công việc và ba từ này thay đổi công việc kinh doanh và thu nhập của tôi lên gấp bốn lần hơn. “Đó là ba từ gì?” Đơn giản là đây – Nắm rõ thời cơ (Seize the Moment).
Vâng, nắm rõ thời cơ. “Đó là gì? Ba từ này mà làm nên lịch sử ư?” Vâng, chúng đấy! Một khi bạn hiểu Đức Chúa Trời LUÔN LUÔN sai phần gấp đôi đi cùng với sự cung ứng của Ngài thì bạn sẽ hiểu được điều Ngài đã phán với tôi.
Công ty của tôi cũng giống như bao công ty bán hàng khác, thu được lợi nhuận bằng việc giúp đỡ mọi người. Công ty càng phục vụ khách hàng tốt chừng nào thì họ càng kiếm được nhiều tiền hơn chừng ấy. Mặc dầu điều này đúng nhưng đồng thời nó cũng đúng đối với những công ty bán hàng thất bại trong việc đáp ứng nhu cầu của khách hàng qua sự theo dõi cũng như qua khâu chăm sóc kém hoặc thiếu sự theo đuổi và không đem lại sự an toàn cao cho những khách hàng mới vì sự phát triển bền vững.
Trong trường hợp của chúng tôi thì chúng tôi cực kỳ bận rộn và mặc dầu điều đó không xấu nhưng thỉnh thoảng chúng tôi không đưa ra được thời gian trả lời nhanh nhất nên tôi thích đi gặp khách hàng trực tiếp hơn. Đối với cá nhân tôi, tôi làm việc với những khách hàng đầu tư và tôi yêu công việc này. Nhưng vì lịch làm việc của tôi mà khi có khách hàng đầu tư tiềm năng gọi điện đến và được giao cho tôi xử lý thì có nhiều khi tôi không gọi lại cho họ trong vòng 24 giờ đầu tiên được. Tôi có ý tốt chỉ là tôi chưa làm được.
Thì bạn biết đó khi người ta có nhiều câu hỏi thắc mắc, là công ty dịch vụ tài chính thì công ty đó sẽ phải đưa ra được những câu trả lời liên quan đến công việc của khách hàng. Nhưng nhiều lúc công ty bị trễ trong việc gọi lại cho khách hàng để bàn bạc với họ về những nhu cầu đầu tư cá nhân nên lúc gọi lại được có lẽ là đã quá muộn. Họ có thể gọi cho người khác là người sẽ có mặt ngay lúc đó để giải đáp thắc mắc của họ sớm hơn. Có nhiều thứ có thể không đúng nhưng giải pháp sẽ phải luôn ở đó cùng với những câu trả lời người ta muốn biết.
Vì vậy khi Chúa cho tôi ba từ này thì tôi biết ngay chúng có nghĩa gì. Tôi phải nhìn sự vật sự việc khác đi nếu tôi đã sẵn sàng để đứng trên sân khấu, lọt top 10 người xuất sắc nhất công ty và nhận về khoản tiền thưởng 100,000 đô la. Tôi đã nắm được thời cơ! Cho nên tôi đã thay đổi cách tôi thực hiện mọi thứ. Tôi lập ra quy tắc rằng nếu có bất kỳ ai gọi điện đến để xin lời khuyên về đầu tư thì tôi sẽ phải gọi lại cho họ ngay sau vài phút, nếu được tôi sẽ đến gặp họ ngay lập tức. Khách hàng của tôi đến từ khắp mọi nơi trong nước nên sự cam kết này là điều khó giữ được nhất. Nhưng tôi cam kết phải làm được. Tôi mới gọi cho quản lý công ty và nói cho anh ta biết điều Chúa phán với tôi và tôi nhờ anh ta thông báo cho toàn bộ các đại lý biết rằng họ sẽ phải có cùng một thái độ về việc nắm rõ thời cơ trong từng cơ hội khi chúng xuất hiện giống như tôi. Khi kết thúc một năm, chúng tôi thu về hơn 11 triệu đô được yêu cầu để nằm trong top 10 người bán hàng (xuất sắc). Nhưng ưu tiên trên hết, chúng tôi cần đồng thời đảm bảo việc kinh doanh phụ thêm trong khoản tiền triệu đô cho những đại lý khác của chúng tôi nữa.
