Header Background Image

CHƯƠNG 1: ÁNH SÁNG SOI TRONG BÓNG TỐI

Tôi đã kể cho bạn trong phần giới thiệu về cuộc gọi của vị luật sư đã khiến tôi phải đối mặt với hoàn cảnh thực tại và cuối cùng là tiếng kêu khóc với Đức Chúa Trời. Tôi cũng kể cho bạn nghe những gì Chúa phán với tôi khi tôi nằm vắt ngang giường khóc lóc, đó là tôi, tôi đã ở trong mớ hỗn độn vì cái tội không chịu học biết cách Vương quốc Ngài hoạt động. Nhưng nó hoạt động như thế nào vậy? Ngài cố chỉ cho tôi biết điều gì đây? Tôi không có manh mối nào nhưng tôi đã học được.

Nếu bạn còn nhớ, nội trong ba ngày, muốn tránh hầu toà thì tôi phải trả cho luật sư đại diện đó số tiền 1,600 đô la. Lúc ấy, chúng tôi không có tiền, viễn cảnh tương lai về công việc của chúng tôi cũng không có tiền đúng hẹn để trả 1,600 đô la kia. Tôi bị kẹt trong thế bí hoặc vì tôi đã nghĩ nó như thế. Bù lại, tôi được học bài học đầu tiên về Vương quốc.

Lúc đó, tôi lái chiếc xe hiệu Dodge Caravan cũ kỹ với ống khói nhả ra như ống khói của ngôi nhà lúc tôi lái nó trên đường. Đêm nọ, tôi có cuộc hẹn với một gia đình kia để bàn bạc về nhu cầu mua bảo hiểm và địa điểm cuộc hẹn là tại gia đình của họ, cách mười lăm phút lái xe tính từ văn phòng của tôi.

Trong những ngày đó, tôi luôn cố tình lái xe đi xuống cuối con hẻm hoặc đậu xe ở góc đường gần nhà khách hàng. Lý do rất đơn giản. Bất cứ khi nào tôi đỗ xe, nó cũng sẽ nhả khói trắng và với điều này thì tôi không nghĩ công việc của tôi sẽ thuận lợi vì dù gì tôi đường đường cũng là một chuyên gia tài chính cung cấp cho khách hàng lời khuyên trong lĩnh vực đầu tư và mua bảo hiểm.

Chà, vào buổi tối đó, như mọi khi, tôi đậu xe vào một góc gần nhà khách hàng. Chúng tôi đã có buổi hẹn rất tuyệt vời và lúc tôi nói lời chào tạm biệt thì tôi bị phân tâm khi người đàn ông tử tế kia tiến về phía tôi để tiễn tôi ra xe. Mặc dầu có chút mất bình tĩnh nhưng tôi vẫn ổn miễn sao anh ta không nán lại để nhìn xe tôi khởi động là được, nhưng buồn làm sao, anh ta đã làm vậy thật. Mặc dầu tôi lấy cớ sắp xếp hồ sơ, và nhiều thứ khác trong xe để chờ anh ấy rời đi nhưng anh ấy vẫn kiên nhẫn đứng đó cho đến khi tôi phải nổ máy xe lên. Chà, như tôi đã biết trước, con đường đầy khói xe màu trắng.

Lúc nổ máy xe chuẩn bị chạy thì anh ta lại gần tôi để tắt máy xe. Anh thò đầu qua cửa sổ xe. Rồi anh ấy kể mình là thợ máy ô-tô bán thời gian để kiếm thêm thu nhập và anh có nhã ý muốn kiểm tra cốp xe của tôi một chút. Tôi đồng ý và mở cốp xe cho anh xem. Tôi biết chẳng khó nhọc gì để anh không biết trục trặc của nó. Chỉ là tôi không có tiền để đổ vào chiếc xe bán tải cũ kỹ của tôi mà thôi.

Vài phút sau, anh ngước lên và nói, “Đúng như tôi đoán, xe của ông bị gãy roong ráp máy. Ông cứ lái nó về nhà và phải sửa trước khi ông muốn chạy xa hơn. Nó tốn của ông khoảng 700 đô.”

