Header Background Image

CHƯƠNG 2
VƯƠNG QUỐC

Tôi biết chắc bạn đã nghe về nhiều vụ kiện tụng lên sẵn hồ sơ rồi cuối cùng bị toà án bác bỏ vì nó chẳng đâu vào đâu cả. Sau đây là một ví dụ như thế.

Một tù nhân ở nhà tù Cô-lô-ra-đô (Colorado) đã đệ đơn kiện đòi hơn 88 tỷ đô la (vâng là tỷ đô) phản đối Giải Bóng Bầu Dục Quốc Gia. Vụ kiện bắt nguồn từ phán quyết của trọng tài trong trận đấu tranh suất để vào vòng trong giữa đội tuyển Dallas Cowboys và Green Bay Packers. Các trọng tài cho rằng quả bắt bóng do Dez Bryant (thuộc đội tuyển Cowboys) thực hiện là bị hụt. Tù nhân này không đồng ý. Đơn kiện của anh ta cáo buộc rằng những trọng tài ở Giải Bóng Bầu Dục Quốc Gia đã làm việc sơ suất và vi phạm trách nhiệm tín thác. Tại sao tù nhân này lại khởi kiện đòi 88 tỷ đô la? Cầu thủ Bryant mang số áo 88.

Nghe thật điên rồ có phải không? Tôi nghĩ ai cũng biết vụ kiện sẽ chẳng đi đến đâu cả. Nhưng cái gì quyết định vụ kiện có hiệu lực hay không? Ồ, theo law.com thì có hai lý do chính để xác định vụ kiện nào sẽ bị toà án bác bỏ đó là vấn đề quyền hạn thực thi hợp pháp hoặc là vấn đề đó là vô căn cứ theo luật định. Tại sao tôi lại đề cập đến vấn đề pháp lý trong cuốn sách nói về Đức Thánh Linh? Đó là bởi vì nếu bạn muốn thấy được sự hành động của Đức Thánh Linh trong hoàn cảnh của bạn thì bạn cần phải hiểu rõ luật pháp đang nói gì. Vương quốc của Đức Chúa Trời cũng giống như vương quốc trên đất được vận hành bên trong những ranh giới của luật lệ trong vương quốc đó. Trong hai cuốn sách trước của tôi ở bộ sách này, Đột Phá Tài Chính: Sức Mạnh của Lòng Trung ThànhĐột Phá Tài Chính: Sức Mạnh của Lòng Yên Nghỉ, tôi có trình bày nhiều điều cơ bản về cách Vương quốc Đức Chúa Trời hoạt động liên quan đến quyền hạn thực thi hợp pháp và luật lệ. Nhưng để hiểu điều tôi đang nói có liên quan đến Đức Thánh Linh, có lẽ thật ích lợi nếu chúng ta quay trở lại và ít nhất là chúng ta tự nhắc lại những nguyên tắc này. Hãy khởi động bằng một câu đố nào!

Nhưng Đức Chúa Jêsus phán: “Nhà tiên tri không bị khinh dể, ngoại trừ giữa quê hương, bà con và gia đình mình.” Ở đó Ngài không thể làm một việc quyền năng nào ngoài việc đặt tay trên một vài người đau ốm và chữa lành cho họ. Ngài ngạc nhiên vì lòng vô tín của họ. Rồi Ngài đi giảng dạy khắp các làng gần đó.

Mác 6:4-6

Bạn có thể cho tôi biết lý do tại sao Chúa Giê-su không thể chữa lành bệnh cho người dân trong phân đoạn này không? Đáp án chuẩn tôn giáo sẽ là Đức Chúa Trời không có ý chữa lành cho họ. Tóm lại, Đức Chúa Trời biết rõ cái gì là tốt nhất và nếu Ngài muốn chữa lành họ thì Ngài đã làm rồi, có phải không? Ý tôi là vì Ngài là Đức Chúa Trời mà. Bạn có cho là có nhiều người ở đó cần được chữa lành nhưng mà họ không nhận được sự chữa lành không? Tôi nghĩ phân đoạn này nói rõ ràng thế mà. Biết được đáp án tại sao Chúa Giê-su không thể chữa lành cho họ là một câu hỏi cực kỳ quan trọng, là câu hỏi cần phải có lời giải đáp. Nếu chúng ta đọc được kết luận của câu chuyện này thì chúng ta sẽ thấy rằng Chúa Giê-su nói họ thiếu đức tin vì vậy nó ngăn trở sự chữa lành đến với họ. Để hiểu được sự quan sát và kết luận của Chúa Giê-su cho lý do tại sao họ không nhận được sự chữa lành, chúng ta sẽ phải hiểu rõ được đức tin là gì và tại sao lại cần có đức tin trong địa hạt thế gian để thiên đàng có được quyền hạn thực thi hợp pháp trên đất.

