CHƯƠNG 9: TỪ ĐỦ ĐẾN DƯ DẬT!
by Gary KeeseeCHƯƠNG 9
TỪ ĐỦ ĐẾN DƯ DẬT!
Tôi hiểu có lẽ bạn đang hoài nghi về tiêu đề của chương sách này nhưng đây là nơi bạn sẽ hướng đến – dư dật. Không phải vì tôi chỉ cho bạn thuyết kiếm tiền hiện đại nhất, nóng hổi nhất đâu mà khi bạn làm con của Đức Chúa Trời, bạn có quyền hợp pháp tận hưởng sự nhân từ và giàu có của nhà Cha bạn. Khái niệm về phần gấp đôi, về sự dư dật có lẽ dường như là điều không thể nhìn thấy ngay trước mắt khi bạn so sánh với hiện tại những gì bạn đang nhìn thấy ở chính mình về cuộc đời bạn. Nhưng đó là nơi bạn cần bắt đầu – hành trình đến với tự do – hãy xuất phát từ trong tư tưởng của bạn.
KHÁI NIỆM VỀ PHẦN GẤP ĐÔI, VỀ SỰ DƯ DẬT CÓ LẼ DƯỜNG NHƯ LÀ ĐIỀU KHÔNG THỂ NHÌN THẤY NGAY TRƯỚC MẮT KHI BẠN SO SÁNH VỚI HIỆN TẠI NHỮNG GIÌ BẠN ĐANG NHÌN THẤY Ở CHÍNH MÌNH VỀ CUỘC ĐỜI BẠN. NHƯNG ĐÓ LÀ NƠI BẠN CẦN BẮT ĐẦU – HÀNH TRÌNH ĐẾN VỚI TỰ DO – HÃY XUẤT PHÁT TỪ TRONG TƯ TƯỞNG CỦA BẠN.
Trừ khi tư tưởng của bạn đồng thuận với Lời Chúa, nếu không bạn sẽ không bao giờ hưởng được những quyền lợi có trong Ngài. Cho nên, hãy ngước mắt lên nhìn xung quanh và hãy cài đặt chúng đi theo những gì Đức Chúa Trời phán về bạn trong Vương quốc Ngài. Đừng có cãi lại những gì Chúa nói vì bạn sẽ không nhìn thấy được điều đó trong cuộc đời bạn đâu. Thay vào đó, hãy bắt đầu cãi lại hoàn cảnh của bạn bằng Lời Chúa với đức tin tin rằng những hoàn cảnh đó phải đầu hàng trước mọi điều Đức Chúa Trời phán là dành cho bạn. Tôi cũng chỉ là một người bình thường giống như bạn, cũng làm theo những điều mà tôi sắp nói bạn làm đấy thôi. Đó là tin tưởng những gì Đức Chúa Trời phán! Lời Chúa không bao giờ quay trở về luống nhưng, Lời Chúa sẽ mang sự thay đổi đến với bất kỳ mọi hoàn cảnh! Email tôi nhận được từ một thính giả hoài nghi sau đây là một ví dụ, cô ấy đã nghe được Lời Chúa phán, phải vậy không?
“Tôi sẽ cố gắng đem hết 22 năm chật vật của tôi để kể cho ông nghe trong vài câu ngắn gọn nhất có thể. Cả hai vợ chồng tôi đều lớn lên trong gia đình Cơ đốc và sinh hoạt hội thánh rất đều đặn. Chúng tôi thậm chí còn tham gia vào Ban thanh niên, Trường Chúa Nhật, v.v. Khi chúng tôi kết hôn, mặt tài chính vào năm đầu tiên của chúng tôi rất ổn… đó là cách đây hơn 22 năm về trước. Kể từ dạo ấy, “chuyện tiền nong” đã trở thành ngọn nguồn của mọi sự đau đớn và vật lộn dai dẳng triền miên, còn đức tin của tôi thì luôn luôn dao động bởi vì tôi không thể nào hiểu được tại sao những điều Kinh Thánh đã phán đáng lẽ phải xảy ra thì đã không xảy ra như vậy. Nếu Lời của Đức Chúa Trời là trường tồn và bất diệt và nếu Ngài là Đấng hôm qua, hôm nay và cho đến đời đời chẳng hề thay đổi, vậy thì điều gì có thể giải thích lý do tại sao Lời Chúa lại không xảy ra như đã phán vậy? Hay phải chăng Ngài cũng chỉ là một kẻ tử vì đạo, một kẻ dối trá, hoặc một kẻ mất trí mà thôi!
Xin phép đi nhanh đến ngày 28 tháng 1 năm 2013… Tôi đã nói với chồng tôi rằng ‘Hoặc là Chúa hiện ra hoặc là em rời đi.’… Rồi tôi chấm dứt hết mọi thứ liên quan đến hội thánh và Chúa. Lúc rời khỏi nhà để làm một vài việc lặt vặt thì chồng tôi cuối cùng cũng nhận được sự thúc giục của Thánh Linh, anh gọi cho một người bạn thân thiết của chúng tôi để trò chuyện. Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện thì cô ấy nói rằng cô ấy có điều muốn chia sẻ với chúng tôi— Gary Keesee. Cô ấy làm chứng về những gì đã xảy đến với cô. Vì vậy, khi về đến nhà, chồng tôi đã kể cho tôi nghe những gì mà cô ấy đã chia sẻ và bảo rằng anh ấy sẽ ghé thăm cô ấy vào ngày hôm sau để hiểu rõ mọi thứ hơn.
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra cả (bởi vì tất cả những “chuyện thuộc linh” từ các mục sư hay thầy cô truyền đạo thì tôi đã nghe đủ lắm rồi), nhưng rồi tôi đã gọi điện đánh thức cô ấy và hỏi xem bạn tôi có rảnh vào tối hôm ấy hay không. Giữa một đêm tuyết rơi dày đặc ấy, tôi đã cố gắng để đến được nhà của cô ấy. Trong khi đang lái xe thì tôi đã thầm nhủ với Chúa rằng, ‘Tốt hơn hết những điều mà bạn con chia sẻ là điều mà chúng con đang cần đến!’.
Ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu lắng nghe và cả hai chúng tôi hoàn toàn bị vỡ òa. Mọi thứ bắt đầu dễ hiểu hơn rồi. Tất cả những câu nói: đức tin, hãy neo chắc vào lời công bố của bạn. Tất cả những vướng mắc cuối cùng đã có lời giải đáp cả rồi. Chúng tôi đã từng nghe nói về Vương quốc một vài năm về trước, NHƯNG chẳng một ai thèm bận tâm đến việc dạy về CÁCH THỨC… làm thế nào để đạt được kết quả “MÙA GẶT ĐÂY RỒI” như bạn tôi đã làm cả.
Vì vậy, ngay lập tức, chúng tôi đã áp dụng vào thực tiễn những gì mà chúng tôi vừa học được… chúng tôi cần tiền để thanh toán cho khoản vay thế chấp của mình. Hôm đó là thứ Năm và chồng tôi thì đã hoàn tất xong một vài công việc lặt vặt ở nhà bố mẹ tôi… họ liên tục hỏi tôi rằng họ nên gửi cho chồng tôi bao nhiêu tiền vậy (họ biết rõ hoàn cảnh chúng tôi đang khó khăn lắm). Rồi tôi đã nói với họ, “Ba mẹ muốn gởi tụi con bao nhiêu cũng được ạ!” Khoản tiền ấy không đủ để thanh toán cho khoản vay thế chấp… NHƯNG hôm ấy mới chỉ là thứ Năm mà thôi.
Đến thứ Sáu, chúng tôi đã lên lịch hẹn gặp một người bạn đã cho chúng tôi mượn những chiếc đĩa CD. Đã có một trận bão tuyết thật lớn, nhưng cả tôi và chồng đều muốn ngồi xuống và nói chuyện với cô ấy về Vương quốc và cách thức mà nó vận hành.
