Header Background Image

CHƯƠNG 1
SỰ AN NGHỈ – NHỮNG ĐIỀU CƠ BẢN

SỰ AN NGHỈ – được đặt để hoặc được trợ giúp để ở vào một vị trí, một trường hợp cụ thể hoặc một thời kỳ thư giãn hoặc ngừng hẳn việc lao vào hoạt động vất vả hoặc căng thẳng nào đó. (Google.)

Bạn có mệt không? Có phải ngày nào bạn cũng bị quá tải nhưng lại chưa bao giờ đạt được mục tiêu? Có phải nhu cầu tiền bạc thúc đẩy bạn đến nơi làm việc hoặc đến với cách thức bạn làm việc hoặc đến với lưu lượng thời gian bạn làm việc? Có phải dường như bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi cảnh nợ nần? Có phải dường như bạn đang sống trong cuộc đua vô nghĩa của loài chuột? Nếu đây là bạn thì bạn không phải là duy nhất đâu.

Bạn có từng thấy qua vòng quay của loài chuột hamster chưa? Tôi đoán chắc là bạn có, nhưng nếu bạn chưa thấy bao giờ thì tôi sẽ giải thích cho bạn, đó là một vòng quay bánh xe được đặt trong một chiếc lồng dành cho loài chuột hamster. Chuột hamster sẽ leo lên vòng quay bánh xe này rồi thế là cứ chạy, chạy và chạy cho đến khi cậu ta mệt bở hơi tai. Nhưng có một vấn đề duy nhất đối với vòng quay bánh xe này. Đó là không cần biết cậu ta chạy nhanh bao nhiêu hay chạy lâu đến mức nào thì lúc mà cậu ta thấy mình giỏi, mệt rã rời và dự định nghỉ ngơi thì đó cũng là lúc cậu ta ở chính xác nơi cậu ta đã bắt đầu. Không có gì thay đổi cả. Cậu ta có thể quẹt mồ hôi chảy trên khuôn mặt đầy lông bé xíu với cảm giác thoả mãn. Nhưng không có gì được hoàn tất để cậu ta được thăng chức hay chuyển đổi vị trí trong cuộc đời mình cả; cậu ta vẫn bị nhốt trong chiếc lồng không hề có tự do. Điều này khá giống với nhiều người, nếu không muốn nói là với đại đa số và đặc biệt giống với cuộc sống tài chính của họ. Họ làm việc cật lực suốt tuần và đem sự mệt nhọc đó vào những thú vui tiêu khiển ngắn ngủi vào ngày nghỉ cuối tuần, nhưng rồi thứ Hai đến, họ mới phát hiện rằng họ đang ở chính xác nơi họ vừa kết thúc xong một tuần làm việc trước đó. Mọi thứ họ làm chỉ để sống sót qua thêm một tuần nữa mà thôi.

Đây từng là bức tranh cuộc đời tôi trong chín năm ròng rã ấy. Tôi dốc sức làm việc 15-18 giờ đồng hồ mỗi ngày, siêng năng, chăm chỉ làm việc nhưng rồi sau khi dâng phần mười, trả hoá đơn, đóng thuế xong thì không còn lại cái gì cả. Thường thì tôi cứ thiếu trước hụt sau và dần dần tôi bắt đầu thói quen đi mượn tiền để sống. Khi áp lực tài chính tăng lên thì tôi sẽ chạy công việc đến kiệt sức nhưng cũng vô ích. Khi tôi dừng lại và suy xét tiến trình của mình thì tôi thấy tôi vẫn đang đi thụt lùi.

Dĩ nhiên điều này dẫn tôi đến với nhiều hệ luỵ cảm xúc nghiêm trọng. Sự chán nản và sợ hãi mà tôi vật lộn mỗi ngày dần dà ảnh hưởng đến tâm trí và thân thể tôi. Những cơn hoảng loạn tấn công, rồi sự sợ hãi quá mức, rồi sự tê liệt từ từ chiếm chỗ trong con người tôi. Các bác sĩ không thể tìm ra được nguyên nhân. Nỗi sợ thiêu đốt tâm tưởng tôi đến độ tôi không còn biết được liệu mình đang sống hay đã chết. Sống bằng việc đi cầm đồ và mượn tiền từ những người thân cứ thế đi qua suốt chín năm ròng! Cho đến lúc không còn gì có thể cầm được thì một chút cuối cùng của sự nhận thức về chính bản thân tôi cũng ra đi. Tôi xong đời. Bạn có thể xúc sự nhận thức cuối cùng về chính bản thân tôi bằng một cái ki mà không hề tìm thấy bất kì niềm vui nào trong cuộc sống của tôi khi ấy cả.