Hãy để tôi tóm tắt vấn đề trong câu chuyện này. Đó là không phải do thiếu quyền năng hay sự sẵn lòng từ góc nhìn của Chúa Giê-su. Vấn đề ở đây là quyền hạn thực thi hợp pháp. Mấu chốt là thiên đàng không có quyền hạn thực thi hợp pháp đối với những người trong câu chuyện này. Bây giờ, trước khi bạn ném cuốn sách này vào một xó và nói rằng bạn không biết tôi đang muốn nói cái gì thì hãy cho tôi một phút giải thích.

Khi A-đam và Ê-va được đặt để trên đất, họ có thẩm quyền trọn vẹn và đầy đủ trên đất. Tôi nghĩ phân đoạn sau đây làm cho ý tôi muốn nói được rõ ràng.

Chúa đã đặt Người thấp hơn các thiên sứ trong một thời gian ngắn; Chúa đội cho Người mão triều vinh quang và tôn trọng, đặt mọi vật phục dưới chân Người.”

Hê-bơ-rơ 2:7-8

Hãy để ý Kinh Thánh nói rằng A-đam được đội mão triều vinh quang và tôn trọng. Thuật ngữ đội mão triều ở đây nói đến vị trí thẩm quyền của A-đam trên những điều ông cai trị chứ không thực sự nói đến việc ông được đội cho một chiếc vương miện trong Khu Vườn. Nhưng chúng ta cũng có thể nói rằng có lẽ có sự phát sáng ánh hào quang xung quanh ông, nhưng đây chỉ là suy nghĩ của tôi thôi. A-đam có được sự vinh hiển (sự xức dầu và oai nghi của Vương quốc) và sự tôn trọng (vị trí thẩm quyền) của Vương quốc Đức Chúa Trời. Và từ hai điều này, ông cai trị toàn quả đất, với thẩm quyền đại diện thay cho Vương quốc Đức Chúa Trời. Sa-tan kẻ đã ở sẵn trên đất khi con người được tạo dựng đã khinh miệt con người và khao khát có được thẩm quyền A-đam có. Hắn biết không phải dễ dàng gì mà chiếm được thẩm quyền này từ tay A-đam vì A-đam lúc này hoàn toàn có thẩm quyền trên hắn nên hắn phải bày mưu lừa dối làm sao để cho A-đam phải cởi bỏ chiếc vương miện (thẩm quyền) này xuống một cách tự nguyện.

Vậy nên, Sa-tan lừa dối Ê-va và A-đam bị xúi giục, phản nghịch lại Đức Chúa Trời, kết quả là bị tước mất địa vị trong Vương quốc Đức Chúa Trời. Khi đi theo Sa-tan thì bấy giờ họ phải sống dưới quyền hạn thực thi hợp pháp của vương quốc Sa-tan. Cho nên bạn có thể đặt câu hỏi “Tại sao Đức Chúa Trời cho phép Sa-tan xuất hiện trong khu vườn ngay từ đầu thế kia?” Chà, thì hắn phải ở đó chứ. Tôi biết có thể bạn sẽ bị sốc khi nghe câu trả lời nhưng bạn thấy đó đây là sự thật. Hãy nhìn nhanh vào Sáng Thế Ký 2:8-9.

Sau đó, Giê-hô-va Đức Chúa Trời lập một khu vườn tại Ê-đen, ở hướng đông, và đặt người mà Ngài vừa dựng nên ở đó. Giê-hô-va Đức Chúa Trời khiến đất mọc lên các thứ cây đẹp mắt và ăn ngon. Giữa vườn có cây sự sống và cây biết điều thiện, điều ác.

Đọc phân đoạn này xong, có lẽ chúng ta sẽ hỏi tại sao Đức Chúa Trời lại đặt Cây Biết Điều Thiện Và Điều Ác ngay tại giữa vườn ngay bên cạnh Cây Sự Sống làm gì vậy. Về cơ bản, để hợp pháp chuyện Đức Chúa Trời tấn công lãnh thổ của Sa-tan thì Ngài phải trao cho con người quyền tự do lựa chọn hoặc phục vụ Ngài hoặc Sa-tan. Đức Chúa Trời không thể cứ thế mà bước vào nơi của Sa-tan là nơi Sa-tan có quyền hạn hợp pháp và đặt con người ở đó được. Để hợp pháp hoá, con người phải quyết định bản thân mình lựa chọn phục tùng ai. Chừng nào con người còn lựa chọn Đức Chúa Trời, lựa chọn Cây Sự Sống thì chừng ấy con người còn quyền cai trị trên Sa-tan. Cho nên Cây Biết Điều Thiện Và Điều Ác phải được đặt ngay bên cạnh Cây Sự Sống là vậy.