Trước khi rời đi, cô ấy muốn cầu nguyện cho chúng tôi và cô ấy đưa cho chúng tôi một tấm ngân phiếu… Chúa đã cảm động tấm lòng của cô ấy để gieo vào cuộc sống của chúng tôi. Điều đó quá đỗi kinh ngạc cho hai vợ chồng tôi. Rồi kế đó, chúng tôi liền mở tấm ngân phiếu ra… Khoản tiền ấy thì QUÁ DƯ DẬT để thanh toán hết khoản vay thế chấp và các hóa đơn nhỏ lẻ khác nữa!
Tôi đã nói với chồng rằng đây là tất cả những gì mà tôi cần! Tôi đã chụp ảnh tờ ngân phiếu ấy để nhắc nhở tôi về sự thành tín của Ngài. Ái chà, kẻ thù thì chẳng hề ưa thích những gì mà nó đã nhìn thấy và thế là ngay lập tức (ôi, ý tôi là ngay và luôn!!!!) hắn cố gắng đánh cắp hạt giống của chúng tôi. Chúng tôi đã quả quyết rằng đây phải là sự thật và chúng tôi sẽ không nói ra bất cứ điều gì làm hủy hoại đi tương lai của mình. Kẻ thù không ngừng cắn phá … nhưng chúng tôi vẫn cứ chôn chân nơi đồn lũy và giơ cao tấm khiên của chúng tôi lên.
Bây giờ trước khi tôi tiếp tục, tôi cần ông hiểu rằng tôi là một người Ý cứng đầu, một người đã chán ngấy với ‘những bài giáo huấn về sự thịnh vượng’ tôi đã từng nghe qua … và chồng tôi – anh ấy biết rõ điều này. Phép lạ thực sự ấy chính là tôi đã hiểu thấu về luật lệ một cách trọn vẹn và neo chặt vào điều đó… đôi khi chồng tôi cứ nhìn tôi và tự hỏi cái gì đang diễn ra vậy nhỉ!
Chúng tôi khai phóng đức tin của mình và gieo hạt giống để rồi nhận được một hợp đồng cho công ty xây dựng của chúng tôi vào ngày 13 tháng 3, một hợp đồng ngay tức thì trị giá lên đến 150,000 đô la để thanh toán các hóa đơn quá hạn, các khoản thuế cùng nhiều khoản chi khác nữa. Vào ngày 15 tháng 4 năm 2013, chúng tôi đã nhận được hai hợp đồng với tổng trị giá 450,000 đô la chỉ trong MỘT NGÀY!!!!! Đây mới chỉ là sau hai tháng kể từ khi chúng tôi bắt đầu áp dụng những quy luật từ Vương quốc thôi đó.
Lũ trẻ nhà tôi cũng tập tành áp dụng cách thức ấy và chúng cũng đã nhìn thấy “mùa gặt đây rồi”. Lúc bấy giờ, chúng đã tự lập ra danh sách của chính mình và gieo hạt giống xuống từ những ống heo của mình để có được điều mà chúng mong muốn. Chúng tôi đã để những câu ước nguyện khắp các căn phòng và đứa con năm tuổi của chúng tôi tiến đến chỗ những câu ấy rồi công bố rằng ‘Con tin chắc con đã nhận lãnh được điều này rồi.’
Chúng tôi vô cùng biết ơn vì giờ đây chúng tôi có nhiều tiền hơn để cho đi và biết ơn vì một ngày nào đó chúng tôi sẽ tiến gần hơn đến việc giải phóng hết nợ nần và có thể hoàn tất hết các mục tiêu của mình!
— (Một thính giả chia sẻ qua Email)
Kiểu email này ngày nào tôi cũng nhận được. Có rất nhiều người giống như bạn và tôi đang đi khám phá con người thật của họ trong Đấng Christ, học biết cách Vương quốc Đức Chúa Trời hoạt động và tận hưởng mọi quyền lợi. Thế thì làm sao Drenda và tôi khám phá ra được nguyên tắc về phần gấp đôi? Tôi sắp kể cho bạn biết trong chương này và chúng tôi biết bạn sẽ tìm thấy được những câu chuyện đầy khích lệ của chúng tôi.
Khi Drenda và tôi bắt đầu học về luật lệ và nguyên tắc từ Vương quốc Đức Chúa Trời thì đời sống của chúng tôi biến đổi cách ngoạn mục như tôi đã kể với bạn ở phần đầu của cuốn sách này, từ cuộc đời sống theo kiểu thắt lưng buộc bụng, đối diện với những cơn hoảng loạn tấn công, phải dùng đến thuốc chống suy nhược và tuyệt vọng cực độ đến với cuộc đời sống có mục đích và sự cung ứng. Chúng tôi thấy có nhiều thứ xảy ra hết lần này đến lần khác khiến chúng tôi phải dừng lại và nói, “Anh/ em có thấy không vậy? Wow!” Chúng tôi liên tục nhìn thấy Vương quốc Đức Chúa Trời vận hành giống hệt những gì Kinh Thánh nói và chúng tôi đã đặt ra nhiều câu hỏi chẳng hạn như “Làm sao hoặc tại sao điều này lại xảy ra nhỉ? Hoặc “Chúng ta đã tháp vào nguyên tắc nào vậy? ” Mặc dầu chúng tôi đã tận hưởng sự dư dật lúc đó nhưng chúng tôi vẫn chưa nhìn thấy phần gấp đôi như những câu chuyện tôi sắp kể cho bạn nghe cách rõ ràng. Tuy nhiên, chúng tôi đã tận hưởng được phần gấp đôi đó, chỉ có điều là chúng tôi không biết thực ra sự hưởng phần gấp đôi đó được gọi tên là vậy mãi cho đến khi Đức Chúa Trời liên tục gia tăng sự hiểu biết của chúng tôi về phần gấp đôi này. Nhưng trước khi giải thích với bạn làm thế nào Đức Chúa Trời giúp chúng tôi hiểu phần gấp đôi theo cách lớn lao hơn thì tôi muốn chúng ta ôn lại một chút phần Kinh Thánh then chốt.
Thế thì vẫn còn một ngày an nghỉ sa-bát cho con dân Đức Chúa Trời. Vì ai bước vào sự an nghỉ của Đức Chúa Trời [đức tin] thì nghỉ công việc mình [hệ thống rủa sả của thế gian về sự lao nhọc, đổ mồ hôi và chỉ để sinh tồn], cũng như Đức Chúa Trời đã nghỉ công việc của Ngài [vì Ngài đã làm xong mọi việc] vậy.
— Hê-bơ-rơ 4:9-10
Bây giờ thì bạn biết sự an nghỉ Sa-bát này là lời hứa được dành cho mọi tín hữu trong Tân Ước đặt đức tin nơi Đấng Christ chứ không phải chỉ dành cho thời Cựu Ước mà thôi. Bây giờ bạn cũng biết được rằng sự an nghỉ Sa-bát là điều không thể nếu không có dư dật hoặc như những gì chúng ta thấy trong Xuất Ai Cập đoạn 16 – phần gấp đôi. Làm ơn đừng nhầm lẫn khi bước đi trong phần gấp đôi rằng trong mọi trường hợp, bạn cũng đều nhận được một cục tiền khổng lồ trên tay nếu Chúa bảo bạn thực hiện một dự án nào đó.
Có nhiều lần trong đời tôi khi Chúa Giê-su bảo tôi tiến hành dự án nhất định trong khi tôi không có một xu nào trong ngân hàng. Sau này tôi mới biết Đức Chúa Trời không hề lo lắng chuyện tiền bạc và Ngài biết tỏng tiền bạc sẽ đến từ đâu. Nhưng Ngài không cho phép nó được lộ ra, tránh trường hợp kẻ thù cố tình ăn trộm nó trước khi nó thực sự cần. Hãy để tôi cảnh báo bạn rằng bạn chỉ ra quyết định tiến hành trong trường hợp nào đó như thể bạn chắc chắn bạn nghe rõ ràng từ nơi Đức Thánh Linh hướng dẫn bạn thực hiện thôi nhé! Một lần nữa, trừ khi Chúa Giê-su bảo bạn tiến hành thực hiện một dự án nào đó trong khi chưa có ngân sách, nếu không đừng tiến hành. Hãy chờ đợi thời điểm của Đức Chúa Trời và sự cung ứng sẽ được dành sẵn cho bạn.