CHÚA ĐÃ NÓI CHO TÔI BIẾT RẰNG SỰ TUÔN ĐỔ, SỰ NGHỈ NGƠI SA-BÁT ĐÃ CÓ Ở ĐÓ, NGÀI ĐÃ CUNG ỨNG RỒI. CHỈ LÀ TÔI KHÔNG THẤY NÓ MÀ THÔI!
Đây quả là khoảnh khắc mặc khải đi vào lịch sử của tôi. Chúng tôi không có làm gì khác cả ngoại trừ đơn giản là đáp ứng nhanh chóng nếu có khách hàng nào muốn nói chuyện với chúng tôi. Bạn thấy đó, Chúa đã nói cho tôi biết rằng sự tuôn đổ, sự nghỉ ngơi Sa-bát đã có ở đó, Ngài đã cung ứng rồi. Chỉ là tôi không thấy nó mà thôi!
Vì thế sẽ không có phần gấp đôi, không có chuyện luật Vương quốc phải thi hành phần gấp đôi. Phần gấp đôi luôn có ở đó rồi. Đức Chúa Trời toàn cung ứng ở cấp độ gấp đôi thôi.
ĐỨC CHÚA TRỜI KHÔNG BAO GIỜ BAN SỰ CUNG ỨNG CHỈ ĐỦ CHO HÔM NAY. NGÀI LUÔN CUNG ỨNG GẤP ĐÔI SỰ CUNG ỨNG!
Một lần nữa, vấn đề của chúng ta ấy là chúng ta không thấy được phần gấp đôi. Nhưng vấn đề lớn hơn là chúng ta thậm chí còn không biết làm sao để tìm sự cung ứng gấp đôi này nữa!!!
Tôi thích điều Chúa Giê-su phán, “Đừng chừa lại bất cứ thứ gì!” Đức Chúa Trời ban đầy đủ (đủ theo tiêu chuẩn của Chúa) mọi thứ cho họ và Ngài muốn bạn cũng nhận lãnh đủ (theo tiêu chuẩn của Ngài). Ngài nổi giận với những người đi tìm ma-na vào ngày thứ bảy trong khi Ngài đã ban đủ (theo tiêu chuẩn của Ngài) cho họ rồi. Ngài nhắc Môi-se rằng Ngài đã ban ma-na đủ cho họ vào ngày thứ sáu để họ có thể lượm đủ (theo tiêu chuẩn của Ngài) và tận hưởng được sự nghỉ ngơi Sa-bát. Về cơ bản, Ngài đang nói với họ rằng “Sa-bát không phải để dành cho Ta mà là cho con. Đó là lý do tại sao Ta ban cho con phần gấp đôi.” Bạn gần như nghe Chúa Giê-su cũng đang phán y hệt vậy. “Này các con, hãy thu nhặt những mẩu vụn và đừng bỏ sót thứ gì. Đức Chúa Trời ban nó cho các con để các con thu lượm để các con có thể tận hưởng phần gấp đôi và tìm được sự an nghỉ.”
Trong câu chuyện Chúa Giê-su nuôi 5,000 người với năm ổ bánh và hai con cá, các môn đồ đã không nhìn thấy được những mẩu vụn. Thậm chí họ còn không đi tìm chúng nữa. Nhưng Chúa Giê-su sai họ đi thu nhặt lại và mùa thu hoạch đã không bị bỏ lỡ. Ngày nay Đức Thánh Linh phải giúp đỡ chúng ta nhìn thấy rằng hài lòng về quá khứ thì sẽ giữ lại phần gấp đôi. Ngài sẽ chỉ ra nhiều thứ mà chúng ta không thấy nếu chúng ta chịu hỏi Ngài. Chìa khoá tôi hi vọng bạn học được tính đến thời điểm này đó là phần gấp đôi đã được dành sẵn cho bạn; bạn chỉ việc nắm bắt nó mà thôi.