Những chủ nợ thi nhau lập hồ sơ khởi kiện tôi và đó là điều thực sự đã xảy ra. Sự bất lực bấu víu vào từng hơi thở của tôi mỗi khi có cuộc gọi đến. Những cuộc gọi như thế này cứ đến hết buổi sáng này đến buổi sáng khác, đó là: “Chào ông Keesee, ông biết đấy, ông nợ tiền khách hàng X của tôi số tiền đó đó đó. Khi nào thì ông nghĩ ông trả được? Ồ, tốt thôi, ông Keesee, ông cứ luôn nói như vậy ít nhất cũng ba lần kể từ lần cuối cùng gần đây nhất tôi gọi cho ông đấy. Nếu ông vẫn không có tiền trả cho chúng tôi nội trong ba ngày thì khách hàng của tôi sẽ gặp ông tại toà. Ông hiểu chứ, thưa ông Keesee? Ba ngày. Chào ông.”

Cuộc gọi kiểu vậy đã đập tôi tan nát như có một tấn gạch vừa ập xuống người tôi vậy. Không phải là tôi không biết được tình trạng tài chính của tôi ra sao mà vấn đề là tôi không có tiền. Mọi thứ tôi có đều không nguyên vẹn. Tủ lạnh thì trống không. Gia đình dễ thương của tôi phải ngủ bên lò sưởi để giữ ấm khi không có tiền để mua dầu. Tôi không có cách nào để biến chuyển tình thế cả. Bạn bè và gia đình đã quá mệt mỏi vì kiểu mượn tiền để chi trả của tôi rồi. Hoang mang, tôi từ từ bước lên cầu thang tiến lại giường ngủ và nằm vắt ngang giường. Tôi khóc nức nở và nài xin Chúa giúp đỡ.

Tôi nghĩ là tôi đã rất ngạc nhiên vì nhanh vậy Chúa đã phán với tôi. Đó không phải là tiếng phán vật lý nhưng là tiếng phán mạnh mẽ bất thình lình đến trong tâm linh tôi và trong tâm trí tôi. Điều đầu tiên mà Chúa phán với tôi đó là mớ hỗn độn con đang mắc kẹt không liên quan gì đến Ta cả. Tôi cho là Chúa đã phán vậy vì từ góc nhìn của tôi, tôi có chút bối rối tại sao Ngài không giúp đỡ chúng tôi. Chúng tôi nhóm ở một nhà thờ lớn, chúng tôi cũng rộng rãi mỗi khi có thể, hầu như lúc nào cũng tuân thủ phần mười. Nhưng thay vào đó, Ngài lại nói lý do tôi ở trong mớ hỗn độn này là vì tôi đã không chịu học cách Vương Quốc Ngài vận hành. Ngài nói với tôi rằng Vương Quốc của Ngài không vận hành theo cách vương quốc thế gian hoạt động khi nói về tiền bạc và tôi sẽ phải học cách thức hệ thống xử lý tài chính của Vương Quốc Ngài hoạt động nếu tôi muốn được tự do.

Tôi nhớ mình đã chạy xuống dưới lầu, nắm tay Drenda và kể cho cô ấy nghe điều Chúa vừa phán với tôi cũng như câu trả lời Ngài cho tôi đó là Vương Quốc Ngài. Dĩ nhiên, chúng tôi có chút bối rối vì chúng tôi nghĩ mình đã hiểu Vương Quốc Ngài là gì. Tóm lại, như tôi đã nói, chúng tôi nhóm ở một nhà thờ lớn, cả hai chúng tôi đều yêu mến Đức Chúa Trời và chúng tôi biết mình đang trên đường tiến về thiên quốc. Nhưng khi tìm hiểu kĩ, chúng tôi mới biết mình vốn biết rất ít về Vương Quốc cũng như cách Vương Quốc hoạt động.

Tôi hào hứng về điều Đức Chúa Trời đã phán với tôi và Ngài đã bày tỏ câu trả lời cho tôi, đó là – Vương Quốc của Ngài. Điều này có nghĩa tôi vẫn chưa nắm bắt được nhưng tôi được khích lệ. Hiện thực là tôi không có chứng cứ gì về hai từ Vương Quốc mà Chúa có ý nói cho tôi biết cả. Nhưng tôi biết chắc đó là câu trả lời mà Drenda và tôi đã mong mỏi và tìm kiếm.

Drenda và tôi nắm chặt tay nhau cầu nguyện vào ngày hôm đó. Trước tiên, chúng tôi ăn năn với Chúa vì đã không để dành thời gian để thực sự học biết Lời Ngài cũng như cách Vương quốc Ngài hoạt động có liên quan về tiền bạc. Thứ hai, tôi ăn năn với cô ấy vì là đầu của gia đình mà tôi lại khiến cho gia đình rơi vào mớ hỗn độn này. Cả hai chúng tôi cầu nguyện và nhất trí rằng chúng tôi phải quyết tâm học cho bằng được cách Vương quốc hoạt động và phải sống một cuộc đời khác với cuộc đời chúng tôi đã sống chín năm đó.