Nói chung, là tín hữu, chúng ta được gọi để sống một cuộc đời mà mọi dòng chảy tài chánh phải tuôn đổ về phía chúng ta. Chúng ta không phải là những người cùng khổ bèn là những người có khả năng giàu có trong mọi trường hợp như Cha chúng ta là Đấng giàu có vậy. Sở dĩ tôi đề cập điều này là vì tôi đã nhận được quá nhiều email, nơi người ta vội vàng nhảy cẫng ra ngoài để rồi bỏ lỡ thời điểm của Đức Chúa Trời. Hãy nghe tôi, nếu chỉ bởi vì Đức Chúa Trời chỉ cho bạn thứ gì đó không có nghĩa đó là lúc thực hiện. Rất nhiều lần, Ngài chỉ cho bạn điều gì đó để hướng dẫn bạn và để cho bạn có thời gian chuẩn bị. Theo kinh nghiệm của tôi thì thời điểm là thứ quan trọng không kém so với việc trước tiên nghe được sự hướng dẫn vậy.
Khi Chúa Giê-su bắt đầu thi hành chức vụ tại quê hương của Ngài sau khi Ngài chịu báp-tem tại sông Giô-đanh bởi Giăng Báp-tít và sau khi trải qua bốn mươi ngày và bốn mươi đêm trong đồng vắng thì Ngài vào một nhà hội gần đó, Ngài mở cuộn sách Ê-sai ra và đọc lớn chương 61. Chúng ta thấy sự kiện này được ký thuật trong Lu-ca 4:18-21.
Thánh Linh của Chúa ngự trên Ta, vì Ngài đã xức dầu cho Ta để truyền giảng Tin Lành cho người nghèo. Ngài đã sai Ta để công bố những người bị giam cầm được phóng thích, người mù lòa được sáng mắt, người bị áp bức được tự do; Và công bố năm thi ân của Chúa.
Ngài cuốn sách lại, trả cho người phụ lễ, rồi ngồi xuống. Mọi người trong nhà hội đều chăm chú nhìn Ngài. Ngài bắt đầu nói với họ: “Hôm nay lời Kinh Thánh mà các ngươi vừa nghe đã được ứng nghiệm.”
— Lu-ca 4:18-21
Dĩ nhiên, hết thảy họ nổi giận với Ngài vì Ngài đang ám chỉ rằng Ngài là Đấng được nói đến ở đây. Nhưng hãy chú ý kỹ hơn chỗ Chúa Giê-su dừng lại. Ê-sai 61:1-2 thực ra nói rằng,
Thần của Chúa Giê-hô-va ngự trên Ta, vì Đức Giê-hô-va đã xức dầu cho Ta để giảng tin lành cho người nghèo. Ngài sai Ta đến để rịt lành những tấm lòng tan vỡ; Để công bố tự do cho kẻ bị bắt giữ, Và cho những người bị cầm tù được ra khỏi ngục; Để công bố năm thi ân của Đức Giê-hô-va, và ngày báo thù của Đức Chúa Trời chúng ta; Để an ủi mọi kẻ khóc than.
— Ê-sai 61:1-2
Hãy chú ý, Chúa Giê-su dừng lại ở khoảng giữa câu. Ngài không đọc ngay “và ngày báo thù của Đức Chúa Trời chúng ta.” Tại sao vậy? Vì Ngài muốn dừng lại ở phần đầu của câu là phần nói về “năm thi ân của Đức Giê-hô-va.” Năm thi ân của Đức Giê-hô-va là năm gì vậy? Là Năm Hân Hỉ! Về cơ bản Chúa Giê-su đang công bố rằng mọi thứ thuộc về bóng của Ngày Sa-bát, Năm Sa-bát và Năm Hân Hỉ đều cho chúng ta thấy một điều rằng tất cả đã được ứng nghiệm lúc bấy giờ và ngay bây giờ, ngay tại đây vì Ngài đã đến. Toàn bộ Ê-sai chương 61 cho chúng ta biết những gì Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta. Liên quan đến phần gấp đôi, hãy nhìn vào các câu 7 đến câu 9.
Thay vì sự xấu hổ, các ngươi sẽ hưởng gấp đôi, thay vì nhục nhã, sẽ vui mừng về phần bắt thăm của mình; Các ngươi sẽ có sản nghiệp gấp đôi trong xứ, và được niềm vui bất tận. Vì Ta, Đức Giê-hô-va, yêu sự chính trực, ghét sự trộm cướp và gian tà; Nên Ta sẽ theo lòng thành tín mà đền bù cho dân Ta, và lập giao ước đời đời với họ. Dòng dõi họ sẽ được biết đến trong các nước, con cháu họ sẽ nổi tiếng trong các dân; Mọi người thấy họ sẽ phải nhìn nhận rằng họ là một dòng dõi được Đức Giê-hô-va ban phước.
— Ê-sai 61:7-9
Tôi chắc chắn hiểu được cảm giác xấu hổ thế nào khi bị suy yếu về vấn đề tiền bạc. Có nhiều lúc tôi thấy bản thân mình vô cùng tự ti và xấu hổ về hoàn cảnh tài chính của chúng tôi. Tôi nhớ có một lần khi tôi cùng với 20 người bạn ăn tối ở một nhà hàng gần nhà. Tôi không nhớ chúng tôi ăn mừng vì dịp gì nhưng tôi đã đồng ý trả tiền cho sự kiện đó. Tôi nhớ mình đã căng thẳng trong suốt buổi tối hôm ấy như thế nào vì thực sự tôi không có tiền để đứng ra làm chủ tiệc cho sự kiện ấy. Khoản tiền tôi mong đợi mình sẽ nhận được từ một thương vụ tôi đứng ra làm đã bị hoãn. Thẻ tín dụng duy nhất tôi có thì đã bị đóng băng nhưng nó đã ghi nợ rất nhiều rồi và tôi không chắc nó có thể quẹt được thêm lần nào nữa. Khá chắc chắn, lúc ăn xong, tôi quẹt thẻ thì nó bị từ chối. Tôi phải hạ mình xuống xin người ta với nỗi nhục nhã ê chề, một trong những vị khách của chúng tôi đã trả cho bữa tiệc hôm đó.
Ồ, tôi có nhiều câu chuyện kiểu như vậy lắm, nhưng tôi không chắc bạn có đủ khăn giấy gần đó để vừa nghe vừa khóc vừa đếm đâu. Nhưng ngợi khen Chúa, qua Chúa Giê-su, những ai nhìn thấy chúng ta sẽ phải thừa nhận rằng chúng ta là dân sự Chúa là dân được chúc phước bởi Ngài!
NẾU CHỈ BỞI VÌ ĐỨC CHÚA TRỜI CHỈ CHO BẠN THỨ GÌ ĐÓ THÌ KHÔNG CÓ NGHĨA ĐÓ LÀ LÚC THỰC HIỆN. RẤT NHIỀU LẦN, NGÀI CHỈ CHO BẠN ĐIỀU GÌ ĐÓ ĐỂ HƯỚNG DẪN BẠN VÀ ĐỂ CHO BẠN CÓ THỜI GIAN CHUẨN BỊ.
Phần gấp đôi thuộc về bạn, Chúa Giê-su là sự an nghỉ Sa-bát của bạn và Ngài là phần gấp đôi của bạn! Nếu bạn đã đọc bất kỳ cuốn sách nào trước đó của tôi, bạn sẽ biết Chúa dạy tôi rất nhiều về Vương quốc thông qua việc săn nai. Trên thực tế, săn nai là phương tiện Chúa dùng để thu hút sự chú ý ban đầu của tôi về Vương quốc. Tôi đã từng săn nai trong nhiều năm nhưng không có năm nào thành công. Mặc dầu tôi canh đúng thời gian lẫn đầu tư tiền bạc chứ không phải không nhưng rốt cuộc thì vẫn là không thành công và vẫn không có một bữa tiệc thịt nai nào. Thật lòng mà nói, tôi chưa từng bắn trúng phát nào. Nhưng có một năm mà tôi nghĩ là mùa săn nai sắp bắt đầu thì Đức Chúa Trời phán với tôi rằng “Tại sao con không để Ta giúp con săn nai trong năm nay?!” Dĩ nhiên tôi không biết Ngài có ý gì nhưng Ngài bảo tôi viết tờ chi phiếu với dòng chữ chú thích bên dưới tờ chi phiếu “Vì con nai đực năm 1987 của tôi” cùng với số hột giống tài chính cụ thể và tôi đã gieo nó cho một mục vụ mà Chúa bảo tôi gởi đi. Ngài cũng bảo tôi và Drenda đặt tay trên tấm chi phiếu và khai phóng đức tin với lời công bố trong Mác 11:24 khi vợ chồng chúng tôi đặt tay cầu nguyện trên tờ chi phiếu ấy.
