CHƯƠNG 10: VỊ VUA HÀO PHÓNG
by Gary KeeseeCHƯƠNG 10: VỊ VUA HÀO PHÓNG
Tôi chắc chắn tất cả chúng ta đều đã làm điều này rồi. Đó là khi có người khen ngợi món đồ ta đang dùng, ta thường có xu hướng hạ thấp giá trị của nó hoặc nói rằng mình mua được với giá giảm cực rẻ. Tại sao chúng ta lại cảm thấy xấu hổ khi sở hữu thứ gì đó xinh đẹp?
Cách đây hơn 20 năm, khi xây căn nhà mới rộng 715m², vợ chồng tôi đã cầu nguyện xin Chúa cho căn nhà bề thế bên trong nhưng trông nhỏ nhắn ở bên ngoài. Chúng tôi sợ mọi người sẽ xét đoán vì mình là mục sư mà lại ở nhà to. Sau đó, chúng tôi mới biết mình đã ngu ngốc như thế nào. Tại sao chúng ta lại phải xấu hổ với phước hạnh Chúa ban?
Chúng ta lớn lên trong hệ thống rủa sả của lao nhọc và đổ mồ hôi sôi nước mắt. Con người mơ ước tự do nhưng hầu hết đều bị kẹt trong tư duy sinh tồn. Nhưng Đức Chúa Trời là Chúa của sự dư dật và của những “phần gấp đôi”.
NGÀI NHẮC NHỞ TÔI RẰNG NGÀI LÀ ĐỨC CHÚA TRỜI CỦA SỰ DƯ DẬT, NGÀI LÀ ĐỨC CHÚA TRỜI CỦA NHỮNG PHẦN GẤP ĐÔI.
Minh họa về sự dư dật: Những khẩu súng săn và những chiếc xe
Một người cộng sự gọi cho tôi và ngỏ ý tặng một khẩu súng săn. Một tuần sau, tôi nhận được không phải một mà là hai cây súng đẹp nhất tôi từng thấy. Một tuần sau nữa, ông ấy lại gửi thêm hai cây nữa. Cứ thế, súng săn bắt đầu chạy đến thùng thư nhà tôi, luôn theo dạng hai cây một lần, cho đến khi tôi có tới 14 khẩu súng mới toanh và đắt giá.
Sự việc tương tự xảy ra khi chúng tôi nhận được hai chiếc xe Cadillac Escalade SUV, hai chiếc túi Louis Vuitton cho Drenda, một chiếc chuyên cơ thứ hai, và hai căn nhà bên bờ biển. Đỉnh điểm là vào dịp Giáng sinh, chúng tôi được tặng hai chiếc áo khoác da lông chồn vizon trị giá 10,000 đô mỗi cái.
Tôi kể điều này không phải để khoe mẽ, vì tôi chẳng có công lao gì cả. Chúa muốn chỉ cho chúng ta thấy rằng Ngài còn hơn cả đủ. Ngài muốn chúng ta ngừng giới hạn Ngài bằng những thói quen cũ và sự thiếu thốn trong suy nghĩ.
Căn nhà mơ ước của Drenda:
Nhiều năm trước, Drenda từng chỉ vào bức hình một căn nhà bên bờ biển trên tạp chí và công bố nó sẽ thuộc về mình. Lúc đó chúng tôi không có tiền mặt dư dả. Ba năm sau, Thánh Linh bảo tôi đưa vợ đi Florida ngay lập tức để mua nhà. Chúng tôi đã mua đúng căn nhà mà cô ấy từng chỉ tay vào bức hình năm xưa – căn nhà đó đã bị gỡ khỏi thị trường suốt mấy năm và chỉ vừa được đăng bán lại đúng vài ngày trước khi chúng tôi đến!
Ẩn dụ về Những Người Làm Công trong Vườn Nho
Trong Ma-thi-ơ 20:1-16, ông chủ vườn nho đã trả lương cho những người chỉ làm một giờ bằng đúng số tiền trả cho những người làm cả ngày. Khi bị phàn nàn, ông chủ đáp: “Ngươi có lấy làm ganh tị vì thấy ta rộng rãi không?”
ĐỨC CHÚA TRỜI NGỰ GIỮA CÔNG VIỆC LÀM ĂN CỦA CON NGƯỜI VÀ NẾU BẠN MUỐN THAM DỰ VÀO CÔNG VIỆC CỦA NGÀI, THÌ NGÀI SẼ RẤT HÀO PHÓNG VÀ BAN THƯỞNG CÁCH LỚN LAO CHO BẠN ĐẤY!
Ẩn dụ về Người Con Trai Hoang Đàng
Cả hai người con trong Lu-ca 15 đều có hình ảnh sai trật về cha mình. Người em tưởng mình phải làm “tôi tớ” mới được cha chấp nhận. Người anh cả thì nghĩ mình phục vụ cha “như nô lệ” và ganh tị khi cha ăn mừng ngày em trở về. Người cha đã trả lời một câu thay đổi tất cả:
“Con ơi, con ở cùng cha luôn, hết thảy của cha là của con.”
Nếu bạn thấy nhân dạng của mình thông qua những gì bạn làm được, bạn sẽ luôn thấy thiếu hụt. Nhưng khi bạn biết mình là Con, bạn hiểu rằng bạn cùng làm chủ với Cha. Nô lệ thì không được hưởng gia tài, nhưng Con thì có quyền sở hữu mọi thứ Cha có.
Đức Chúa Trời không muốn bạn vật vã làm thuê cho Ngài. Ngài muốn bạn tiếp nhận sự nhân từ và lòng rộng rãi của Ngài. Một khi bạn có thể thoải mái nhận lãnh từ Cha, bạn mới có thể thực sự trở thành người rộng rãi giống như Ngài.

0 Comments