Đây là một sự quan sát quan trọng mà chúng ta cần phải nhìn thấy được. Con người không thể được đặt trên đất mà không có ý chí tự do. Tôi biết, hầu hết Cơ đốc giáo sẽ nói rằng chúng ta được tạo dựng cùng với ý chí tự do để Đức Chúa Trời có thể biết được ai yêu mến Ngài. Tôi cho rằng tôi có thể nói lên một chút sự thật về câu phát biểu này. Nhưng về cơ bản, nếu vắng mặt khả năng tự do lựa chọn thì sẽ không còn hợp pháp nữa. Giả sử nếu con người không được ban cho ý chí tự do lựa chọn thì con người cũng không thể nào được đặt để trên đất. Còn có nhiều điều khác trong sự thảo luận này thì tôi cũng đã có nói qua ở hai cuốn sách trước của tôi.

Vì A-đam chọn đi theo sự lừa dối của Sa-tan nên ông đã đánh mất Vương quốc Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời đối đầu với con người trong Sáng Thế Ký 3:17-19:

Ngài phán với A-đam: “Vì con đã nghe theo lời vợ, ăn trái cây mà Ta đã ra lệnh cấm ăn, Nên đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa; Con phải khổ nhọc suốt đời mới có miếng ăn từ đất sinh ra. Đất sẽ sinh gai góc và cây tật lê, và con sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng ruộng. Con phải làm đổ mồ hôi trán mới có miếng ăn cho đến ngày con trở về đất, là nơi con từ đó mà ra. Vì con là cát bụi, con sẽ trở về với cát bụi.”

Về cơ bản, Đức Chúa Trời phán với A-đam rằng vì A-đam mà đất bị rủa sả. Vì A-đam vốn có quyền quản trị toàn bộ quả đất nên ông cũng chính là người mở cửa cho Sa-tan cai trị và chính ông là người đã đá Đức Chúa Trời ra khỏi quả đất. Bấy giờ đôi tay của Đức Chúa Trời bị trói và A-đam lúc này chỉ có thể sinh tồn qua việc đổ mồ hôi trán. Chỉ có một chi tiết nhỏ, rất nhỏ mà Sa-tan quên không nói cho Ê-va lúc hắn cám dỗ bà. Đó là Đức Chúa Trời đã phán xét Sa-tan, đuổi hắn khỏi thiên đàng và tuyên án ngôi nhà đời đời của hắn chính là địa ngục. Việc bạn hiểu được điều này rất quan trọng. Vì có nhiều người sẽ nói rằng “Làm sao một Đức Chúa Trời yêu thương lại có thể đuổi dân sự Ngài vào nơi gọi là địa ngục chứ?” Ngài không làm điều này, là A-đam. Khi chúng ta xem phân đoạn tiếp theo, chúng ta sẽ thấy địa ngục không bao giờ được tạo dựng để dành cho con người cả.

Kế đó, Ngài phán với những người ở bên trái rằng: ‘Hỡi những kẻ bị nguyền rủa, hãy lui ra khỏi Ta, đi vào lửa đời đời đã chuẩn bị sẵn cho quỷ vương và những quỷ sứ của nó.’

(Ma-thi-ơ 25:41)

Khi A-đam và Ê-va ở dưới quyền hạn thực thi hợp pháp của Sa-tan thì cũng đồng nghĩa với việc họ ở dưới quyền phán xét của Sa-tan. Hết thảy nhân loại đều ở dưới quyền thống trị của Sa-tan thông qua A-đam. Hãy suy nghĩ về việc nuôi bò. Nếu một trong những con bò của bạn sinh con bê thì con bê đó dĩ nhiên thuộc về bạn vì cả đàn bò đều là của bạn. Vì thế mà dòng dõi A-đam tự động ở dưới quyền hạn thực thi hợp pháp của Sa-tan. Theo sự hiểu biết chuẩn tôn giáo hoặc tôi nên nói là theo sự thiếu hiểu biết, người ta sẽ nói vận mệnh con người dù là được ở trên thiên đàng hay ở dưới địa ngục, cả hai đều dựa trên việc họ tốt xấu như thế nào, đây là khái niệm hoàn toàn sai. Thực tế là sự phán xét của họ đã được tuyên bố rồi. Hết thảy họ sẽ đều xuống địa ngục. Không phải vì họ làm sai mà là vì những gì A-đam đã làm. Bây giờ, vì tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho người nam và người nữ Ngài đã tạo dựng mà Ngài lập nên kế hoạch giải cứu thông qua Chúa Giê-su Christ đàn ông và phụ nữ có thể thoát khỏi sự phán xét và được đem trở lại với quyền hạn thực thi hợp pháp của Vương quốc Đức Chúa Trời.