Vì vậy Ta bảo các con, bất cứ điều gì các con xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin rằng mình đã nhận được rồi, thì các con sẽ được điều ấy.
— Mác 11:24
Để rút ngắn câu chuyện, tôi đã làm điều mà trước giờ tôi chưa từng làm, vào năm đó, thực sự tôi đã săn được chú nai đực trong khoảng 40 phút. Drenda và tôi đã tuân theo các bước này được 30 năm rồi và kể từ đó, năm nào tôi cũng nhận được mùa gặt trong việc săn nai trong vòng 30-40 phút. Suốt những năm tháng ấy, tôi đã thấy Đức Chúa Trời hành động nhiều điều khá kinh ngạc trong việc săn nai và tôi thực sự cũng đã học được nhiều bài học về quy luật của Vương quốc thông qua việc săn nai. (Tất cả những câu chuyện này trước đây đều được viết trong cuốn sách Cuộc Đi Săn Bằng Đức Tin của tôi).
Tôi thích đi săn bằng cung vào sắc thu ấm áp hơn là mùa đi săn lạnh lẽo bằng súng ở Ohio. Sự giới hạn số lượng săn nai khiến bạn có thể dễ dàng thu hoạch ở Ohio và cứ mỗi năm như vậy người ta chỉ được săn tối đa 6 con nai mà thôi. Tôi chưa bao giờ thu hoạch được nhiều nai để đãi cả nhà cả. Tủ đông nhà tôi thường chứa được nhiều lắm là hai đến ba con nai mỗi năm mà thôi. Để hiểu được điều tôi đang nói với bạn, bạn cần biết trong suốt những năm tháng đi săn này, tôi chưa từng bắn hạ được hai con nào từ cùng một cái cây trong cùng một buổi sáng hay trong cùng một chuyến đi săn. Tiện thể, nếu bạn không phải là thợ săn, nếu đúng là vậy thì bạn cần biết rằng chúng tôi săn bằng cung và đứng đằng sau một cái cây. Điển hình, khi tôi hạ được một chú nai, tôi sẽ rời cánh rừng và sẽ trở lại vào hôm khác để hạ một con nai khác. Nhưng Chúa muốn dạy tôi điều gì đó trong chuyến đi săn đặc biệt lần này.
Đó là một trong những ngày đi săn độ thu về tuyệt đẹp, gợn chút mây và mưa phùn nhẹ đủ làm ướt mặt đất hết lần này đến lần khác. Đó là một buổi chiều Chúa Nhật, tôi có chút mệt từ việc tổ chức chương trình thờ phượng Chúa với hội thánh đông tín hữu và tôi mong chờ được đến với cánh rừng thông. Drenda thì ra ngoài để mua sắm vài thứ, cả cô ấy và tôi đều nhất trí rằng tối đó sẽ là buổi tối tuyệt vời khi có chút thịt nai được cho vào tủ lạnh. Tôi bắt đầu đặt đồ nguỵ trang và sắp xếp vài thứ lúc cô ấy đang đi ra xe. Tôi đi ra ngoài nhà thì đúng ngay lúc cô ấy bắt đầu nổ máy. Khi khởi động xe, cô ấy hạ kính chắn xe xuống và nói với tôi rằng “Phần gấp đôi anh nhé!” Tôi không hiểu cô ấy có ý gì khi nói như vậy, mặc dầu sau đó cô ấy nói rằng cô ấy cảm nhận lúc đó Chúa phán với cô ấy như vậy và cô ấy được thúc giục để nói với tôi vậy thôi.
Chúng tôi đã gieo ba con nai cho năm đó và đây là ngày đầu tiên khởi động mùa đi săn của tôi. Tôi trao cô ấy một nụ hôn nhẹ và bảo ‘anh nhất trí với mình’ và sau đó tôi hướng về cánh rừng thông. Tôi săn trên khu vực đất rừng thuộc quyền sở hữu của chúng tôi và tôi vô cùng thông thuộc nơi tôi đang hướng đến. Khi leo lên một cái cây để chuẩn bị săn, tôi giả vài tiếng kêu ủn ỉn. Nội mười lăm phút, một con nai có 8 gạc chạy đến, tôi bắn hạ ở cự ly 1m và con nai đã gục xuống. Thật là ngầu! Tôi tụt xuống và tiến lại chỗ con nai nhưng sực nhớ điều Drenda đã nói – phần gấp đôi nên tôi để con nai lại đó và lùi lại phía cái cây của tôi, trèo lên chỗ vị trí bắn.
Tôi đã nghĩ rằng sau tất cả chấn động tôi tạo ra từ việc trèo lên, tụt xuống, đi quan sát xung quanh rồi lại leo lên cây, rồi lại chỗ tôi đứng khi nãy, đó là chưa kể mùi toả ra xung quanh, về tự nhiên, đây là cơ hội vô cùng mong manh khi hạ thêm một con nai khác chỉ trong vòng vài phút ngay sau khi vừa chính thức hạ con nai trước. Thế nhưng nội mười lăm phút đứng trên cây, tôi thấy một con nai đực tơ bước đến trực diện dưới cái cây tôi đang đứng và thế là một cú bắn tuyệt vời – tôi đã hạ được nó. Wow, hai phát bắn cho hai con nai liên tiếp từ cùng một cái cây. Tôi chưa từng làm được thế trước đây. Điều đó thu hút sự chú ý của tôi và tôi biết đây chính là phần gấp đôi mà Drenda đã nói.
Trong năm năm tiếp theo đó, tôi đều kinh nghiệm như vậy. Lúc nào ra ngoài săn bắn bằng cung thì thể nào tôi cũng sẽ nhận được hai con nai từ cùng một cái cây cách nhau vài phút. Tôi biết đây không phải điều bình thường và tôi bắt đầu ở trong phần gấp đôi, một lần nữa biết được Đức Chúa trời đang dạy tôi bài học khác về Vương quốc Ngài.
Tôi luôn thích súng săn, dĩ nhiên tôi cực ghiền đi săn. Tôi có riêng một bộ sưu tập toàn súng săn tôi thường hay dùng trong săn bắn và tôi rất hạnh phúc với những loại súng săn tôi có. Drenda và tôi sở hữu mảnh đất rộng 242,811m2 với 101,171m2 rừng cây thông và 607,028m2 diện tích đầm lầy. Cứ mỗi mùa thu đến, đầm lầy có thể khô hoặc ngập nước tuỳ thuộc vào mùa hè trước đó như thế nào.
Đó là năm đặc biệt, chúng tôi đã có một mùa hè khá ẩm ướt vì thế mà đầm lầy ngập nước điều này đồng nghĩa với mùa săn lũ vịt trời đã đến. Năm nào mà đầm lầy ngập nước là năm đó thể nào cũng có vịt trời bay đến nhưng tôi lại không để ý đến chúng cho lắm. Nhưng năm nay lại có nhiều bầy vịt trời lớn bay đến đầm lầy vì mực nước dâng rất cao và tôi không cưỡng lại được. Mặc dầu tôi chưa từng săn vịt trước đây nhưng tôi nghĩ tôi sẽ xuống đầm lầy và thử săn vịt trời xem sao. Ồ, săn vịt cũng tuyệt lắm. Vịt ở khắp mọi nơi và chúng tôi được thưởng thức nhiều bữa ăn thịt vịt rất ngon năm đó.