Cách tốt nhất để mô tả điều đã xảy ra kế tiếp đó là nhìn vào cái nút công tắc điện. Đó là khi chúng ta bước vào một căn phòng tối thì chúng ta chỉ việc bật nút công tắc điện lên mà thôi. Sự sáng sẽ xuất hiện ngay lập tức! Bạn hiểu ý tôi chứ. Vương quốc Ngài cũng giống vậy khi Chúa bắt đầu dạy cho chúng tôi học biết về Vương quốc Ngài. Giống như có ai đó bật công tắc lên thì chúng ta có thể nhìn thấy mọi thứ mà chúng ta chưa từng thấy trước đó. Chúng tôi bắt đầu hiểu được Vương quốc Đức Chúa Trời được quản trị theo qui luật không đổi. Chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi có thể học được những qui luật và chạm vào được quyền năng cùng sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời để tạo ra sự dư dật có cần.

Chúng tôi quá hứng khởi về điều đó nhưng vẫn còn thắc mắc nhiều thứ. Có nhiều câu chuyện khá kinh ngạc đã diễn ra khi Đức Chúa Trời bắt đầu dạy chúng tôi cách Vương quốc Ngài hoạt động. Tôi sẽ không kể hết mọi câu chuyện đó ở đây vì chúng đã được kể trong cuốn sách đầu tiên trong loạt sách này, đó là cuốn sách có tên Đột Phá Tài Chính: Sức Mạnh của Lòng Trung Thành. Bạn có thể mua sách tại garykeesee.com hoặc Amazon.com. Có thể bạn cũng cần mua cuốn sách khác do tôi viết có tên Cuộc Đi Săn Bằng Đức Tin, là cuốn sách dẫn bạn đến với những ngày đầu Đức Chúa Trời dạy tôi cách gặt lấy sự chu cấp thông qua cuộc săn nai của tôi. Nhưng để tóm tắt lại câu chuyện dài, hãy cho phép tôi làm một ví dụ ở đây.

Như tôi đã nói với bạn, chúng tôi bị nợ ngập đầu không có lối thoát. Nợ tiền của nhà nước (IRS), cầm đồ, mười thẻ tín dụng hết hạn của tôi đã bị huỷ, ba khoản vay từ công ty tài chính với lãi suất 28% đang bị thu hồi. Chúng tôi nợ tiền nha sĩ, nợ tiền giặt ủi, nợ tiền ba mẹ, nợ tiền bạn bè. Bạn mà kể ra cái gì là chúng tôi nợ cái đó. Về mặt tự nhiên, không còn hi vọng nào. Công việc của một nhân viên bán hàng hưởng theo doanh số không thuận lợi cho lắm mặc dầu tôi làm việc rất cật lực. Nhưng bây giờ, sau khi thấy Vương quốc hoạt động với nhiều việc phi thường và ngoạn mục (một lần nữa, bạn hãy đọc những câu chuyện tôi kể trong hai cuốn sách đã được nhắc ở trên nhé), chúng tôi được khích lệ rằng Vương quốc là câu trả lời của chúng tôi. Chúng tôi không có chứng cứ cho việc làm cách nào nhưng chúng tôi tin chắc mình đang đi đúng đường.

Rồi một đêm nọ, Đức Chúa Trời cho tôi một giấc mơ và trong giấc mơ ấy Ngài bảo rằng sẽ rời khỏi công ty mình đã làm suốt chín năm đó để bắt đầu thành lập công ty riêng – hãy biết rằng – để giúp đỡ cho nhiều người cách thoát khỏi nợ nần! Tôi biết mà; nghe thật điên rồ, có phải không? Ý tôi là, nếu tôi mà biết cách thoát nợ thì chắc tôi đã thoát nợ nhiều năm trước đó rồi. Nhưng đó chính xác là những gì Chúa bảo tôi làm. Thực sự là tôi có hơi sốc. Tôi chả biết tý gì về cách mở công ty riêng hay công việc đó có liên quan đến những chuyện gì. Nhưng mà là một công ty giúp người ta thoát nợ sao? Ôi, Chúa ơi, chính con vẫn đang cần ai đó nói cho con biết cách thực hiện điều này đó Chúa!

Khi tôi bắt đầu cầu nguyện về việc này, tôi có chút kinh nghiệm đổi đời cùng với Đức Thánh Linh có liên quan đến cách làm sao để hiện thực hoá điều này. Việc này đã xảy ra khi một trong số khách hàng gọi cho tôi để mua bảo hiểm doanh nghiệp. Ồ, tôi quên chưa kể với bạn, tôi làm về mảng dịch vụ an ninh tài chính kết hợp bán bảo hiểm công nghiệp và chứng khoán đương lúc tất cả những chuyện này xảy ra. Tôi biết, đại khái nó giống như một anh thợ ống nước đang phải cố gắng xoay sở với một cái vòi đang rỉ nước lại vừa phải chăm sóc lo lắng cho nan đề của người khác rồi quên mất chính anh ta cũng đang gặp vấn đề vậy. Mặc dầu, dầu dần tôi bị thất bại trong lĩnh vực chăm sóc tài chính nhưng những kinh nghiệm ấy cho phép tôi tích luỹ được chút kiến thức tổng quan trong suốt chín năm qua, nhưng bấy giờ việc ấy lại rất quan trọng cho những gì Đức Chúa Trời sắp chỉ ra cho tôi đấy.