Vì phần gấp đôi là lối thoát DUY NHẤT khỏi hệ thống rủa sả của đất về sự lao nhọc và đổ mồ hôi và Sa-tan ghét điều này. Ồ, có lẽ hắn ta cố thuyết phục Cơ đốc nhân rằng nếu họ chỉ chi trả các hoá đơn hàng tháng, làm một lúc hai công việc thì tất cả họ sẽ ổn thoả hết. Nhưng giả sử có một Cơ đốc nhân có tiền để dự phần vào Vương quốc Đức Chúa Trời và sống tự do khỏi lo lắng và sợ hãi về tài chính – thì bây giờ anh ta là người hắn muốn ngăn cản. Chủ ý của Sa-tan là giữ bạn sống trong mớ ngày tháng hỗn độn và làm nô lệ cho kiểu sống lay lắt, nghèo xơ xác mướp là nơi bạn chẳng có tầm ảnh hưởng nào cả. Tiền bạc là sự ảnh hưởng! Sa-tan chắc chắn rất thích ngăn cản bạn khỏi phước hạnh của Đức Chúa Trời. Đó là lý do tại sao tôi kể cho bạn điều này vì nó rất quan trọng để bạn cần phải hiểu.
CHỦ Ý CỦA SA-TAN LÀ GIỮ BẠN SỐNG TRONG MỚ NGÀY THÁNG HỖN ĐỘN VÀ LÀM NÔ LỆ CHO KIỂU SỐNG LAY LẮT, NGHÈO XƠ XÁC MƯỚP LÀ NƠI BẠN CHẲNG CÓ TẦM ẢNH HƯỞNG NÀO CẢ.
Phần gấp đôi bị ẩn giấu!
Thôi được rồi, đến lúc cho các môn đồ nghỉ ngơi rồi. Có một lý do tại sao họ không thấy được sự tuôn đổ. Ừ thì dĩ nhiên rồi, như chúng ta nói nãy giờ, vì họ không chịu nhìn nhưng ngoài ra thực sự còn có một yếu tố khác. Thường thì bạn sẽ không nhặt những miếng vụn đâu! Ý tôi là, trong đầu họ, những mẫu bánh vụn và những miếng cá nhỏ nằm rơi vãi trên đất chỉ là những miếng vụn vặt.
Tại sao đồng xu Phi-e-rơ cần để nộp thuế lại bị ẩn giấu trong miệng của một con cá? Ai mà ngờ được việc có thể đi tìm đồng xu ở miệng một con cá cơ chứ? Ai mà ngờ được rằng hai chiếc thuyền của hai ngư phủ chuyên nghiệp đã đánh bắt cá xuyên đêm không bắt được một con cá nào nay lại có thể bắt được nhiều cá nhất trong đời họ từ lời của một ra-bi nào đó chứ? Ai mà ngờ được rằng người phụ nữ không một xu dính túi, nhà thì trống trơn ngoại trừ một chút dầu trong bình và sắp phải tuyên bố phá sản trong 2 Các Vua 4 theo một cách nào đó lại có thể trả hết mọi khoản nợ, đã thế lại còn cho phép bà sống cuộc đời tự do không nợ nần gì chứ? Ai mà ngờ được rằng Gary Keesee, một người có ăn có học, chưa từng đứng hạng bét hôm nay lại là một triệu phú và là một diễn giả đứng trước hàng ngàn người ở khắp nơi trên thế giới mỗi ngày chứ? Không ai nghĩ thế cả! Trong tất cả những câu chuyện này, Đức Chúa Trời đã dùng sự ngoại lệ để thay đổi hoàn cảnh xung quanh.
Nếu đó là dòng chảy, phần gấp đôi là điều hiển nhiên, chỉ cần ngồi xuống là Sa-tan sẽ thấy được và hắn sẽ cố can ngăn và trộm đi mất. Nên đó là lý do tại sao Đức Chúa Trời không mặc khải kho báu của Ngài cách lộ liễu. Nên chúng phải bị che đậy lại. Sa-tan ghét nhìn thấy bạn sống trong sự thoả nguyện và tận hưởng sự cung ứng nhưng cái hắn thực sự rất ghét nếu bạn bước được vào dòng chảy và bước được vào sự yên nghỉ Sa-bát.
Hãy để tôi cho bạn thấy một thứ bạn cần hiểu liên quan đến cách Chúa hành động ở lãnh địa quả đất.