Trong lúc săn vịt vào năm đó, tôi để ý nhiều lúc lũ vịt đậu ngoài tầm hay ở rìa tầm bắn của súng săn. Ngày nào tôi cũng xài loại tôi thường xài dành cho việc săn thỏ và gà lôi nhưng khi có nhiều bầy vịt ở ngoài tầm bắn thì tôi nhớ tôi có nghe nói về các mẫu súng mới được thiết kế dành riêng cho việc săn vịt. Chúng được nguỵ trang và có băng đạn, tôi biết nó sẽ hữu ích cho những phát bắn tầm xa. Tôi nhớ là mình đã suy nghĩ đến việc đi xem một trong những loại súng săn vịt mới đó.
Rồi điều này đã thực sự xảy ra khi tôi có dịp ghé nhiều cửa hàng thể thao một tháng sau khi kết thúc mùa săn vịt năm đó, thậm chí tôi thấy ở đó bày bán cả một khu trưng bày súng săn vịt. Tôi nhìn chúng khắp một lượt, nhưng với giá niêm yết là 2,000 đô cho một cây súng săn và trên thực tế tôi sẽ không cần đến một khẩu súng săn vịt nào cho đến tận 10 tháng sau nữa mới là mở màn cho mùa săn vịt tiếp theo nên tôi đã quyết định sẽ mua sau. Không nghĩ gì tôi buột miệng nói với Chúa rằng “Chúa ơi, con thích cây súng đó.” Khi rời khỏi cửa hàng, tôi không nghĩ ngợi gì nhiều nhưng vài tuần sau đó khi đang giảng cho một hội nghị hợp tác bán hàng chứ không phải là hội nghị trong hội thánh, đó là hội nghị hợp tác bán hàng. Sau khi giảng xong, người chủ của công ty đó cảm ơn tôi và nói “Chúng tôi muốn tặng ông món quà như là lời cảm ơn vì buổi tối hôm nay.” Tôi sửng sốt khi người đó lấy ra khẩu súng săn, chính là khẩu súng săn tôi đã nhìn thấy ở cửa hàng bán đồ thể thao chỉ mới vài tuần trước đó thôi. Lúc đó tôi nói “Chúa ơi, con muốn cây này” và thực tế là những cây súng săn được tôi gieo đi đã trở thành mùa gặt cho tôi lúc này.
Trong cuốn sách đầu tiên của loạt sách, Đột Phá Tài Chánh: Sức Mạnh của Lòng Trung Thành, tôi có nói về nguyên tắc khiến cho cây súng xuất hiện. Tôi gọi đó là nguyên tắc cái liềm và nó được tìm thấy trong Mác 4:26-29. Tôi nhã nhặn đề nghị bạn nên có cuốn sách gối đầu giường này nếu bạn chưa đọc nó. Cây súng ấy chắc chắn xuất hiện theo cách kinh ngạc nhưng nó không phải là câu chuyện tôi thực sự muốn tập trung. Nhưng tôi được thúc giục để kể cho bạn nghe câu chuyện đó.
Sau khi cây súng xuất hiện, tôi nhận ra cách để tôi có được mùa gặt, đó là có một ý nghĩ xẹt qua tâm trí tôi rằng một ngày nào đó tôi sẽ có được một trong bất kỳ loại súng săn đó. Sau đó, tôi đã gieo đi 12 cây súng săn, vì tôi nghĩ tôi nên thực nghiệm luật lệ của Vương quốc. Loại súng săn duy nhất chưa có trong bộ sưu tập súng săn của tôi là loại súng săn nòng trên nòng dưới. Chúng là những cây súng săn tuyệt đẹp và thường có giá không hề rẻ. Cho nên tôi đã nói với Chúa “Chúa ơi, con thích có một cây súng săn bất kỳ theo kiểu nòng trên nòng dưới!”
Khoảng một tháng sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ một người bạn đồng lao và anh ấy nói muốn mua tặng tôi một khẩu súng săn – loại nòng trên nòng dưới. Tôi xúc động quá thể và anh ấy nói sẽ gởi nó đến cho tôi qua đường bưu điện. Ồ, vài ngày sau đó tôi đã nhận được hai cây súng săn nòng trên và nòng dưới, thật kỳ diệu! Hãy để ý, tôi nói là tôi nhận được hai khẩu lận đấy. “Wow”. Tôi gọi lại cho anh ấy và cảm ơn vì những khẩu súng quá ư tuyệt đẹp mà anh ấy tặng tôi. Vài ngày sau đó anh ấy lại gởi tặng tôi thêm hai khẩu nữa. Khi tôi gọi cảm ơn thì anh ấy nói “Tôi quá ấn tượng khi ông đã gọi điện trực tiếp để cảm ơn tôi nên tôi muốn tặng ông thêm hai cây nữa.” Tôi vỡ oà vì những món quà này nhưng tôi bắt đầu phát hiện ra có một khuôn mẫu ở đây. Hai khẩu súng săn mỗi lần ư? Nghe giống như phần gấp đôi quá.
Cách đây hai tháng, khi đang giảng cho một hội thánh vào một buổi sáng nọ và lúc đó tôi đồng thời dạy cho một hội thánh khác nữa vào buổi tối trong cùng một thành phố. Sau khi nhóm xuất sáng xong, có một người đàn ông tiến lại phía tôi và nói “Tôi đang gởi tặng cho ông khẩu súng săn bán tự động hiệu Browning tôi mua được.” Một lần nữa, tôi bồi hồi xúc động. Lạ lùng thay, xuất nhóm buổi tối đó cũng có một người đàn ông lên gặp tôi và nói “Tôi có mang một khẩu súng trường dòng mới ra mắt, đập hộp và tôi muốn tặng nó cho ông.” Nó mới đẹp làm sao, hiệu Marlin 30/30, là khẩu súng tôi thường ước ao chứ chưa từng nghĩ mình sẽ có nó. Một lần nữa, tôi bị kinh ngạc nhưng tôi đang bắt lấy – bắt lấy phần gấp đôi.
Một lần nữa, chưa đầy một tháng sau, có một chuyện y hệt vậy xảy ra – hai khẩu súng săn được gởi tặng cho tôi vào cùng một ngày. Ồ, tất cả những gì tôi có thể nói đó là tôi chắc chắn là người được phước nhất thế gian với những khẩu súng săn tuyệt vời như thế. Nhưng giống như mọi câu chuyện tôi kể, tôi luôn đặt câu hỏi “Làm sao điều này xảy ra?” Dĩ nhiên, tôi đã nói với bạn rằng tôi đã gieo đi rất nhiều khẩu súng săn trước đó nhưng trước đó tôi chưa bao giờ nói “Chúa ơi, đó là cái con muốn”. Một lần nữa, đây là nguyên tắc cái liềm bạn cần biết. Nhưng với nguyên tắc cái liềm trong quá khứ, tôi đã tháp vào phần gấp đôi theo cách khác biệt và hiển nhiên tôi muốn biết chính xác tôi đã thực hiện điều đó như thế nào.
Tôi tin Chúa đã chỉ cho tôi thấy có rất nhiều người trong chúng ta bỏ lỡ đi khía cạnh vô cùng quan trọng trong việc thu hoạch từ Vương quốc và tôi sẽ dành nhiều thời gian ở chương kế tiếp để nói về đề tài này. Nhưng trước khi làm vậy, tôi muốn chia sẻ cho bạn biết năm đó của tôi đã tiếp diễn như thế nào.
Sau khi nhận được nhiều khẩu súng săn, câu chuyện này đã xảy ra – và đây là một trong những câu chuyện kinh ngạc nhất từng xảy ra liên quan đến việc nhìn thấy phần gấp đôi xuất hiện cách rõ ràng, hiển nhiên, không còn gì để nghi ngờ và đây là ví dụ về phần gấp đôi. Câu chuyện này liên quan đến phương tiện đi lại của tôi, cụ thể là chiếc Cadillac Escalade màu trắng ngọc trai được tặng cho tôi, là chiếc tôi đã đề cập với bạn trong vài chương trước. Như tôi đã nói trước đó trong sách này, Drenda và tôi thực sự không mê xe cộ lắm. Thường thì chúng tôi lái cho đến khi chúng không dùng được nữa hoặc không còn đẹp nổi nữa mới thôi.