Khi tôi và khách hàng ngồi lại với nhau tại nơi bàn ăn của đôi vợ chồng kia, chúng tôi đi qua hết toàn bộ nội dung trình bày thông thường rồi cho họ thấy một bức tranh lấy liền về tình trạng tài chính mà họ đang ở bằng nhiều câu hỏi khác nhau và họ sẽ điền vào cái mà chúng tôi gọi đó là bảng dữ liệu. Dữ diệu này được dùng chủ yếu để xác định mức bảo hiểm nhân họ mà họ nên có là bao nhiêu. Khi chúng tôi đi đến phần danh sách các khoản nợ, cả hai người họ đều buồn bực và người vợ bắt đầu khóc khi mô tả mức độ tuyệt vọng của hai vợ chồng. Cả hai người đều làm công việc trọn thời gian và tháng nào họ cũng bị thiếu hụt.

Bấy giờ, sau khi sống theo cách đó suốt chín năm, Đức Chúa Trời bắt đầu dạy Drenda và tôi về Vương quốc, bạn có thể hình dung tôi đồng cảm như thế nào đối với họ. Giống Drenda và tôi, họ cũng là Cơ đốc nhân nhưng họ không biết gì về cách Vương quốc hoạt động. Lúc ấy, tôi thực sự không giải thích được gì nhiều về Vương quốc ngoại trừ một số điều ban đầu Đức Chúa Trời đã chỉ ra cho tôi là điều tôi đã chia sẻ cho họ và dĩ nhiên, tôi chia sẻ một vài câu chuyện đáng kinh ngạc mà chúng tôi đã nhìn thấy chúng xảy ra trong chính hoàn cảnh của tôi.

Hiển nhiên, tôi có thể nói rằng bảo hiểm nhân thọ không phải là nan đề lớn của họ. Tôi dành thời gian giải thích những gì Đức Chúa Trời dạy dỗ tôi liên quan đến Vương quốc nhưng tôi còn có một ước muốn nữa đó là làm gì đó để mang lại câu trả lời tài chính thực sự liên quan đến hoàn cảnh của họ.

Ngồi trong văn phòng đêm hôm đó, tôi chỉ nghĩ về một ngày trôi qua của tôi và gắng sắp xếp lại toàn bộ các chồng hồ sơ cũng như những tin nhắn mà tôi cần trả lời, bỗng tôi chợt nảy ra một suy nghĩ. Giả sử tôi lục lại điều lệ bảo hiểm nhân thọ rồi lập lên toàn bộ bức tranh tài chính trong thời gian dài thì sao? Có điều gì tôi có thể làm không? Giả sử tôi bắt đầu công việc này để kiếm ra tiền thì sao? Ý tôi là bằng cách đó, giả sử tôi có thể tìm được nhiều cách rẻ hơn để làm được điều hơn những điều họ đã đang làm thì sao? Mục tiêu của tôi rất đơn giản, đó là tìm nhiều cách rẻ hơn để làm nhiều điều hơn những điều họ đã đang làm rồi xem có bất kỳ khoản tiền nào có thể được tìm thấy cho tiền mặt và khoản nợ của họ hay không. Điều đó nghe như là một lời tuyên bố đơn giản nhưng tôi thực sự không biết nhiều về bất cứ lãnh vực nào ngoài phạm vi bảo hiểm tài chính cả. Và tôi cần nói cho bạn biết là thời đó chưa có mạng Internet. Mọi nghiên cứu tôi cần làm đều được thực hiện theo cách cũ – đó là bằng điện thoại và giấy vàng.

Suốt tuần tôi tiến hành làm việc này khi tôi lên lịch gặp khách hàng này lần nữa vào tuần sau. Tôi phải lấy làm kinh ngạc vì họ sẽ có sẵn số tiền dư ra này vào mỗi tháng lúc tôi dành thời gian đào sâu vào từng khoản tài chính. Trước khi xong việc, tôi tính ra số tiền được thêm vào cho họ lên đến hàng trăm đô mỗi tháng. Tôi dùng máy tính để tính, rồi tính thêm những khoản nợ của họ rồi xem xét liệu có thể giúp đỡ họ không sử dụng đến một đồng xu nào trong ngân sách hàng tháng hay không. Khi dùng máy tính để tính như vậy tôi nhìn chằm chằm vào đáp án trên màn hình – 6.2 năm. Đáp án là 6.2 năm, 6.2 năm là toàn bộ thời gian khách hàng của tôi cần để trả hết mọi khoản nợ, bao gồm tài sản thế chấp mà không thay đổi thu nhập của họ. Thực sự tôi bị sốc và tin rằng tôi tính nhầm thôi cho nên tôi cứ tính đi tính lại cho đến khi tôi bị bắt phục rằng tôi đã đúng. Có thể là như vậy sao? Vậy tại sao không ai biết gì về chuyện này?