Nhưng chúng tôi rao giảng sự khôn ngoan, mầu nhiệm và kín giấu của Đức Chúa Trời, điều đã được Đức Chúa Trời định sẵn từ trước các thời đại cho sự vinh quang của chúng ta. Không có nhà lãnh đạo nào của đời nầy biết được điều đó, vì nếu biết, họ đã không đóng đinh Chúa vinh quang vào thập tự giá.
— 1 Cô-rinh-tô 2:7-8
Phân đoạn này rõ ràng chỉ cho chúng ta thấy rằng nếu Sa-tan biết được kế hoạch của Đức Chúa Trời thì hắn đã thay đổi thủ đoạn rồi! Đây là lý do tại sao Ngài phải bí mật hoạt động. Sa-tan sẽ phản công trước mọi thứ nằm sờ sờ ngay trước mắt. Vì cùng một lý do đó mà sự cung ứng dư dật của bạn không thể để lồ lộ trước mặt cho đến chừng đúng thời điểm vàng để bạn nắm bắt hoặc thu hoạch. Có một câu nói tôi thường nói trong nhiều năm. Đó là “Kho báu của Đức Chúa Trời được ẩn giấu vì bạn/ cho bạn chứ không phải khỏi bạn.”
Được ẩn giấu khỏi bạn cho bạn!
Có nhiều người nói với tôi rằng họ ước gì Đức Chúa Trời đừng chờ cho đến nửa đêm mới đem câu trả lời đến. Nhưng bạn của tôi ơi, Đức Chúa Trời không lo lắng đâu. Ngài biết khi nào thì hoá đơn đến hạn đóng và như vậy là để tốt cho bạn đấy vì Ngài sẽ không dang tay ra quá sớm để Sa-tan không có cửa mà phá đám được sự giúp đỡ của Ngài đâu.
Ta sẽ ban cho ngươi các kho báu bí ẩn, của cải chứa trong những nơi kín đáo, để ngươi biết rằng chính Ta là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, Đấng đã gọiích danh ngươi.
— Ê-sai 45:3
Của cải chứa trong nơi kín đáo ư? Này, cái này nghe còn hay hơn là lời thoại của những bộ phim đình đám nhất Hollywood nhé. Hãy để tôi cho bạn một ví dụ nói về cách Chúa giúp tôi nắm giữ được phần gấp đôi trong sự nghiệp kinh doanh. Nhiều năm trước, khi ngồi nhìn báo cáo thống kê doanh thu lỗ lãi trong một năm của công ty dịch vụ tài chính nhà tôi. Mặc dầu tôi rất mãn nhãn – thoát nợ lại còn có thêm chút tiền trong ngân hàng – nhưng tôi biết phải nhiều hơn thế nữa. Tôi thấy có nhiều dự án tôi muốn đầu tư vào Vương quốc lắm, quá nhiều thứ để làm và cái nào cũng cần tiền cả.
Khi tôi cầu nguyện về điều này, Chúa bắt đầu đề cập với tôi chuyện những mẩu vụn. Thoạt đầu, tôi không hiểu cho lắm điều Ngài đang nói với tôi lúc ấy nhưng tôi càng cầu nguyện về nó thì tôi đã nghe được, đã hiểu được. Những mẩu vụn như trong câu chuyện chúng ta vừa đọc đã bị bỏ sót. Giá trị của chúng bị coi là vô giá trị – hoặc do năng lượng chúng đem lại đã khiến chúng bị hiểu là không có một giá trị nào hoặc do giá trị của chúng được dựa trên hệ thống giá trị lỗi thời. Hoặc rất có thể là do khái niệm sai lầm và hạn chế trong việc sử dụng tiềm năng của chúng đã giới hạn sự hiểu biết về giá trị gia tăng tiềm năng do chúng mang lại là cái bị tách khỏi sự nhận thức hiện tại như chúng vốn có.
Tôi chắc chắn là bạn đã nghe người ta nói điều này vô số lần, “Đây là cách mà chúng tôi luôn luôn thực hiện.” Ồ, tôi có thể nói với bạn rằng phần gấp đôi có lẽ không đến theo cách đó đâu.