Một lần nữa trong câu chuyện này, tôi cần đề cập đến chuyện Drenda và tôi đã gieo đi rất nhiều chiếc xe trước đó và thực sự chúng tôi không khai phóng đức tin cụ thể cho những gì chúng tôi cần gặt từ việc gieo đi này. Nhưng nếu bạn nhớ lại câu chuyện đó bạn sẽ nhớ lúc chúng tôi thuê chiếc Escalade để lái dùng cho hội nghị thì chúng tôi có nói rằng, “Chúng tôi thích chiếc xe đó; chúng tôi nghĩ mình nên mua một chiếc xe giống như vậy,” thực sự chúng tôi không mong đợi ai đó gọi điện cho chúng tôi và nói rằng họ muốn mua cho chúng tôi một chiếc. Nhưng dĩ nhiên điều ấy thực sự đã xảy ra. Như tôi đã kể với bạn trước đó, chiếc Escalade màu trắng ngọc trai, đuôi ngắn đã xuất hiện và nó thật như vậy, thật là trên cả tuyệt vời. Tôi thích nó vô cùng.
Nhưng còn có một khía cạnh thậm chí còn kinh ngạc hơn trong câu chuyện này xảy ra mới mùa hè trước thôi. Chúng tôi lái chiếc Escalade này được khoảng một năm rưỡi trước khi đến mùa hè năm rồi và một ngày nọ tôi để ý đèn cảnh báo lỗi sáng lên. Tôi nghĩ “không có gì to tát cả,” nhưng tôi vẫn muốn đem nó đi kiểm tra xem sao cho nên tôi đã đem chiếc xe đến cho thợ sửa xe kiểm tra. Họ nói đó thực sự không phải là vấn đề gì lớn. Bộ phận cảm biến đóng teng ở ống xả khí thôi nhưng nó không gây ra việc gì lớn cả. Động cơ vẫn chạy tốt chừng nào tôi vẫn còn muốn lái nó. Tôi hỏi họ thế tại sao nó lại bị chảy dầu. Chiếc Escalade của tôi đã có một hệ thống xả phụ tùng công ty ngoài và họ cho rằng hệ thống đó chính là nguyên do làm đèn động cơ bật sáng. Một lần nữa, họ bảo tự thân động cơ vẫn còn tốt lắm và động cơ vẫn còn chạy được một thời gian dài nữa.
Một ngày nọ, tôi nói chuyện thăm hỏi thông thường với người đã tặng chiếc ô-tô đó cho tôi rồi tôi đề cập đến vấn đề cảm biến đèn xe tôi đang vướng phải. Anh ấy nói “Đúng rồi, dòng xe GMC thì hay bị vậy.” Rồi anh ấy tiếp “Nhưng nếu anh chạy thêm thời gian nữa thì nó sẽ hết.” Rồi anh ấy nói tiếp rằng dù sao đi nữa nó cũng không ảnh hưởng gì đến chiếc xe và tôi có thể lái nó trong 10 năm sau hoặc có thể lâu hơn cũng không thành vấn đề.
TÔI ĐEO ĐUỔI VUA VÀ VƯƠNG QUỐC CỦA VUA NHƯNG KHI Ở TRONG VƯƠNG QUỐC THÌ TÔI LẠI TÌM ĐƯỢC SỰ DƯ DẬT, ĐÓ LÀ PHẦN GẤP ĐÔI!
Anh ấy biết Drenda và tôi vừa mới mua một căn nhà ở Florida. Tôi ngồi đó ngỡ ngàng khi nghe ảnh bảo rằng “Tôi sẽ nói cho anh biết cái này. Anh cứ lái chiếc này xuống Florida và dùng nó khi ở đó, và tôi, tôi sẽ mua chiếc khác tặng anh chạy về lại Ohio.” Vâng, bây giờ tôi có đến tận hai chiếc Escalade màu trắng ngọc trai, đuôi ngắn, nhìn như thế nào cũng thấy chúng tuyệt vời, chỉ vì bộ cảm biến đèn báo lỗi xuất hiện một lần thôi mà bây giờ tôi có thêm một chiếc nữa. Cả hai đều rất tuyệt! Drenda và tôi phải tự nhéo mình mỗi khi lái hai chiếc xe xinh đẹp này. Chúng tôi không trả tiền cho bất kỳ chiếc nào trong hai chiếc này cả. Nhưng trong trường hợp này, chúng tôi biết đó là phần gấp đôi.
Dù sao đi nữa tôi cũng không kể những câu chuyện này để khoe khoang hay khoác lác với bạn đâu nhưng mà bạn biết không tôi thật có phước! Tôi đang tận hưởng phần gấp đôi là cái bây giờ bạn biết là gì rồi đấy – sự dư dật. Tôi không phải có một cây súng mà là nhiều cây súng thì đó là sự dư dật. Tôi có tận hai chiếc Escalade giống nhau mà không trả đồng nào. Tôi nghĩ bạn cũng sẽ đồng ý với tôi rằng đó là sự dư dật! Và tôi không khuyến khích bạn tìm kiếm vật chất, tôi không có ý đó đâu. Tôi không đặt nặng vật chất và cũng không thờ phượng những thứ thuộc về vật chất hay đeo đuổi vật chất. Tôi đeo đuổi Vua và Vương quốc của Vua nhưng khi ở trong Vương quốc thì tôi lại tìm được sự dư dật, đó là phần gấp đôi!
Nhưng gượm đã, tôi chưa làm chứng xong sự tốt lành của Chúa và phần gấp đôi đâu.
Vợ tôi luôn ao ước có một ngôi nhà nằm bên bờ biển trong suốt 20 năm qua. Không, hãy để tôi nói lại điều này. Đây là ao ước không bao giờ tắt của cô ấy! Cô ấy cực kỳ thích biển! Dù sao đi nữa, cô ấy cũng luôn xem những ngôi nhà nằm bên bờ biển từ năm này qua năm khác. Trong quá khứ cô ấy thích một ngôi nhà có giá tốt nằm bên bờ biển nhưng tiền của chúng tôi lúc ấy lại cần phải dồn vào những dự án trong chức vụ hầu việc Chúa nên chúng tôi phải chờ đợi. Bạn biết đó, năm đó khi vừa đạp xe đạp trong nhà, tôi vừa cầu nguyện với Chúa. Bất thình lình, Chúa gây ấn tượng vô cùng mạnh mẽ trong tôi, “Hãy nói Drenda đi Florida, xuống thị trấn con bé muốn cất nhà ở đó và hãy nói với con bé rằng con sẽ mua cho con bé ngôi nhà bên bờ biển trong tuần này.” Ồ wow, tuần này ư? Đó là một sự thôi thúc mạnh mẽ từ trong tâm linh lúc tôi nghe điều đó. Cho nên tôi kể cho Drenda những gì Chúa phán với tôi và chúng tôi liên lạc cho một trong những người bạn của chúng tôi đang sống trong thành phố ấy để xem liệu cô ấy có thể chở Drenda đi dạo lòng vòng ở đó vài ngày để tìm mua nhà hay không. Cô ấy bảo cô ấy thích lắm.
Drenda lướt trên mạng và lọc ra danh sách 25 ngôi nhà cô ấy muốn xem. Khi đến đó rồi, Drenda thu hẹp danh sách 25 ngôi nhà xuống còn 5 căn vì chúng khả thi và trong đó có một căn cô ấy nói mình cực thích. Lúc này, tôi mới bay đến Florida và cùng cô ấy đi xem 5 căn nhà kể cả căn cô ấy cực thích đó nữa. Chúng tôi thu hẹp 5 căn xuống còn 2 căn – một căn là cô ấy cực thích và căn còn lại thì cũng đẹp không kém căn cô ấy cực thích kia. Tôi phải công nhận khi nhìn căn nhà cô ấy cực thích đó là tôi biết ngay đó là căn nhà của Drenda và chúng tôi thương lượng về giá cả căn nhà. Người chủ chấp thuận giá chúng tôi muốn mua và chúng tôi đã tiến hành hợp đồng mua bán căn nhà mới này cũng sắp xong.