Tôi nhanh chóng cầm trên tay một số hồ sơ khách hàng và đọc lướt nhanh qua chúng rồi tôi cũng tìm được những kết quả tương tự. Mỗi người trong số họ đều có thể thoát nợ trong vòng 5-7 năm, tính cả thế chấp mà không cần thay đổi thu nhập hằng tháng của mình. Lúc đó cũng đã trễ khi tôi tính xong những bài toán của mình ở văn phòng nhưng trên đường về nhà, tôi rất hào hứng. Nếu những gì tôi phát hiện là đúng và mọi phép tính của tôi thực sự là đúng thì đây quả là một việc lớn, rất rất lớn.

Tôi rất tò mò không biết khách hàng của tôi sẽ phản hồi như thế nào đối với kiểu thông tin này. Cho cuộc hẹn kế tiếp, tôi quyết định sắp xếp các con số sao cho đơn giản chỉ trong một trang giấy. Mục tiêu của tôi đơn giản là cho họ thấy hi vọng. Chứ tôi không được lợi gì trong đó cả vì tôi biết bảo hiểm nhân thọ có thể không làm được như vậy. Tuần tiếp theo đó, tôi xem lại những bài toán lần nữa và tôi chắc chắc mình đúng.

Khi rung chuông cửa, tôi cảm giác buổi gặp mặt của chúng tôi sẽ căng thẳng lắm đây. Lúc ngồi xuống bàn ăn, tôi kể cho họ nghe suốt tuần qua tôi đã làm việc với những con số của họ như thế nào. Tôi dẫn họ xem qua toàn bộ những con số mà tôi đã phân loại cho họ cách chậm rãi, giải thích cho họ cách tôi tạo thêm khoản tiền mặt cho họ cùng với bất kỳ tên công ty nào được xướng lên, hay con số nào cần bổ sung cho những gì tôi chỉ ra cho họ. Tôi có thể nói họ hứng khởi đến mức nào khi khoản tiền dư cứ thế tiếp tục được gia tăng. Nhưng khi tôi kết luận họ hoàn toàn có thể thoát nợ trong 6.2 năm tính luôn tiền nhà trên thu nhập hiện tại của họ thì cả hai bắt đầu khóc, nhưng lần này là khóc vì vui sướng. Họ ngồi ở đó trong khi hai hàng nước mắt thi nhau rơi xuống, họ không ngừng nói về việc họ cảm thấy sốc như thế nào về kết quả họ nghe được. Họ nhảy cẫng lên và ôm chầm lấy tôi và chúng tôi đã ăn mừng với nhau về tin vui đêm đó.

Hãy thành thật nhé: Khoản nợ tiền nhà nước (IRS) mà anh nói với chúng tôi đó thì làm thế nào để trả thuế thấp hơn? Không lẽ nhân viên ngân hàng chỉ anh cách trốn thuế? Không, mọi hệ thống đều được thiết kế để lấy tiền của anh chứ không phải để bảo vệ anh đâu. Tôi biết điều tôi vừa khám phá cần được dạy cho mọi gia đình tại nước Mĩ này! Buổi tối hôm ấy đã tác động sâu sắc đến tôi và tôi thực sự muốn làm điều tương tự như vậy cho mọi khách hàng mà tôi gặp.

Cho nên, được trang bị thông tin đó cùng với sự xác chứng của giấc mơ Đức Chúa Trời ban cho tôi, Drenda và tôi rời khỏi công ty bảo hiểm nhân thọ mà tôi đã làm việc và thành lập công ty riêng, làm chính xác những việc tôi đã từng làm cho khách hàng ngày hôm đó của tôi. Trong những năm đầu tiên này, chúng tôi đặt tên cho công ty của chúng tôi là “Faith Full Family Finances” (Tạm dịch: Đầy Đức Tin Thì Nhà Đầy Tiền). Tên của công ty đã nói lên cách rõ ràng những gì công ty của chúng tôi được thành lập nên để hoạt động – nếu bạn thực sự hiểu về Vương quốc và đức tin thì tiền bạc của bạn sẽ được lấp đầy. Đồng ý rằng đó không phải là cái tên quá xuất sắc cho một công ty – nhưng bạn cứ thử nói nó liên tục mười lần đi – sẽ thấy hiệu quả đấy. Về sau chúng tôi đã đổi tên công ty thành Forward Financial Group (Tạm dịch: Tập đoàn Hướng Đến Tài Chính) là tên được đổi từ ngày đó cho đến bây giờ và vẫn đang còn tiếp tục phát triển mạnh mẽ.

Đối với cá nhân tôi, thành thật mà nói thì tài chính của chúng tôi vẫn chưa được lấp đầy. Chúng tôi vẫn có những khoản nợ phải trả nhưng chúng tôi biết mình đã tìm được con đường để đi. Lúc chúng tôi thành lập công ty, chúng tôi vô cùng hào hứng và cùng lúc đó là một chút hồi hộp. Chúng tôi có nhiều điều cần học về việc thành lập và vận hành công ty nhưng chướng ngại lớn nhất chúng tôi phải đối diện đó là làm sao kiếm được tiền từ việc làm này. Thách thức của chúng tôi đó là chúng tôi cảm thấy không thể và chúng tôi không muốn mọi người phải trả tiền để nhận được sự giúp đỡ từ chúng tôi để thoát khỏi nợ nần. Đây là một chướng ngại lớn mà chúng tôi phải dành khá nhiều thời gian để cầu nguyện cũng như tìm cho được những sự lựa chọn. Không dài dòng gì cả, Chúa đã tỏ cho chúng tôi một chiến lược đầy kinh ngạc để thành lập công ty và thiết kế nó sao cho kiếm được lợi nhuận mà không cần phải để khách hàng trả phí.