Khi tôi xem qua hết toàn bộ dữ liệu, Chúa đã mở mắt tôi để tôi nhìn thấy có rất nhiều mẩu vụn, tôi đặt lên bàn cái mà tôi sẽ lấy ra. Một trong những ưu tiên hàng đầu khi chúng tôi làm việc với từng khách hàng đó là xử lý toàn bộ hồ sơ đầy đủ của họ để xem họ có những khoản có và nợ nào không. Rồi chúng tôi tiến hành phân tích để tìm xem có bất kỳ khoản tiền nào chúng tôi có thể khai thác hướng đến việc hết nợ không. Dĩ nhiên, chúng tôi liệt kê những khoản thế chấp hiện tại của họ cùng với tỉ lệ tài sản thế chấp, kể cả những khoản nợ có trong hồ sơ dữ liệu. Lúc đó, chúng tôi cũng khuyên khách hàng nên duy trì ở mức cho phép của dòng vốn tín dụng nhà để trả cho xong phần lãi suất cao của thẻ tín dụng rồi tỉ lệ lãi suất ròng của họ giảm xuống từ 21% còn 6% ở thời điểm đó. Những khoản tiền tiết kiệm được thao tác này đã giúp các gia đình có thu nhập ở mức độ trung bình tiết kiệm được 500-600 đô la mỗi tháng bằng tiền mặt. Khi bài toán này được tính toán xong, chúng tôi sẽ gởi ngược lại hồ sơ khách hàng cho ngân hàng của họ để đảm bảo rằng họ có được khoản cho vay hợp lý nhất.
Khi nghiên cứu dữ liệu, Đức Thánh Linh đã chỉ ra vấn đề về thế chấp cho tôi. “Tại sao con không làm công việc liên quan đến phần thế chấp nhỉ?” Khi tôi nghĩ về điều này thì tôi đã hiểu được vấn đề. Chúng tôi tạo được lòng tin của khách hàng; Chúng tôi có dữ liệu của họ; và cuối cùng, chúng tôi là người đề nghị họ trước tiên lọc lại mọi khoản nợ của họ.
Để có thể xử lý được khía cạnh kinh doanh này đòi hỏi tôi phải học lại toàn bộ lĩnh vực kinh doanh mới mẻ này, phải được cấp giấy phép và đậu được những khoá huấn luyện và còn nhiều hơn thế nữa. Chỉ là tôi không có đủ thời gian để làm được tất cả mọi thứ đó mà thôi. Nhưng khi tôi tiếp tục cầu nguyện về việc này thì Chúa đã khắc sâu vào tâm trí tôi rằng tôi phải thuê người để thiết lập và vận hành công ty cho vay thế chấp là những gì mà tôi đã đang làm. Tự chúng tôi xử lý công việc cho vay thế chấp thôi mà tính riêng năm đầu tiên chúng tôi đã có thêm thu nhập ròng là 160,000 đô la rồi. Đây là số tiền tôi sẽ không đời nào kiếm được nếu như tôi không để Đức Thánh Linh chỉ ra mẩu vụn đường khi tôi nhìn nó chằm chằm mà lại không bao giờ thấy được nó trước đó.
Tôi bắt đầu lượm được nhiều mẩu vụn hơn khi Đức Thánh Linh chỉ cho tôi. Có một mẩu vụn tôi đã bỏ qua – vì những ý tưởng định kiến tôi học được hoặc nghe được từ người khác nói rằng những mẩu vụn thì không đáng được kể vào thành công vĩ đại của chúng ta. Nhưng rốt cuộc, khi ngồi lại và nhìn vào mẩu vụn, tôi mới biết rằng mọi thông tin tôi đã nghe được về chuyện này hoàn toàn sai, trên thực tế chuyện này lại đem về lợi nhuận khổng lồ cho công ty chúng tôi. Thực chất mẩu vụn này lại sản sinh nhiều thu nhập hơn cả mô hình kinh doanh cốt lõi của tôi nữa, nó mang về hàng triệu đô la. Thật là một mẩu vụn hàng triệu đô la đúng theo nghĩa đen!