Tôi cảm ơn anh về lời khuyên, và chuẩn bị lái xe về lại văn phòng làm việc. Tất cả những gì tôi có trong đầu lúc ấy là, “toàn bộ chi phí mất khoảng 700 đô la!”. Khoảnh khắc ấy, 700 đô đối với tôi to bằng một triệu đô la và tôi thì vẫn đang cần tìm được 1,600 đô để gửi cho luật sư. Chưa kể, tôi còn hàng tá hoá đơn khác cần phải trả.

Tôi không có câu trả lời nhưng tôi nhớ lời cầu nguyện mà Drenda và tôi đã cầu nguyện trước đó rằng “Chúa ơi, xin dạy chúng con cách Vương quốc Ngài hoạt động và xin chỉ cho chúng con cách thoát khỏi nợ nần.”

Trên đường lái xe về lại văn phòng, tôi bắt đầu trò chuyện với Chúa về tình hình tài chính của tôi. “Chúa ơi, Ngài biết hết mọi khoản tiền con cần. Ngài biết con còn nợ tiền người ta chiếc xe bán tải này và bây giờ nó sắp tốn thêm 700 đô nữa. Chúa ơi, thật tình thì con còn nợ tiền ngân hàng cho chiếc xe bán tải này, rồi chi phí sửa chữa, có lẽ sẽ tốt hơn nếu chiếc xe cháy rụi luôn cho rồi để bảo hiểm lo toàn bộ số tiền cho con!” Tôi nói lớn tiếng bằng giọng căng thẳng, theo cách mỉa mai chứ thực ra chẳng phải cầu nguyện gì.

Vào phút giây tôi nói như thế thì có điều gì đó thu hút sự chú ý của tôi. Tôi không chắc có phải nó vốn đã ở đó rồi không nhưng dường như có bọt nước phun lên mui xe. Lúc nhìn kỹ nó thì tôi bị thuyết phục rằng nó đang phun lên càng ngày càng lớn. Tôi bị sốc, nói vậy là nhẹ đó. Tôi không nhìn thấy khói bay lên phía trước xe, khói luôn ở đằng sau xe nên tôi ung dung lái nó về lại văn phòng.

Lúc tôi đưa xe vào bãi đậu, toàn bộ phần trước của xe bị lửa cháy cao hơn mui xe tầm hai mét. Và tôi thật sự đã hét lên những lời này:

“CHÚA ƠI, NGÀI NGHE CON NÓI THẬT Ư?”

Ngày hôm sau, công ty bảo hiểm đã chi trả toàn bộ cho tôi và chỉ qua một đêm, tôi đã có đủ 1,600 đô la để gửi cho vị luật sư kia cũng như có tiền để trả xong chiếc xe bán tải lẫn phần tiền còn dư để mua một vài loại thức ăn cho gia đình. Chúng tôi rất vui và đồng thời cũng rất kinh ngạc vì khi không có chiếc xe bán tải thì chúng tôi lại có được điều chúng tôi cần.

Tìm Một Chiếc Xe Mới

Bố tôi gọi điện hỏi thăm chúng tôi và đề nghị giúp chúng tôi tìm chiếc xe khác thay thế cho chiếc đã bị cháy kia. Bố tôi có tiền và tôi thầm hy vọng ông sẽ mua tặng chúng tôi một chiếc xe mới. Ông đề nghị chúng tôi nên đi tìm hiểu ở một vài cửa hàng bán ô-tô địa phương để tìm ra một chiếc xe tốt đã qua sử dụng. Dĩ nhiên, tôi hoàn toàn nhiệt tình với lời đề nghị của ông.

Chúng tôi ghé một vài cửa hàng bán xe ô-tô và tìm được chiếc Dodge Caravan vô cùng hoàn hảo. Nó đã qua một năm sử dụng nhưng vẫn còn mới tinh. Tôi nói với bố tôi rằng đó là chiếc tôi nghĩ Drenda sẽ thích, một chiếc màu đỏ tía xinh đẹp với hy vọng ông sẽ nói đại loại như là “Ồ! Thế thì tuyệt quá! Vậy chúng ta đi viết ngân phiếu thôi.” Nhưng đó lại không phải là điều ông nói. Thay vào đó, ông nói rằng “Ta sẽ cho con 5,000 đô để mua nó.” Vâng, đó là số tiền hào phóng nhưng sự thật là ông ấy không chi trả toàn bộ mà để phần còn lại cho tôi trả.