Tiếp theo, chúng tôi đã tìm được cách để tăng tốc cho những bài toán dài ngoằn được tính bằng tay cho khách hàng khi tôi làm việc với những dữ liệu của khách hàng. Tôi biết tôi có thể viết ra một chương trình máy tính để thực hiện việc chúng tôi đang làm nhưng tôi không biết gì về máy vi tính hay làm sao để tìm được người có khả năng thực hiện được điều này. Một lần nữa, Đức Chúa Trời lại thực thi những công việc lạ lùng của Ngài. Tôi đã nhận được một cuộc gọi từ một người sống rất xa chúng tôi khi người đó được nghe nói về chúng tôi. Anh ấy muốn biết những gì chúng tôi đã làm với tư cách một khách hàng. Anh ấy yêu những gì chúng tôi đã làm và khi nghe chúng tôi trò chuyện, tôi phát hiện anh ấy là một lập trình viên bán thời gian bên cạnh việc anh đang sở hữu một công ty riêng. Tôi đã nói chuyện với anh ấy về nhu cầu của chúng tôi và anh ấy hăng hái nói rằng anh ấy muốn giúp đỡ chúng tôi cho những gì chúng tôi đang thực hiện. Tôi bảo với anh ấy rằng chúng tôi chỉ mới bắt đầu công ty và chưa có ngân sách để trả cho công việc anh ấy định giúp công ty chúng tôi mặc dầu anh ấy đã đề nghị giảm một khoản tiền công lớn cho chúng tôi. Anh ấy vẫn muốn làm việc đó và nói tôi có thể trả cho anh ấy bất cứ khi nào công ty chúng tôi có tiền. Cho nên chúng tôi đã đồng ý.

Ai cũng thích công việc kinh doanh của chúng tôi. Sau tất cả những điều như vậy, tại sao lại không cơ chứ? Nó không tốn phí, ai cũng thích kiếm được tiền và thoát khỏi nợ nần. Công việc tiến triển thuận lợi, chúng tôi có khả năng trả hết nợ trong vòng hai năm rưỡi. Rất nhanh sau đó, chúng tôi đã có trên 300 đại diện chia sẻ kế hoạch của chúng tôi cho toàn đất nước. Bên cạnh việc có thể trả tiền mặt cho việc mua xe, chúng tôi còn xây và mua được căn nhà mơ ước không mắc nợ. Công ty ngày càng phát triển và chúng tôi có khả năng gieo hàng trăm ngàn đô cho công tác hầu việc Phúc Âm và phục vụ được rất nhiều người khác trong suốt những năm qua.

“Kế hoạch trả nợ” như cái tên chúng tôi gọi vẫn sinh lời mặc dầu tư vấn miễn phí suốt 30 năm qua. Sứ mệnh của công ty ngày càng phát triển theo thời gian. Chúng tôi tập trung về mảng đầu tư cho lương hưu sau cơn khủng hoảng tài chính xảy ra vào năm 2001 và rồi thì dĩ nhiên, cơn khủng hoảng tài chính năm 2008 là năm mà hàng triệu người bị mất 50%-80% tiền lương hưu. Chúng tôi đã nghiên cứu nhiều sự lựa chọn cho việc đầu tư an toàn và đã ra mắt một mảng mới trong công việc kinh doanh của chúng tôi vào năm 2001. Tôi tự hào khi nói rằng hơn một trăm triệu đô la của khách hàng hiện tại đã được chúng tôi quản lý mà không ai trong số họ bị mất một xu đầu tư nào trong 16 năm khủng hoảng tài chính thời kỳ đó tại đất nước chúng tôi và trên toàn thế giới. Và như kế hoạch, không ai mất phí, không ai phải tốn phí hành chính hay phí cho nhân viên môi giới có liên quan ngay từ ban đầu cho những khoản mà khách hàng của chúng tôi đã đầu tư.

Nếu bạn mệt mỏi cho việc phải cá cược với khoản tiền lương hưu của mình thì hãy ghé thăm công ty chúng tôi Forward Financial Group theo số điện thoại 1-(800)-815-0818 hoặc Forwardfinancialgroup.com để biết thêm thông tin chi tiết.