Cho nên hãy để tôi làm rõ nó cho bạn. Phần gấp đôi sẽ được nắm giữ thông qua sự mặc khải! Sự mặc khải đơn giản là cái gì đó mà Đức Thánh Linh sẽ chỉ ra cho bạn cái tự bạn chưa từng biết trước đó bao giờ. Vì vậy mà Đức Thánh Linh sẽ mặc khải hoặc mở mắt bạn đối với điều gì đó mà bản thân bạn chưa từng biết. Cái này được gọi là sự mặc khải tri thức.
Sự mặc khải là chìa khoá dành cho phần gấp đôi!
Có người hỏi tôi “Làm sao tôi nghe được tiếng của Đức Thánh Linh? Làm sao tôi nghe được cách nắm giữ những ý tưởng cùng những cơ hội bị ẩn giấu chứ?” Những câu hỏi hay đấy. Trong cuốn sách này tôi không có thời gian để đi sâu liên quan đến việc nghe tiếng Chúa. Cho nên tôi sẽ nói trực tiếp cho bạn điều này trong một cuốn sách khác có tựa đề Phép Báp-tem của Đức Thánh Linh. Bạn có thể mua cuốn sách này trên Amazon hoặc tại website của chúng tôi. Trong cuốn sách đó, bạn sẽ tìm được nhiều thông tin hơn liên quan đến cách Đức Thánh Linh hành động đối với những kế hoạch bị ẩn giấu của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta để chúng ta có thể thịnh vượng ngay tại đây, trên lãnh địa quả đất này, ngay trước mũi Sa-tan; và hắn chỉ biết bó tay mà thôi. Nhưng để giúp bạn đi đúng hướng, hãy nhìn vào 1 Cô-rinh-tô 14:2.
Vì người nói tiếng lạ không nói với loài người, mà nói với Đức Chúa Trời nên không ai hiểu được, bởi người ấy nói những điều mầu nhiệm trong Thánh Linh.
— 1 Cô-rinh-tô 14:2
Câu 4 nói,
Người nói tiếng lạ tự gây dựng chính mình.
Chữ gây dựng có nghĩa mang đến sự hướng dẫn hoặc sự thông hiểu. Tôi cần sự hướng dẫn hoặc sự thông hiểu và bạn cũng thế. Khi phân đoạn Kinh Thánh này nói về tiếng lạ hoặc như Phao-lô mô tả ân tứ tiếng lạ là sự cầu nguyện trong Thánh Linh thì tôi muốn khích lệ bạn rằng dù cho bạn có nghe bất cứ điều gì về chức năng này của Đức Thánh Linh, dù cho có bất kỳ ai đó nói với bạn rằng ân tứ này đã chết cùng với các sứ đồ hoặc đó là ma quỷ – thì hãy cứ đọc Kinh Thánh đi! Cầu nguyện trong Thánh Linh đơn giản là Đức Thánh Linh đang cầu nguyện thông qua bạn trong lãnh địa thế gian để mang ý muốn của Đức Chúa Trời xảy ra trên đất mà Sa-tan không hề biết chuyện gì đang diễn ra cả. Cầu nguyện trong Thánh Linh là chìa khoá chính để nghe được sự mặc khải từ thiên đàng và tôi khích lệ bạn hãy nghiên cứu điều tôi vừa nói. Và nếu bạn có thắc mắc, hãy mua sách của tôi và tôi biết nó sẽ giúp bạn thấu suốt được chức năng kinh ngạc này của Đức Thánh Linh trong đời sống chúng ta.
Tôi muốn khép lại cuốn sách này bằng hai câu Kinh Thánh cơ bản tóm ý chương này.
Đức Chúa Trời là Đấng hành động trong chúng ta bằng quyền năng Ngài, có thể làm trổi hơn bội phần mọi điều chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng. Nguyện Ngài được tôn vinh trong Hội Thánh và trong Đấng Christ Jêsus trải qua mọi thế hệ, cho đến đời đời vô cùng! A-men.