Vài tuần sau đó, khi chúng tôi trở về nhà ở Ohio để nghỉ ngơi thì Drenda há hốc miệng kinh ngạc và nói “Nhà em đây rồi!” Tôi đáp lại với cô ấy, “Anh biết mà. Đây là nhà em. Chúa đã nói với anh rằng anh chính là người sẽ mua tặng em căn nhà bên bờ biển mà em vẫn luôn ao ước để cuối tuần anh có thể chở em đi ngắm biển.”
“Không,” cô ấy đáp lại tôi, “Anh chưa hiểu ý em; đó là nhà em.” Cô ấy giải thích cô ấy đã tìm kiếm vô số ngôi nhà trong suốt nhiều năm liền ở tại khu vực đó và rồi một ngày kia, cô ấy đã nhìn thấy hình ảnh ngôi nhà nằm trên mặt báo rao bán bất động sản mà chúng tôi mua được. Khi cô ấy thấy nó, cô ấy thích ngay. Cô ấy thích mọi thứ về nó, một ngôi nhà có kiến trúc xây dựng kiểu Tây Ban Nha vùng Địa Trung Hải, sơ đồ nhà, địa thế, mọi thứ. Cô ấy nhớ là cô ấy đã chỉ tay lên bức tranh đó và nói “Chúa ơi, con thích ngôi nhà đó!” Nhưng cô ấy biết ngôi nhà ấy có giá rất đắt đỏ và chúng tôi đã kết ước dâng hiến toàn bộ tiền bạc vào những dự án khác rồi nên cô ấy vẫn cứ rà giá của những ngôi nhà khác để tìm cái có giá phải chăng trong khoản tiền vợ chồng tôi có được tại thời điểm đó. Nhưng không có một cú nhấp chuột nào vào những căn nhà kia cả và chúng tôi cũng chưa bao giờ đạt đến kết quả cuối cùng trong việc ký kết hợp đồng mua căn nào cả. Chúng tôi chưa có sự bình an nào cho một trong những căn nhà đó.
Bạn cũng biết chúng tôi đã gieo hạt giống cho một căn nhà bên bờ biển ở thị trấn này vào hai năm trước đó. Chúng tôi tuyên xưng lúc đó rằng chúng tôi sẽ có được căn nhà bên bờ biển ở thị trấn này và chúng tôi đã có nó, đã nhận được nó vào cái ngày chúng tôi đã gieo xuống hạt giống đó. Tôi có thể nhớ chính xác nơi chốn và khoảnh khắc chúng tôi nắm tay nhau và hiệp ý cùng với ước nguyện của Drenda về ngôi nhà bên bờ biển đó. Nhưng bấy giờ khi đã ký hợp đồng thì bất ngờ Drenda nhớ lại bức hình cô ấy nhìn thấy hai năm trước chính là căn nhà bây giờ, căn nhà của cô ấy!
Sau khi điều tra lý lịch ngôi nhà, chúng tôi phát hiện chủ nhà thực sự đã cố gắng bán ngôi nhà ấy cách đó nhiều năm nhưng không bán được nên anh ta đã gỡ nó xuống. Đó cũng là lúc Drenda nhìn thấy hình ngôi nhà trong danh sách quảng cáo bất động sản đó. Nhưng rồi chủ nhà đã quyết định đăng bán lại nên điều đó giải thích tại sao tôi được thúc giục mạnh mẽ để chở Drenda đến bờ biển này theo sự hướng dẫn “Con là người sẽ mua ngôi nhà này cho con bé vào tuần này.” Cô ấy sẽ nói ngay cho bạn biết tôi không thường chi tiền theo cách này. Thời điểm là yếu tố quyết định. Lần này, tiền của tôi không dính líu gì đến những dự án khác và chúng tôi có thể mua căn nhà này. Tôi chắc chắn có nhiều người cũng đi xem căn nhà đó và đó là lý do tôi nhận được sự thúc giục như vậy. Theo một cách thật ngạc nhiên, giá nhà không hề tăng so với lần đầu cô ấy thấy nó cũng đã là hai năm trước. Tôi tin Đức Chúa Trời đã giữ căn nhà cho vợ tôi!
Nhưng sau đây mới là phần gấp đôi của câu chuyện này. Đương lúc hợp đồng nhà của chúng tôi gần hoàn tất thì chúng tôi nhận được cuộc gọi của mẹ vợ. Ông bà có sở hữu một căn nhà tại Canada gần 32 năm qua. Chúng tôi đến đó chơi vô số lần trong suốt những năm qua và chúng tôi rất thích căn nhà cũng như địa thế của nó. Căn nhà nằm ngay trên biển. Thực tế thì sàn ngoại thất phía sau của ngôi nhà cách biển chỉ tầm 9m. Ba mẹ của Drenda cũng đã lớn tuổi và ông bà quyết định không muốn tốn thêm chi phí bảo dưỡng căn nhà cũng như những khoản chi phí nào cho căn nhà tính đến giờ phút đó cả. Họ đến gặp chúng tôi và hỏi liệu chúng tôi có muốn mua lại ngôi nhà hay không và tôi đã từ chối mua. Mất đến 31 giờ đồng hồ chạy xe từ Ohio lận, cho nên dù rất thích nơi đó thì tôi cũng không thấy có gì là nên mua nó cả vì thời gian di chuyển bất tiện. Cho nên họ đã đưa nó vào danh sách những căn bất động sản từ văn phòng kinh doanh bất động sản nhưng sau khi đăng bán được hai năm thì vẫn không có ai thực sự nghiêm túc quan tâm đến việc mua nó cả.
Còn bấy giờ khi chúng tôi gần hoàn tất thủ tục hợp đồng mua bán căn nhà bên bờ biển thì ba mẹ vợ gọi cho chúng tôi và giải thích họ đã cố gắng rao bán căn nhà nhưng không thành công và nay họ hạ xuống một nửa giá nếu chúng tôi muốn mua thì mua. Khi nghĩ đến chuyện này thì tôi nhớ con cái tôi dù sao cũng đã lớn lên tại đó và đó là một nơi rất đẹp nên Drenda và tôi đã cầu nguyện cho việc này và trả lời vợ chồng chúng tôi sẽ mua. Chúng tôi vừa có đủ tiền để mua. Bên cạnh đó, chúng tôi cũng vừa mua được máy bay vào năm trước nên điều này cho phép chúng tôi bay đi bay về chỉ trong 5 tiếng chứ không phải 31 tiếng bằng xe hơi nữa. Di chuyển bằng máy bay thì khả thi hơn nhiều.
Sau khi kết thúc câu chuyện bằng cả hai căn nhà, lúc ngồi trong văn phòng ngày đó, tôi mới giật mình hoảng sợ, “chờ chút, đây chính là phần gấp đôi mà!” Vợ tôi đã mơ về ngôi nhà bên cạnh bờ biển nhiều năm rồi. Bây giờ thì trong khoảng thời gian hai tháng, cô ấy đã có được căn nhà nằm ở miền Bắc nước Mỹ với thời tiết ấm áp vào mùa đông nhưng sẽ quá nóng nếu sống ở đó nhiều vào mùa hè. Còn căn nhà ở Canada thì nhiệt độ vào mùa hè chỉ có tuyệt vời nhưng mùa đông thì lạnh cóng. Bây giờ thì chúng tôi mới nhận ra tại sao cô ấy lại có cả hai căn nhà cùng một lúc. Thật không thể tin nổi. Chúng tôi chỉ còn biết nói, “Anh/em nhìn thấy điều đó không?” với ánh mắt không thể nào sững sờ hơn được nữa. Tôi nghĩ bạn sẽ đồng ý về những góc nhìn cũng như mùi vị này chính là phần gấp đôi, không phải sao?! Thật kinh ngạc!
ĐỪNG NGHĨ PHẦN GẤP ĐÔI CHỈ GIỚI HẠN Ở HAI CÁI GÌ ĐÓ MÀ THÔI. THỰC CHẤT, PHẦN GẤP ĐÔI ĐƠN GIẢN LÀ DƯ DẬT ĐẤY.