Thật kinh ngạc có phải không? Một ý tưởng đơn giản đến từ Đức Thánh Linh thôi mà đã thay đổi cuộc đời chúng tôi mãi mãi từ đó! Vâng, chúng tôi đã bước ra khỏi đống lộn xộn ấy nhưng chính Đức Chúa Trời đã chỉ cách cho chúng tôi bước đi. “Ông Gary, cảm giác thoát khỏi mọi nợ nần đó như thế nào?” Bình an! Được an nghỉ! Hãy nghĩ về điều đó. Chúng tôi đã bước ra khỏi tình trạng rối loạn tài chính cực kỳ nghiêm trọng để đến với sự tự do hoàn toàn khỏi mọi nợ nần, mua xe bằng tiền mặt, mua nhà và mọi thứ khác chúng tôi cần. Tôi đã phải sống dưới áp lực cùng cực từng giờ, từng phút, từng giây mỗi ngày trong suốt chín năm dài đằng đẵng. Không được an nghỉ. Việc không được an nghỉ này không phải xảy ra một ngày nào đó trong tuần hay nó đến như một kỳ nghỉ. Mà là tôi không hề có sự bình an. Những vấn đề về tiền bạc cứ đeo bám tôi mọi nơi tôi đi. Tôi liên tục chịu đựng sự mất mặt, nhục nhã do tình trạng tài chính của tôi gây nên. Nỗi sợ quấn lấy tôi không rời, sự hoảng loạn tấn công tôi không ngừng và việc liên tục phải dùng thuốc chống suy nhược là đỉnh điểm của sự tuyệt vọng mà tôi đã sống.

Với tất cả những sự thay đổi về tài chính và dĩ nhiên có được nhiều thứ cần thiết trong cuộc sống, hẳn bạn sẽ bị cám dỗ để nghĩ rằng để có được tài chính cá nhân như vậy là một sự chiến thắng vẻ vang. Vâng, đến cuối cùng cũng có được những thứ mình cần là một chiến thắng to bự đấy nhưng điều thực sự làm chúng tôi phấn khích ấy là nhìn thấy được cách Vương quốc Đức Chúa Trời vận hành. Như Drenda và tôi đã thấy được sự hoạt động của Vương quốc hết lần này đến lần kia, chúng tôi sẽ thường hỏi nhau thế này “Anh/ Em có thấy điều đó không?”. Giống như cái công tắc điện được bật lên thôi thì mọi thứ đều được nhìn thấy trong ánh sáng; bạn cũng có thể thấy. Có khả năng nhìn thấy sau khi bạn bị mù và sống không câu trả lời là một trải nghiệm tuyệt vời. Tìm thấy kho báu thực sự, Vương quốc Đức Chúa Trời đơn giản là một sự kinh ngạc. Để cố nói cho bạn biết cái cảm giác lần đầu tiên trong cuộc đời tôi kinh nghiệm được theo một cách đơn giản – chỉ một từ thôi – đó là an nghỉ!

MỘT Ý TƯỞNG ĐƠN GIẢN ĐẾN TỪ ĐỨC THÁNH LINH ĐÃ THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI CHÚNG TÔI MÃI MÃI TỪ ĐÓ! VÂNG, CHÚNG TÔI PHẢI BƯỚC RA KHỎI ĐỐNG LỘN XỘN ẤY NHƯNG CHÍNH ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ CHỈ CÁCH CHO CHÚNG TÔI BƯỚC ĐI.

Bi kịch đã chấm dứt! Trong quá khứ, nếu bánh xe của chúng tôi bị nổ lốp thì cơn chấn động cảm xúc lớn sẽ ập đến chúng tôi với câu hỏi “Anh/ Em ơi, tiền đâu để thay bây giờ? Có còn chút tiền nào trong những cái thẻ của chúng ta không?” Còn bây giờ, nếu vì một số lý do nào đó mà xe của chúng tôi bị hư thì tôi sẽ hỏi vợ tôi rằng “Lần này em muốn chọn màu xe nào?” Không còn bi kịch, không còn hoảng loạn, không còn nợ nần, đơn giản chỉ là sự an nghỉ. Chúng tôi có thể tiếp tục sứ mạng của mình và cứ đi theo đúng mục đích. Không còn sống chỉ để sinh tồn, mà là sống một cuộc đời thực sự SỐNG!

Vì vậy, Ta phán với các con: Đừng vì mạng sống mà lo phải ăn gì, uống gì; đừng vì thân thể mà lo phải mặc gì. Mạng sống không quý trọng hơn thức ăn sao, thân thể không quý trọng hơn quần áo sao? Hãy xem loài chim trời: không gieo, không gặt, không tích trữ vào kho, nhưng Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Các con lại chẳng quý trọng hơn loài chim sao?

— Ma-thi-ơ 6:25-26

Hơn 36 năm qua, tôi đã cùng ngồi xuống với hàng ngàn người ngay tại bàn ăn của họ và cùng thảo luận về tài chính của họ ở mức độ hết sức cá nhân. Tôi cũng diễn thuyết cho hàng ngàn người khắp nơi trên thế giới và có một điều mà ở nơi nào tôi cũng thấy người ta đi tìm kiếm, đó là sự an nghỉ!!! Ai cũng mong đến cuối tuần, đến kỳ nghỉ để được ngừng lại và nghỉ ngơi.