— Ê-phê-sô 3:20-21
Bạn sẽ không đời nào cầu xin thứ gì đó mà bạn chưa từng nghĩ đến nó. Hiện tại tôi có hai chiếc phi cơ, chiếc nhỏ tôi bay cho vui, còn chiếc lớn thì tôi dùng để đi công tác, là chiếc tôi muốn bay đi đâu ở trong nước thì tôi bay thôi. Khi còn đang suy nghĩ đến việc tậu một chiếc máy bay để phục vụ cho công việc kinh doanh thì tôi bị sốc ngay lập tức bởi giá của nó. Có đời nào mua máy bay mà rẻ đâu! Tôi bắt đầu lùi lại và nghĩ, “Mình có thể làm việc mà không cần mua máy bay chuyên dụng. Vì suy cho cùng thì tốn nhiều tiền quá.” Nhưng tuần nào tôi cũng bay trên những chiếc máy bay thương mại, có tháng tôi bay đến 23 lần. Tôi mệt xỉu mất thôi. Vâng, tôi có thể nói là tôi đã có sự cung ứng. Mọi chuyến bay của tôi đều được chi trả hết; không có vấn đề gì trong việc chi trả cho những chuyến bay. Nhưng đi công tác bằng đường hàng không thì cái gì cũng tốt ngoại trừ vụ nghỉ ngơi. Khi những chuyến bay bị huỷ hoặc bị trễ thì đúng là mớ hỗn độn. Đó không phải là sự nghỉ ngơi Sa-bát mà tôi cần.
Cuối cùng, tôi thừa nhận là mình đã giới hạn Chúa ở đây. Ngài là Đức Chúa Trời của phần gấp đôi. Drenda và tôi do dự về chuyện mua máy bay khoảng hơn một năm, tôi rất tiếc khi phải nói như vậy. Cuối cùng, Đức Chúa Trời thu hút sự chú ý của chúng tôi về chiếc máy bay đó và Ngài nói với chúng tôi rằng Ngài đã cố mang nó đến cho chúng tôi hai năm rồi! Chúng tôi đã phải ăn năn và đưa ra quyết định. Chúng tôi gieo hạt giống cho chiếc máy bay chuyên dụng cho việc làm ăn mà chúng tôi muốn và cần; và khi làm thế, chúng tôi đã có nó chưa đầy hai tháng. Suốt hai tháng ấy, Chúa cho tôi thấu suốt được vấn đề và Ngài làm ơn cho tôi bằng nhiều thương vụ và số tiền đã ở đó ngay lúc tôi cần.
Vâng, Chúa là Đức Chúa Trời của phần gấp đôi. Phần gấp đôi đã làm nên sự khác biệt chưa nào? Ồ, cái khác biệt trong đời tôi ấy là có thể bay bằng chính chiếc máy bay riêng khi so với việc bay chuyến bay thương mại thì nó giống như khi ta so sánh việc đi xe đạp với chạy ô tô để đến chỗ hẹn có quãng đường 80,5km vậy. Tôi nói thật sự đấy! Và Chúa đã cố cho tôi chiếc máy bay đó trong hai năm trong khi tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào điểm mù bằng sự hài lòng rồi ở luôn trong đấy ngay trước phần gấp đôi mà Chúa đã cung ứng sẵn ở đó cho tôi. Tôi chỉ cần thấy thôi là đã có nó rồi.
Có thể bạn đang lái một chiếc ô tô đang rất cần được đem đi sửa mà mỗi khi thức dậy bạn cầu nguyện sao cho nó chịu hoạt động là được rồi. Hãy ngừng ngay cái việc nhìn vào tài khoản toàn số không để rồi ra những quyết định chỉ để tồn tại dựa trên điều đó. Thay vào đó, hãy để Đức Chúa Trời của phần gấp đôi chỉ cho bạn nhìn thấy những mẩu vụn, những thứ bị ẩn giấu mà bạn cần biết để được tự do và tận tưởng sự bình an cùng sự an nghỉ của sự nghỉ ngơi Sa-bát mang lại. Ngài sẽ ban kế hoạch cho bạn, chỉ cho bạn cách thực hiện nếu bạn chịu cầu hỏi Ngài. Như Chúa Giê-su phán, “Đừng để lãng phí chút gì!” Phần gấp đôi đã được cung ứng sẵn cho bạn rồi đấy!
Thế thì vẫn còn một ngày an nghỉ sa-bát cho con dân Đức Chúa Trời. Vì ai bước vào sự an nghỉ của Đức Chúa Trời thì nghỉ công việc mình, cũng như Đức Chúa Trời đã nghỉ công việc của Ngài vậy.
— Hê-bơ-rơ 4:9-10

0 Comments