Ngài đã giải thoát chúng ta khỏi quyền lực của bóng tối, và đem chúng ta vào vương quốc của Con yêu dấu Ngài;

(Cô-lô-se 1:13)

Phải để ý thấy rằng Đức Chúa Trời đã mở ra một lối thoát hợp pháp khỏi quyền hạn thực thi hợp pháp và sự phán xét của Sa-tan. Nhưng để đạt được điều này thì mỗi người đàn ông và phụ nữ thậm chí cả trẻ con phải chọn nắm lấy cơ hội này cách cá nhân bằng việc tin vào danh của Chúa Giê-su. Hỡi các Cơ đốc nhân, ngay lúc này đây, quý vị hãy lắng nghe lời tôi. Cô gái trẻ đẹp kia đang trên đường đi xuống địa ngục trừ khi có ai đó nói cho cô biết rằng cô phải tin vào danh Chúa Giê-su trước khi cô qua đời. Có rất nhiều người tốt sẽ phải ở trong địa ngục. Sa-tan đã nói dối khi khiến họ tin rằng họ có thể thoát khỏi địa ngục bằng việc làm công đức. Danh của Chúa Giê-su là danh duy nhất được ban cho người nam và người nữ để họ được cứu và thoát khỏi sự phán xét của Sa-tan. Tôi cũng muốn làm sáng tỏ một điều rằng khi A-đam sa ngã, ông đã chết về mặt tâm linh và bị dứt bỏ khỏi Đức Chúa Trời; tuy nhiên, ông vẫn có quyền sinh sống hợp pháp trên đất. Vì điều này mà Sa-tan phải dùng đến những con người bị ma quỷ dẫn dắt và Đức Chúa Trời phải dùng đến những con người được Đức Thánh Linh dẫn dắt để khiến cho công việc được thực hiện trong vương quốc con người. Cho nên chúng ta phải biết rằng lên thiên đàng hay xuống địa ngục là vấn đề pháp lý chứ không phải vấn đề dựa trên mức độ chúng ta tốt đẹp như thế nào mà chuyện này phải được dựa trên sự chiến thắng hợp pháp của Chúa Giê-su trên Sa-tan tại Thập Tự Giá. Mặc dầu Chúa Giê-su đã khiến cho con người được hợp pháp thoát khỏi quyền hạn thực thi hợp pháp của Sa-tan nhưng một lần nữa, mỗi một người phải kêu cầu danh Chúa Giê-su bằng đức tin để thừa hưởng được điều này.

Tôi biết chúng ta đã để lại phần thảo luận này ở một vài trang trước nhưng đây là lúc chúng ta quay trở lại với câu hỏi ban đầu, “Tại sao Chúa Giê-su không thể chữa lành trong Mác đoạn 6?” Tôi đã nói là do quyền hạn thực thi hợp pháp và nó thực sự là vậy. Vì A-đam đã giao tận tay quyền hạn thực thi hợp pháp của vương quốc con người cho Sa-tan nên Đức Chúa Trời không thể cứ thế mà đến và làm cho nổ tung bất cứ nơi nào Ngài muốn vì như vậy là không hợp pháp. Bây giờ, đừng có hiểu lầm điều tôi nói để rồi bối rối về việc ai mới thực sự là chủ tể của quả đất. Kinh Thánh nói rất rõ ràng rằng Đức Chúa Trời là chủ của quả đất cùng mọi vật trong đó. Tuy nhiên, khi liên quan đến vương quốc con người thì Đức Chúa Trời không có quyền hạn thực thi hợp pháp trên họ. Chúng ta có thể tìm thấy điều này trong Lu-ca 4:5-7.

Ma quỷ đem Ngài lên, chỉ cho Ngài tất cả các vương quốc trên thế gian trong giây lát, và nói: “Ta sẽ cho ngươi tất cả thẩm quyền và vinh quang của chúng, vì chúng đã được giao cho ta và ta muốn cho ai tùy ý. Vậy, nếu ngươi thờ lạy ta, thì tất cả sẽ thuộc về ngươi.”