Một vài nghiên cứu gần đây mà tôi đọc được nói rằng có đến 70% dân số Mĩ không thích công việc hiện tại của họ và trong số 70% này thì có đến 20% là không gắn bó với công việc họ làm và họ cho rằng bản thân họ ghét công việc họ đang làm. Tại sao họ lại nói ra điều họ ghét? Kiểu căng thẳng cơ bản nào họ đang phải sống cùng với quá nhiều nỗi đau về mặt cảm xúc họ đối diện hàng ngày? Nói thẳng ra thì họ đang là những nô lệ. (Tất cả chúng ta đều vậy. Chúng ta sống trong một thế giới – nơi chỉ có một cách để giàu có đó là có đủ tiền để đưa ra được nhiều sự lựa chọn. Nhưng đối với hầu hết mọi người, điều này có phải vậy đâu.) Giấc mơ về một cuộc sống sung túc dần dần bị héo mòn thành cuộc sống sinh tồn khi họ thấy cuộc đời họ coi như kết thúc trong những công việc họ đang làm ở tuổi 30, 40 hoặc thậm chí là 50.

ÁP LỰC TÀI CHÍNH KHÔNG PHẢI LÀ KẾ HOẠCH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TỪ THUỞ BAN ĐẦU VÀ CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ KẾ HOẠCH CHÚA DÀNH CHO BẠN NGÀY NAY.

Chỉ số nghiên cứu gần đây cho thấy có khoảng 69% dân số Mĩ thậm chí còn không có nỗi một ngàn đô la trong sổ tiết kiệm. Căng thẳng và sang chấn cảm xúc gây tác hại lâu dài mà hầu hết mọi người phải sống dưới những sự hiểu biết sai lệch về nhân dạng và giá trị của bản thân. Giấc mơ bị bỏ xó vì những nhu cầu cấp bách và sự vỡ mộng âm ỉ choáng hết mọi thứ. Niềm vui bị tắt lịm.

Một ngày nọ, tôi nhớ là mình đã nói chuyện với một mục sư về vấn đề tài chính. Ông ấy nói với tôi rằng ông rất yêu quý chức vụ và cũng yêu mến mọi người nhưng mỗi ngày ông đều thức dậy với sự hồ hởi cho đến khi ông sực nhớ ra tình trạng tài chính của mình. Ông nói nó giống như một đám mây đen to lớn che khuất đi ánh nắng mặt trời khi những suy nghĩ chán nản hình thành trong tâm trí ông và chúng giam ông như một con tin trong tư tưởng sống chỉ để tồn tại, tuyệt vọng tài chính và sự nô lệ vô hình.

Cuộc sống bị thay thế bằng việc nhìn người khác thành công. Hollywood kiếm được hàng tỉ đô qua việc cho đại đa số mọi người xem sự thành công trên màn ảnh lớn. Những người không thể nhìn thấy được sự thành công của cá nhân mình lại chỉ trong một vài phút đã thấy mình được thoát khỏi công việc vất vả và cực nhọc và sống với giấc mơ của họ qua việc xem những con người hoàn hảo sống cuộc đời hoàn hảo trên màn ảnh rộng.

Hiện tại thể thao cũng đem về hàng tỉ đô la mỗi năm từ những khán giả ở khắp nơi trên thế giới. Năm 2017, NFL mang về hơn 7.8 tỉ đô; Super Bowl thì kiếm được ước chừng 15.5 tỉ đô; mà đó chỉ là một trận đấu thôi đấy! Người ta thích ăn mừng mỗi khi đội họ hâm mộ chiến thắng.

Nhưng điều chúng ta cần hiểu đó là tất cả chúng ta đều được định và tạo dựng để đắc thắng – đó là để thắng cuộc chiến, thắng trong trận thi đấu, chung quy lại đều là để chiến thắng. Sự tuyệt vọng về tài chính là quy tắc chứ không phải là một sự ngoại trừ đối với hầu hết mọi người – cho nên lối thoát duy nhất chính là sống cuộc đời mà tất cả chúng ta đều mơ ước thông qua cuộc đời của những người khác. Vậy mồi nhử của việc trúng số là gì? Tại sao chương trình truyền hình Ai Là Triệu Phú nổi tiếng đến như vậy? Tại sao những chiến lược làm giàu vẫn là một cám dỗ lớn ngày nay? Câu trả lời là gì? AN NGHỈ! Ai cũng mệt mỏi với việc suốt ngày cứ chạy, chạy, ai cũng chán ngán với việc thức dậy với gánh nặng tìm kiếm cái ăn cái mặc lấy hết giấc mơ của họ. Nhưng việc sống cuộc đời áp lực tài chính không phải là cái gì đó mới; trên thực tế, nơi nào có con người thì nơi ấy có nan đề xoáy quanh chuyện tiền bạc. Tuy nhiên, đây không phải là kế hoạch của Đức Chúa Trời từ thưở ban đầu và cũng không phải là kế hoạch Chúa dành cho bạn ngày nay.

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note