Tôi đã sử dụng nhiều ví dụ chỉ ra cách Chúa mang hai trong vô số điều đến cho cả Drenda và tôi là những điều tôi tin Đức Chúa Trời dùng để chúng tôi nhìn thấy cách rõ ràng phần gấp đôi. Nhưng tôi muốn đảm bảo là bạn không nghĩ phần gấp đôi chỉ giới hạn trong hai điều gì đó. Thực chất, phần gấp đôi đơn giản là dư dật. Đức Chúa Trời dùng nhiều ví dụ khác biệt về hai phần của cùng một thứ để thu hút sự chú ý của tôi về phần gấp đôi mà thôi. Không cần biết đó là gì, miễn sao nó được nhân lên bội phần thì đó là phần gấp đôi. Tôi hi vọng bạn nắm bắt được hiện thực về phần gấp đôi và sự nghỉ ngơi Sa-bát. Cuộc sống khi sống trong Vương quốc là sự kinh ngạc! Khi viết chương sách này, tôi đang ngồi trong tổ ấm ở Canada, nhìn ra bên ngoài cửa sổ hướng ra đại dương. Những con chim mòng biển và vịt trời đang chơi đùa tung tăng với nhau bên bờ biển cách nhà tôi 23m thôi. Bình an, không áp lực, tiền nhà đã được trả và phước hạnh mà thôi. Tôi có một nhiệm vụ đó là chia sẻ tin tức tốt lành về Vương quốc của Cha tôi với tư cách là con sống trong nhà Cha, một công dân của Vương quốc Đức Chúa Trời vĩ đại và tôi đang tận hưởng phần gấp đôi!
Drenda và tôi có thể viết xuống rất nhiều câu chuyện nữa về cách Vương quốc Đức Chúa Trời cùng những luật lệ của Vương quốc Ngài hoạt động ảnh hưởng đến đời sống chúng tôi cũng như đời sống của hàng ngàn người như thế nào qua những câu chuyện kể của họ theo đường thư điện tử gởi đến chúng tôi. Như tôi đã chia sẻ, bạn có thể đọc được tất cả những điều này trong Kinh Thánh nhưng thật hào hứng khi thấy những câu chuyện Kinh Thánh xuất hiện như một bộ phim sống động ngay trước mắt chúng ta phải không?
Chỉ là một chút ngoài lề tôi muốn được bổ sung ở đây. Thực sự là đối với tôi nó khá giống với một canh bạc khi tôi kể cho mọi người nghe cách Đức Chúa Trời chúc phước cho Drenda và tôi và cho hành trình bước ra của chúng tôi. Có nhiều lúc người ta hiểu sai chuyện này. Đôi lúc họ nghĩ chúng tôi kiêu ngạo hoặc khoe khoang khoác lác. Hoặc họ nghĩ chúng tôi biển thủ tiền dâng hiến phần mười hoặc lạc hiến của họ để tiêu xài cá nhân. Xin làm ơn hiểu cho rằng Drenda và tôi không lấy một cắt nào từ chương trình phát sóng truyền hình và chúng tôi cũng không lấy tiền kinh doanh để làm nguồn riêng. Vâng, chúng tôi làm việc hưởng lương chứ và dĩ nhiên từ hội thánh khi chúng tôi là mục sư. Nhưng chúng tôi cũng kinh doanh và công việc kinh doanh của chúng tôi luôn được Đức Chúa Trời chúc phước. Tôi chỉ muốn chắc chắn là bạn hiểu được tấm lòng của chúng tôi khi chúng tôi chia sẻ cho bạn nghe những câu chuyện cá nhân của vợ chồng tôi. Tôi cảm thấy mình cần kể cho bạn những gì thực sự đã xảy ra và những gì Đức Chúa Trời đã dạy chúng tôi về những sự kiện đó. Những kết quả tôi đang chia sẻ cho bạn nghe không phải là kết quả của Gary và Drenda Keesee; chúng tôi không hoàn hảo! Không, những gì chúng tôi chứng kiến và những gì chúng tôi tận hưởng là kết quả của Đức Chúa Cha và Vương quốc Ngài trong đời sống chúng tôi. Chúng tôi chia sẻ những câu chuyện này là vì chúng tôi muốn bạn hiểu được điều đó! Này bạn ơi, chúng tôi xuất phát điểm với hai bàn tay trắng và lý do duy nhất tôi viết cuốn sách này là vì bạn đấy! Tôi muốn bạn biết cách Vương quốc hoạt động hầu cho bạn có thể hiểu và nhận lãnh được mọi thứ Đức Chúa Trời vốn cũng đã sắm sẵn cho bạn rồi!
Hãy hiểu cho rằng tôi cực kỳ ghét sự nghèo đói. Suốt chín năm ròng liên tục sống trong căng thẳng và sợ hãi như thể sống trong địa ngục trần gian đúng theo nghĩa đen! Tôi hi vọng bạn nhớ rằng sự nghỉ ngơi Sa-bát thuộc về bạn cũng như thuộc về tôi! Trong chương tiếp theo, tôi sẽ giúp bạn hiểu làm thế nào để tháp vào trong sự nghỉ ngơi Sa-bát.
Chỉ là một sự lưu ý bên lề đối với chương sách này. Khi tôi viết xong được một câu thì thư ký của tôi bước vào văn phòng và nói có một cái hộp nào đó được gởi đến cho tôi. Tôi ngạc nhiên lắm khi mở ra thì thấy hai cây súng săn rất đẹp nằm trong đó. Wow, thật là được khích lệ! Nó như thể Chúa đặt chữ “Amen” vào cái tôi vừa nói vậy.
Khi cuốn sách này được gởi đi in thì tôi đã nhận về chiếc xe tải đầu tiên chất đầy sách, tôi phấn khích khi lần đầu tiên tôi dạy về những nguyên tắc này ở Hội nghị Đột Phá Atlanta. Tôi cũng vô cùng hào hứng khi cuốn sách mới của tôi lẫn tôi được giới thiệu đến với nhiều người. Khi tôi sẵn sàng để bước vào phòng để giảng thì thư ký gọi cho tôi báo rằng có một cuộc gọi từ một quý ông gọi cho tôi và nói có bộ súng săn muốn tặng tôi và quý ông ấy cần nói chuyện với tôi gấp. Tôi gọi lại ngay. Quý ông ấy hào hứng đến nỗi anh ấy giải thích rằng anh ấy vừa ở công ty cổ phần vận chuyển UPS ra và đã gởi cho tôi thêm hai cây súng săn nữa! Bên cạnh đó, lẽ ra anh ấy cũng gởi tặng Drenda một chiếc nhưng vì biết vợ tôi không đi săn nên anh ấy gởi tặng 1,500 đô la. Tôi ngỡ ngàng. Tôi cảm thấy một lần nữa Chúa xác nhận cho điều tôi đang làm và theo cách đó Ngài muốn nói tôi cứ tiếp tục làm đi.
Mọi người cần biết hết những chuyện này – Đức Chúa Trời muốn bạn biết điều này! Dù sao đi nữa, lúc về nhà, tôi phấn khích khi mở thùng quà. Drenda và tôi đã nhận được những khẩu súng săn xinh đẹp nhất, vừa vặn nhất, hiệu Browning với nòng trên và nòng dưới mà tôi từng thấy trong đời mình. Tất cả chúng đều mới là mẫu mới. Tôi đã có chiếc súng săn bán tự động hiệu Browning Gold của thế kỷ 20 và dĩ nhiên Drenda – cô ấy có 1,500 đô la của mình. Thật đúng là phần gấp đôi! Có thể bạn tự hỏi tại sao có nhiều súng săn như vậy. Như bạn biết đó, phải thừa nhận bây giờ tôi có nhiều cây súng rất đẹp, không có cái nào rẻ cả và tôi cũng tự hỏi mình cùng một câu hỏi đó. Đức Chúa Trời muốn tôi biết rằng sở dĩ Ngài mang đến cho tôi nhiều súng săn đắt tiền và xinh đẹp như vậy là để tôi có thể nhìn thấy được nguồn tài nguyên của Ngài bao la rộng lớn vô hạn cỡ nào và sự cung ứng của Ngài vượt trên những gì tôi mong đợi và suy tưởng thể nào. Tôi đã hiểu! Tôi đã thấy!

0 Comments