Chúng ta có thể thấy ở đây A-đam đã trao cho Sa-tan quyền hạn thực thi hợp pháp trên mọi vương quốc thế gian. Vì lý do này mà Đức Chúa Trời không thể cứ làm những gì Ngài muốn trong địa hạt quả đất liên quan đến con người. Nhưng nếu Đức Chúa Trời có thể tìm được một người nam hoặc một người nữ nào đó tin vào Ngài và hoàn toàn được thuyết phục bởi những gì thiên đàng nói thì Đức Chúa Trời có thể thực thi thẩm quyền của Ngài thông qua người đó. Cũng cùng một cách tương tự như vậy mà Sa-tan đạt được lối vào địa hạt quả đất từ ban đầu thông qua người có quyền hạn hợp pháp trên đất là A-đam. Khi Đức Chúa Trời mất đi người của Ngài là A-đam thì Ngài phải tìm một lối vào khác để trở lại quả đất để thực thi kế hoạch giải cứu của Ngài và người đó có tên là Áp-ram.

Đức Giê-hô-va phán với Áp-ram: “Hãy ra khỏi quê hương, bà con thân tộc và nhà cha của con để đi đến vùng đất Ta sẽ chỉ cho con. Ta sẽ làm cho con thành một dân lớn, Ta sẽ ban phước cho con, làm rạng rỡ danh con, và con sẽ thành một nguồn phước. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước con, nguyền rủa kẻ nào nguyền rủa con; Mọi dân trên đất sẽ nhờ con mà được phước.”

Sáng Thế Ký 12:1-3

Áp-ram hay chính là Áp-ra-ham là cánh cửa để một lần nữa Đức Chúa Trời có lối vào lại địa hạt quả đất và mang kế hoạch cứu rỗi của Ngài đến cho nhân loại. Đức Chúa Trời lập giao ước với Áp-ra-ham cùng con cháu của người và thông qua sự bằng lòng hợp pháp này mà Đức Chúa Trời mang Chúa Giê-su Christ vào thế gian nhưng chỉ thông qua dòng dõi của Áp-ra-ham mà thôi. Đây là lý do tại sao Chúa Giê-su phải là con cháu của Áp-ra-ham và tại sao dân Y-sơ-ra-ên không được phép cưới gả với các nước láng giềng. Đây cũng là lý do sách đầu tiên của Tân Ước không có gì ngoài gia phả. Thực tế đây là bằng chứng để chứng minh Chúa Giê-su là con cháu hợp pháp của Áp-ra-ham đồng thời cũng chứng minh cho Sa-tan biết Chúa Giê-su có quyền hợp pháp để đến thế gian và làm giá cứu chuộc cho tội lỗi.

Vì con người vẫn có quyền hợp pháp trên đất, đừng nhầm lẫn với thẩm quyền thuộc linh mà Đức Chúa Trời và Sa-tan phải sử dụng nhiều người để hoàn tất mọi điều. Đơn giản là con người có quyền hạn hợp pháp duy nhất trên quả đất. Nhưng giống như việc Sa-tan có được lối vào thế gian thông qua việc A-đam và Ê-va tin tưởng những gì hắn nói thì Đức Chúa Trời cũng phải tìm ra ai đó tin vào những gì Ngài nói để giành được một chỗ trong quả đất. Khi một người nam hoặc một người nữ nào đó hoàn toàn bị bắt phục bởi những gì thiên đàng nói bằng hết cả tấm lòng thay vì những gì vương quốc Sa-tan nói thì cái đó gọi là đức tin và đức tin sẽ khiến cho thiên đàng có quyền hạn thực thi hợp pháp để hành động thông qua người đó mà mang ý muốn của Đức Chúa Trời đến thế gian chống cự lại vương quốc Sa-tan.

Chìa khoá thực sự là đây. Vì Sa-tan đang ở trên đất nên hắn sẽ luôn bảo vệ vương quốc của hắn và hắn cũng sẽ không ngừng cố gắng huỷ hoại kế hoạch của Đức Chúa Trời. Vì thế, Đức Chúa Trời sẽ hoạt động ngầm để đem kế hoạch và chiến lược của Ngài vào trong địa hạt quả đất. Và qua sự nhận biết cách Đức Chúa Trời hoạt động ngầm bạn sẽ tìm được chiếc chìa khoá tối trọng cho thành công và chiến thắng của cuộc đời bạn. Tôi gọi đó là Sức Mạnh của Chiến Lược!

0 Comments

Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
Note