Bỗng nhiên tôi bị sốc trước hiện thực phũ phàng này. Tôi không thuộc hàng được xếp hạng tín dụng để được bất kỳ ngân hàng nào chấp thuận cho tôi mượn tiền. Và trong giây phút ấy, tôi chỉ có thể che giấu cha tôi về tình trạng tài chính tồi tệ của mình mà thôi. Tiếp theo, tôi cảm thấy rằng mình không thể mắc nợ thêm được nữa.

Tuy nhiên, khi biết mình không còn sự lựa chọn nào khác, chí ít tôi cũng đã nhanh chóng quyết định điền vào đơn xin cấp thẻ tín dụng. Tuy nhiên, tôi biết khi làm như vậy, tôi sẽ phải thú nhận tình trạng của mình cho cha tôi biết và ông ấy sẽ phải cùng ký đơn với tôi. Tôi ngần ngại kể cho cha tôi nghe toàn bộ sự việc, ông ấy đề nghị sẽ cùng ký vào đơn với tôi và rồi chúng tôi đã nộp lá đơn đó.

Đêm đó cả hai chúng tôi đều khó ngủ nhưng sáng hôm sau, chúng tôi bị thuyết phục rằng mượn nợ không phải là điều chúng tôi nên làm. Cho nên tôi gọi điện cho bố và cảm ơn ông, tôi nói với ông rằng chúng tôi chỉ là không thể mượn nợ thêm nữa chỉ để mua xe. Rồi tôi gọi cho cửa hàng bán xe ô-tô để báo họ biết chúng tôi sẽ không quay trở lại.

Lúc cúp máy, tôi thấy bình an nhưng đồng thời cũng không biết chúng tôi có thể làm cách nào để mua được chiếc xe đủ lớn cho toàn bộ gia đình sáu người chúng tôi. Khoảng hai tuần trôi qua, chúng tôi đi làm với chiếc xe coupe năm chỗ ngồi cũ, thực hiện nhiều chuyến đi “một công đôi ba việc” khi chúng tôi cần đi.

Rồi một ngày nọ, tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông mà Drenda vô tình gặp vài tháng trước. Ông ta điều hành một viện dưỡng lão và cần thanh lý đồ đạc nội thất của những bệnh nhân đã qua đời hoặc chuyển đi mà không có gia đình nhận lại. Ông ta bảo ông ta có ba căn phòng chứa đầy đồ đạc cần bán đi với giá rất thấp nếu mua hết.

Drenda và tôi đi xem qua, chúng tôi gọi cho bố mẹ của cô ấy (những người kinh doanh đồ cổ ở Atlanta), họ chuyển tiền cho chúng tôi mua, rồi họ mang xe tải đến chất đồ đạc lên mang về Atlanta. Buổi bán đấu giá diễn ra rất thành công và để gửi phần hoa hồng cho chúng tôi, họ đồng ý tặng chúng tôi chiếc xe hiệu Peugeot chỉ mới chạy được vài năm nhưng còn mới tinh. Bây giờ tôi biết với nhiều người, có được xe đã qua sử dụng không có gì để ăn mừng cả. Nhưng đối với chúng tôi, đó là lần đầu tiên chúng tôi lái xe mà không phải nghĩ ngợi chuyện nợ nần. Chiếc xe được sơn lại và trông như một chiếc xe đời mới. Chúng tôi hồ hởi lắm.

Mô Hình Chuyển Đổi

Tôi thích đi săn, đặc biệt là săn nai. Một ngày kia, khi còn mải suy nghĩ về mùa săn nai tiếp theo, tôi đã nghe được tiếng Chúa. Ngài phán, “Tại sao con không để Ta chỉ cho con cách săn nai cho năm nay nhỉ?” Ngài làm tôi giật mình. “Ngài sẽ chỉ cho con cách săn nai ư?” Điều đó có nghĩa gì?

Tôi cầu nguyện và cảm nhận Thánh Linh thôi thúc gieo một hạt giống tài chính cho mục đích chính xác là săn được nai. Thế là tôi viết con số tôi được cảm động để gieo vào tấm séc. Trong phần ghi nhớ, tôi viết: “Vì con nai của năm 1987.” Tôi đặt tay lên đó cùng với Drenda rồi gửi cho một mục vụ mà tôi tin tưởng, rồi công bố tôi đã nhận được con nai lúc tôi gửi tấm séc đi. Tôi lấy một mảnh giấy và viết lên đó ngày, giờ mà tôi tin là tôi sẽ có được con nai rồi tôi đút mảnh giấy vào túi áo khoác đi săn của tôi.

Sáng Lễ Tạ Ơn năm đó, tôi đi săn tại vùng quê nhà một người bạn. Tôi ngồi cạnh một cái cây lớn giữa đồng cỏ khô. Đột nhiên, một con nai đực sáu gạc xuất hiện cách tôi chỉ năm mét. Nó ngửi thấy mùi tôi và định chạy trốn. Với một phát bắn duy nhất khi nó chuẩn bị biến mất vào rừng, con nai ngã xuống. Tôi bị sốc! Tất cả xảy ra thật chớp nhoáng!

Tôi nhanh chóng lấy mảnh giấy trong túi áo săn và bắt đầu cảm ơn Chúa. Tôi đưa bạn tôi xem tờ giấy tôi đã viết ngày, giờ cầu nguyện trước đó. Tôi bắt đầu nhận ra: Tôi có thể tin cậy Đức Chúa Trời rằng Ngài sẽ giúp đỡ cho những nhu cầu của tôi mà tôi không cần phải mắc nợ.

[Hình ảnh: Tác giả Gary Keesee cùng con cái bên con nai săn được]

Lần Nào Đức Tin Cũng Hiệu Quả

Mùa săn nai kế tiếp mang đến nhiều thay đổi vì chúng tôi đã chuyển từ Tulsa đến Ohio. Dĩ nhiên, mùa săn nai đến đúng lúc đứa con trai thứ ba của tôi sinh ra đời, là Tom. Tôi không có nhiều thời gian nên quyết định săn trên mảnh đất của ba mẹ tôi.

Drenda và tôi gieo hạt giống, chúng tôi đặt tay lên tấm séc y hệt chúng tôi đã làm năm trước và công bố theo Mác 11:24. Vào ngày đầu tiên đi săn, tôi đã thu hoạch được một con nai cái và một con nai đực chỉ trong vòng 40 phút! Đúng như vậy, hai con nai trong 40 phút.

Có Quá Nhiều “Sự tình cờ”

Suốt những năm tháng đó, tôi đã chứng kiến vô số điều kinh ngạc xảy ra qua chuyện săn nai. Tôi nghĩ lý do Chúa dùng chuyện này là vì mùa săn nai nói về sự thu hoạch diễn ra trong sự kiểm soát và giới hạn về thời gian. Điều này cần nhiều sự thí nghiệm để học về Vương quốc.

THÀNH THẬT MÀ NÓI, ĐỨC CHÚA TRỜI SẼ DÙNG BẤT CỨ ĐIỀU GÌ ĐỂ THU HÚT SỰ CHÚ Ý CỦA BẠN.

Có lần vào đêm Halloween, tôi chỉ còn 45 phút trước khi phải đi dự tiệc tại hội thánh. Tôi leo lên cây và thấy con nai đực đang chạy về hướng khác cách tôi 182 mét. Đột nhiên, tôi nghe tiếng Đức Thánh Linh phán: “Hãy bảo con nai đến với con.”

Tôi bị sốc nhưng vẫn nói ở mức vừa phải: “Con nai kia, đứng lại! Quay đầu lại, tiến về và đứng ngay dưới cái cây của ta.” Một giây sau, con nai đứng lại thật, nhìn tứ phía rồi nó quay đầu lại và đi thẳng về phía tôi, đứng trực tiếp dưới cái cây của tôi rồi đứng im. Wow! Con nai ngã xuống với một phát bắn đẹp mắt.

Một lần khác, tôi và con trai Tim đi săn thỏ thì một con gà lôi bay ra. Tôi bắn sượt cánh và nó chạy hết tốc lực lên đỉnh đồi. Tôi la lên, “Con gà lôi kia, ĐỨNG LẠI!” Ngay lập tức, con gà lôi biến mất. Khi chúng tôi đến nơi, nó đang nằm im, đầu vùi trong tuyết nhưng vẫn còn sống khỏe mạnh. Nó chỉ dừng lại vì tôi đã ra lệnh.

Vâng, thưa Chúa, Ngài hoàn toàn thu hút được con rồi!

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note